-Vấn đề này là chuyện nhỏ!
Thạch Trung Ngọc lập tức đáp ứng nhiệm vụ này, cáo từ Tiêu
Phong, nhanh chóng rời khỏi phủ thành chủ. Hắn cũng không quên Tiêu
Hàm vẫn đang trong phủ thành chủ, căn cứ vào tính cách của Đại tiểu
thư, chắc chắn sẽ muốn theo mình tới đại chiến trường, vậy thì
phiền phức chết mất.
Tiêu Phong nhìn thấy bóng hình của Thạch Trung Ngọc xông lên
trên bầu trời, sắc mặt lập tức kinh sợ:
-Trời ạ, thực lực của hiền chất tiến bộ nhanh như vậy sao?! Đúng
rồi, hình như ta quên mất chuyện gì rồi thì phải?
Đi vào gần trận truyền tổng, phát hiện chúng nữ vẫn đứng ngốc
tại chỗ, hình như chờ Thạch Trung Ngọc cùng đi vào.
-Ngươi đi làm cái gì vậy?
Nhìn thấy Thạch Trung Ngọc từ trên trời xuống, chúng nữ cũng
không có gì kỳ quái. Dù sao đối với thực lực của Thạch Trung Ngọc
các nàng cũng đều hiểu rõ.
-Ha, ta đi nói với Đại bá muốn bá ấy tăng thêm một hai cái trận
truyền tổng, không ngờ bá ấy gọi ta đi đến mấy cái căn cứ thua trận
của đất nước lấy trận truyền tổng tổn hại kia về.
Thạch Trung Ngọc tùy ý giải thích.
-Đúng rồi, các em trước tiên chờ ở đây rồi đi vào, ta bay thẳng
vào trước, truyền tống trận mở ra sớm một chút vẫn tốt hơn!
-Ừ, vậy anh cẩn thận chút!
Cơ Như Nguyệt vội vàng nói.
-Ha ha, hi vọng Ngọc tỷ sẽ không bị tiếng hăm dọa rầm rộ kia dọa
rơi từ trên trời xuống.
Hướng Lâm nghịch ngợm cười.
Chúng nữ sững sờ, lập tức cười đến run rẩy cả người, tình hình
đại chiến dù sao cũng khiến các nàng lúc ấy đều sợ ngây người.
Thạch Trung Ngọc trực tiếp rơi từ không trung xuống truyền tống
trận, khiến những người chơi kia thấy vừa ngưỡng mộ vừa trông mà
thèm, không có cách nào khác, mình không thể bay được vẫn là ngoan
ngoãn chờ thôi. Có điều, mặc dù không thể bay, nhưng những người
này coi như vẫn là những người chơi thông minh có không ít biện
pháp. Dù sao gần truyền tống trận vẫn có nhiều nhà cao tầng, thế là
một vài người chơi bắt đầu suy nghĩ dùng cánh dù lượn từ trên lầu
đó trượt xuống.
Có điều, Thạch Trung Ngọc hiện tại cũng không rõ ý nghĩ của
những người chơi kia, vừa rơi xuống truyền tống trận, tiếng nhắc
nhở của hệ thống liền vang lên.
-Xin hỏi có tiến vào ' Chiến trường hỗn loạn ' dốc sức vì nước
hay không?
Không ngờ bên trong truyền tống trận này còn thiết lập truyền
tống tắt. Thạch Trung Ngọc không chút nghĩ ngợi lập tức chọn đồng
ý.
Một trận trời đất quay cuồng, ngay sau đó, từng đợt âm thanh
huyên náo trực tiếp chui vào tai Thạch Trung Ngọc.
Tiếng nổ, tiếng la giết, tiếng kêu đau đớn, âm thanh ngàn vạn
người kia khiến toàn bộ trời đất chấn động.
-Đm, đây mới thật sự là chiến trường!
Nghe thanh âm này, Thạch Trung Ngọc liền cảm giác nhiệt huyết
sôi trào. Không chút nghĩ ngợi trực tiếp xông lên trên không trung,
hắn muốn nhìn thấy tình hình toàn bộ chiến trường.
Đại chiến trường này, bao hàm các loại hình dạng bề mặt trái
đất, rừng cây nguyên thủy, núi cao, sa mạc, đất hoang, sông lớn,
biển lớn, có thể nói các loại tình hình tự nhiên thế giới đều chắt
lọc ở chiến trường này. Từ nơi của Thạch Trung Ngọc nhìn sang, dựa
vào tầm mắt mạnh mẽ cũng không nhìn thấy được giới hạn của chiến
trường này.
Mà bên trong chiến trường, không chỗ nào là không có đánh nhau,
ánh sáng ma pháp loá mắt, tiếng rống gọi vang lên cả ngày, người
chơi tràn đầy nhiệt huyết. Hoàn cảnh vốn mỹ lệ kia tại trải qua mấy
ngày chiến đấu một mảnh hoang vu đã bị phá hủy.
-Những người chơi này đều điên rồi.
Thạch Trung Ngọc nhìn những người chơi kia có thể nói đã rơi vào
điên cuồng. Hình thức chiến đấu này về sau càng chân thực hóa, mỗi
một đao mỗi một thương đều chân thật như vậy, không khác mấy so với
chiến đấu thật sự, dưới sư lây nhiễm của những người chơi đang
chiến đấu này, nhiệt huyết khắp nơi, điên cuồng gầm rú, khiến thần
trí của bọn họ hoàn toàn lâm vào trạng thái điên cuồng.
Điên cuồng chiến đấu, tình huống này thường xuyên gặp phải trong
chiến tranh. Những binh sĩ kia cho dù là gãy tay gãy chân cũng muốn
dùng răng cắn thịt quân địch xuống, chính là biểu hiện của loại
điên cuồng này. Có điều, tình huống này Thạch Trung Ngọc cũng hiểu
được, dù sao trong thế giới hiện thực, bị những luân lý đạo đức
pháp luật ràng buộc, khiến những ham muốn bạo lực trong lòng họ
không được phát tiết, không được phóng thích, thế là trong trò chơi
này, trong chiến trường này phóng thích ra toàn bộ. Lại nói, có nam
nhân nào mà không có nhiệt huyết, có nam nhân nào mà không hướng
tới bách chiến sa trường.
Tại quốc chiến này, chiến đấu nhiệt huyết vì quốc gia là niềm
vinh dự của họ.
Bản đồ lớn như thế, nhưng đối với vài trăm triệu người mà nói
vẫn còn nhỏ. Đoàn người chơi khổng lồ Hoa Hạ, lại thêm người chơi
của chín quốc gia tại chiến trường. Thạch Trung Ngọc dự đoán nếu
như dùng sức chịu đựng của máy tính tuyệt đối cũng không thể chịu
được sự chiến đấu kịch liệt như thế. Cho dù là máy tính lớn mạnh đi
chăng nữa cũng không chịu đựng được chiến đấu mãnh liệt của nhiều
người chơi như thế.
Nhìn thấy toàn bộ, Thạch Trung Ngọc có chút nóng lòng muốn
thử.
Không nghĩ tiếp, một đoàn chân khí xuất hiện trong tay Thạch
Trung Ngọc.
-Ha ha, cho mấy tên gia hỏa các ngươi nếm thử cảnh sắc mỹ lệ lúc
oanh tạc tên Nhật Bản kia.
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa, chân khí trong tay chậm rãi lớn
mạnh, lại từ từ rút ra, không ngừng nén lại. Cái này so với lúc nổ
đền Yasukuni còn lớn hơn. Nhiều như vậy đã hoàn toàn có thể sánh
với uy lực của một vụ nổ hạt nhân.
Cô đặc, áp chế, đoàn chân khí đạt đến cỡ một cái nắm tay, cũng
áp chế không nổi nữa, lại áp chế thành thể rắn.
-Những người chơi ngoại quốc, mấy người nghe đây!
Thạch Trung Ngọc vận chân nguyên hô về phía dưới.
m thanh to lớn lập tức tràn ngập giữa cả đất trời, so với tiếng
sư tử gầm trong truyền thuyết thì lớn hơn không biết bao nhiêu.
Những người chơi ngoại quố kia lúc đầu nhìn lên bầu trời đột
nhiên thấy một người chơi xuất hiện thì có chút kinh ngạc, tiếp đến
một tiếng kêu to cuồng dã, khiến bọn hắn không tự chủ được dừng
động tác trong tay lại, thật lớn mạnh!
Trong trò chơi đồng thời có hệ thông âm thanh phiên dịch, để
những người chơi ngoại quốc kia có thể hiểu được lời nói của Thạch
Trung Ngọc.
-Ngươi là ai?!
Một chiến sĩ điên cuồng người Nga cấp 55 hô về phía Thạch Trung
Ngọc, hắn tự nhận là âm thanh tương đối thô cuồng, lại thêm năng
lượng hệ thống trong trò chơi (chân khí Hoa Hạ, loại ma lực nước
ngoài.) khiến âm thanh của hắn mặc dù không lớn như Thạch Trung
Ngọc, nhưng cũng khiến cho không ít người chơi đều nghe thấy.
-Ta tên là Hinh Vũ Chi Thạch.
Thạch Trung Ngọc cười tà:
-A, Hinh Vũ Chi Thạch đoán chừng các ngươi còn không biết như
thế nào, ta tên là Thạch Trung Ngọc, các ngươi chắc hẳn là
biết.
Thạch Trung Ngọc?! Ba chữ này lập tức khiến trong lòng vô số
người chơi ngoại quốc tràn đầy kinh hãi, đây chính là người gây náo
loạn Nhật Bản, gián tiếp dẫn đến sự diệt vong của thằng cha Nhật
Bản, giống như sự tồn tại của thánh nhân trong truyền thuyết
vậy.
So với sự kinh hãi của những người chơi nước ngoài kia, trong
lòng những người chơi Hoa Hạ thì vô cùng kiêu ngạo, đệ nhất cao thủ
xuất hiện khiến cho bọn hắn có sức mạnh vô tận. Lại thêm những công
lao vĩ đại của Thạch Trung Ngọc, khiến những người chơi này sôi nổi
xem Thạch Trung Ngọc là thần tượng, tự hào.
-Ha ha, lần trước chơi tại Nhật Bản chưa đủ nghiền, lần này cùng
các ngươi cùng nhau chơi đùa, các ngươi thấy thế nào?
Thạch Trung Ngọc cười tà ác, âm thanh kia thật giống như một ác
ma khoe khoang với nhân loại hắn món đồ chơi mới vậy.