Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1150: Chương 1114: Ma Vương giáng lâm

VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ

Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Thạch Trung Ngọc quả nhiên đoán không sai, năng lượng kia không

ngừng hội tụ về phía trung tâm vòng xoáy. Lốc xoáy bộc phát ra lực

hút cực lớn, hút mạnh thiên địa linh khí, ma khí vào bên trong.

Thạch Trung Ngọc mặc dù có chân nguyên hùng hậu nhưng ma khí phát

ra từ mấy trăm vạn binh lính Ma Tộc cũng không phải là dễ đối phó.

Hai luồng năng lượng đối lập hội tụ tại trung tâm vòng xoáy, một

khi bùng nổ thì không có nhẹ nhàng như một cộng một bằng hai

đâu.

Nhìn thấy tình huống như vậy, Thạch Trung Ngọc cũng chỉ có thể

cười bất đắc dĩ. Hắn cũng không nghĩ đến sẽ phát sinh tình huống

này.

Mấy người chơi còn đang chém giết đều ngẩng đầu nhìn về phía

phát sinh dị tượng trên không trung.

- Một cái kẹo bông siêu to kìa!

Dương Tử ngây ngô cười nói. Thạch Trung Ngọc cạn lời, có cây kẹo

bông nào nguy hiểm như vậy sao.

Lực hút của lốc xoáy rốt cuộc không thể tiếp tục thừa nhận nguồn

năng lượng đang ngày càng bành trướng, lốc xoáy to lớn từ từ dừng

lại. Ngay sau đó, năng lượng bên trong chấn động một phát, lập tức

bùng nổ.

- Bùm!

Luồng sáng trắng chói lọi chiếu sáng cả bầu trời, giống như một

mặt trời khổng lồ đang phát ra luồng ánh sáng vô tận.

Ánh sáng chói mắt làm cho những người chơi nhìn lên cảm thấy đau

mắt. Mặc dù có hệ thống bảo hộ nhưng cái này lại không thuộc loại

thương tổn, không thể giảm bớt được đau đớn.

Mấy người chơi bỗng nhiên che mắt kêu gào đau đớn, ánh sáng mạnh

đột nhiên xuất hiện trước mắt thật sự rất khó chịu, hai mắt đau như

bị kim đâm vậy.

Đám binh lính Ma Tộc cũng không chịu nổi. Năng lượng này chính

là dựa vào chân nguyên và thiên địa linh khí, cực kỳ khắc chế Ma

Tộc. Dưới ánh sáng, trên người đám Ma Tộc phát ra từng đoàn sương

mù, đó là ma khí bản mạng của bọn chúng, bị ánh sáng đó kích thích

tràn ra.

- Vĩnh viễn sống trong ánh sáng đi!

Thạch Trung Ngọc cười lớn, ánh mắt liếc nhìn thanh kinh nghiệm

đang tăng nhanh như bơm nước.

Đám Ma Tộc này đều là cấp bậc tinh anh, hơn nữa Thạch Trung Ngọc

chủ yếu công kích tính thương tổn, vậy nên kinh nghiệm càng tăng

nhiều.

Vết nứt không gian dưới sự kích thích của luồng sáng đã sắp

không trụ nổi được nữa.

Nhưng mà cột chân khí của Thạch Trung Ngọc đã bị văng ra hàng

trăm mét trong không khí, hơn nữa phương hướng nổ tung gần như là

một hình bầu dục, sát thương đối với Ma Tộc cũng không quá mạnh.

Đây cùng lắm là do sự thiêu đốt chân nguyên làm cho đám Ma Tộc chết

hơn phân nửa.

Cũng ngay lúc này, bên trong vết nứt không gian truyền ra một

tiếng rống đầy phẫn nộ.

- Kẻ nào dám tàn sát con của ta!

m thanh tràn ngập tính hủy diệt truyền ra từ vết nứt không

gian.

- Ma Vương?!

Nghe thấy âm thanh này, Thạch Trung Ngọc vui vẻ trong lòng.

- Rốt cuộc ngươi cũng nhịn không được!

Một móng vuốt khổng lồ lóe ra ánh sáng đỏ chói vươn ra từ vết

nứt. Ngay sau đó một cái đầu to như một căn phòng lớn từ từ chui

ra. Nhìn thấy cái đầu lớn đó, Thạch Trung Ngọc giật mình một

cái.

Trời mẹ ơi, còn có ai xấu hơn hắn nữa không?! Khuôn mặt trắng

bệch như mấy vạn năm không gặp ánh mặt trời vậy, trắng bệch như một

tờ giấy. Quầng thâm dưới mắt thì đậm một cách lạ kỳ, hơn nữa con

ngươi trong đôi mắt kia nhìn như hai ngọn lửa. Cặp môi đỏ tươi cũng

không che hết được bốn cái răng nanh cực lớn bên trong.

Gương mặt dữ tợn đó làm cho người khác nhìn vào cảm thấy vô cùng

hoảng sợ.

- Diện mạo tên này chắc đã hù chết không ít người rồi! Quả nhiên

chính là quỷ hút máu!

Thạch Trung Ngọc buồn bực nói.

- Sao vậy! Rõ ràng rất đẹp trai mà!

Dương Tử lại rất mê muội nói. Nhưng cô vẫn quay người ôm lấy

Thạch Trung Ngọc,

- Nhưng vẫn không đẹp bằng chú của em.

Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ vuốt vuốt mũi con bé, hô lớn về phía

cái tên đang chậm rãi bò ra bên kia,

- Người đẹp, ngươi tên gì vậy?

Tên Ma Vương với thân hình cao ngang tòa nhà năm tầng chậm rãi

chui ra. Nghe thấy lời Thạch Trung Ngọc, ánh mắt như hai ngọn lửa

quét qua.

- Hơi thở mạnh mẽ quá!

Thạch Trung Ngọc bỗng cảm giác không khí chung quanh giống như

tăng lên mấy trăm độ, cả người nóng rực.

Chỉ mới đảo mắt thôi mà tên này đã tản mát ra uy thế như vậy

rồi!

- Ta tên Bear Nursultan!

Ma Vương hung tợn nói, hai ngọn lửa từ lỗ mũi mạnh mẽ phun ra.

Nếu không biết còn tưởng hắn là hóa thân từ cự long.

- Bear Nursultan, Ma Vương Hủy Diệt!

Không nghĩ tới lại là tên có giá trị vũ lực đứng đầu trong Tam

Đại Ma Vương.

- Ma Vương Hủy Diệt, Bear Nursultan. Cấp 75, HP 100 (%). Uy thế

cường đại đủ để biến bất kỳ sinh vật nào thành tro tàn dưới ngọn

lửa của hắn. Hơn nữa, tên kia chỉ là một bản phân thân mà thôi.

Biết được thông tin từ thuật thăm dò, Thạch Trung Ngọc cực kỳ

buồn bực. Thế mà lại là bản phân thân! Quá coi thường hắn rồi.

Chẳng lẽ ở quốc gia khác còn có kẻ mạnh hơn?

Hắn đâu biết rằng Tam Đại Ma Vương sợ thân phận của hắn. Nam

nhân chủ thần hệ thống, thân phận vô cùng tôn quý như vậy làm sao

Ma Vương dám tự mình chạy tới. Vậy nên cũng chỉ có thể tạo một bản

phân thân làm kẻ chết thay thôi.

- Thôi Khang Đề Tư, Ngói Mã Tát Tư, hai vị này sao không

tới?!

Thạch Trung Ngọc lớn tiếng hỏi.

Tên phân thân này không được dạy về suy nghĩ. Bear Nursultan

sửng sốt, hắn không nghĩ tới một con người hèn mọn lại dám gọi to

tên của hai Ma Vương khác, hơn nữa lại giống như rất quen thuộc với

bọn họ.

Bear Nursultan quay đầu lại nhìn vào bên trong vết nứt không

gian, sau đó nói với Thạch Trung Ngọc:

- Bọn họ ở nơi khác!

- Tên này thành thật đúng là rất đáng yêu!

Thạch Trung Ngọc không nói gì. Có ai đã thấy chuyện hai bên đánh

nhau, chủ tướng bên này hỏi chủ tướng bên kia,

- Ha ha, người anh em, đồng bọn của ngươi sao không tới.

Chỉ là một câu nói đùa, vậy mà chủ tướng bên kia lại trả lời một

câu,

- Ha ha, hắn ra ngoài đánh bài rồi.

Cái này không phải quá vô nghĩa sao, tên Bear Nursultan này bị

ngáo hả?

Có lẽ hắn cũng đã kịp nhận ra hành vi của mình rất khác thường.

Vì thế hắn ngậm miệng lại ngay lập tức, đôi mắt hủy diệt nhìn chằm

chằm Thạch Trung Ngọc, sau đó ngửa mặt lên trời rít gào.

Giữa tiếng gầm rú, đám binh lính Ma Tộc đang ủ rũ mệt mỏi bỗng

chốc xoay chuyển, giống như uống thuốc kích thích, đôi mắt chúng đỏ

ngầu coi mấy người chơi này như đống thịt vụn.

Mẹ nó, lại là chuyện gì đây? Thạch Trung Ngọc kinh ngạc kêu

lên.

- Tiếng Gầm Hủy Diệt, gia tăng gấp đôi lực công kích, gấp đôi

tốc độ công kích trong chớp mắt, đồng thời đạt tới trạng thái cuồng

bạo.

Từ bỏ phòng ngự, tăng cường công kích? Đây không lẽ là kỹ năng

quân đoàn trong truyền thuyết? Chỉ một tiếng gầm rú đã gia tăng lực

công kích mạnh mẽ như thế, thật sự rất là biến thái. Thạch Trung

Ngọc rất mong chờ liệu Bear Nursultan có thể làm bùng nổ sách kỹ

năng Tiếng Gầm Hủy Diệt hay không.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!