VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
Cảm giác Ma Vương càng ngày càng yếu, Thạch Trung Ngọc nhíu mày.
Chẳng lẽ tên này chỉ chiến đấu mạnh mẽ trong một lần? Lần sau lại
không được nữa? Ngân Thương Sáp Đầu?
Nghĩ vậy, Thạch Trung Ngọc cảm giác không có gì vui nữa, thế
giới này không còn cao thủ nữa sao?
Lúc này, Bear Nursultan đột nhiên rống lên một tiếng, một cỗ hơi
thở mạnh mẽ bộc phát ra. Cảm giác như một con mèo bệnh bỗng chốc
hóa thành hổ lớn, Thạch Trung Ngọc ngu người. Bear Nursultan lợi
dụng cơ hội này, hai vuốt lóe hồng quang nắm lại, hai luồng ánh
sáng ngưng tụ hơi thở hủy diệt bắn về phía Thạch Trung Ngọc.
Bear Nursultan ngưng tụ toàn bộ năng lượng hủy diệt lên một kích
này, tốc độ hai luồng ánh sáng đó sắp ngang với vận tốc ánh
sáng.
Tốc độ của Thạch Trung Ngọc mặc dù nhanh nhưng làm sao có thể so
với vận tốc ánh sáng. Nếu coi phản ứng của Thạch Trung Ngọc là
0,001 giây thì luồng sáng này bắn trúng hắn chỉ trong 0,0001 giây.
Căn bản không phải là thời gian Thạch Trung Ngọc có thể phản
ứng.
Hai luồng ánh sáng xuyên qua hai bên sườn Thạch Trung Ngọc, đâm
thẳng xuống đất.
Bear Nursultan nhìn thấy toàn bộ, đắc ý vuốt mồ hôi trên trán.
Một kích này đã tiêu hao quá nhiều năng lượng của hắn. Nhưng sau đó
hắn lại cảm thấy có gì đó sai sai.
- Cái này, làm sao có thể? Cơ thể hắn?
Theo lẽ thường, nếu trúng một kích này, hơi thở hủy diệt kia
chắc chắn sẽ phá hủy cơ thể với tốc độ cực nhanh, thậm chí cả linh
hồn cũng sẽ không thoát khỏi. Nếu là người chơi bình thường nếu
trúng chiêu này thì không chỉ biến mất nhân vật mà cơ thể ở ngoài
đời thực cũng sẽ bị thương nặng.
Nhưng mà lúc này cơ thể của Thạch Trung Ngọc vẫn duy trì như cũ.
Hai luồng sáng kia bắn ra tạo thành hai vết thương lớn ở hai bên
sườn, nhưng lại không xuất hiện cảnh tượng phá vỡ cơ thể.
- Ngươi...
Bear Nursultan hơi giật mình nhìn Thạch Trung Ngọc.
Mấy người nữ phía sau cũng bị dọa kinh hoảng. Một kích của Bear
Nursultan dọa các nàng ngây người vẫn chưa hoàn hồn trở lại. Hướng
Lâm là người đầu tiên tỉnh lại, không chút do dự dùng thuật trị
liệu cho Thạch Trung Ngọc.
- Thi pháp mất đi hiệu lực!
- Thi pháp mất đi hiệu lực!
- Làm sao có thể?!
Hướng Lâm vội kêu lên,
- Pháp thuật của ta làm sao có thể mất đi hiệu lực!
Pháp thuật của Hướng Lâm là do Thần Quang Minh tự tay dạy dỗ,
tuyệt đối không có khả năng xuất hiện tình huống bị mất đi hiệu
lực, trừ khi người chơi bị chết,
- Người chơi đã chết, không thể sử dụng pháp thuật.
- Ha ha
Trên gương mặt đờ đẫn của Thạch Trung Ngọc bỗng nhiên hiện ra
một nụ cười lạnh. Một cỗ hơi thở không giống người bình thường bộc
phát ra ngoài. Cảm giác như đế vương trên cửu thiên, uy nghiêm thần
thánh không thể xâm phạm.
- Ngươi là ai?!
Bear Nursultan vội vàng kêu lên, tình huống này rất giống với
các vị thần khác.
Thạch Trung Ngọc chăm chú nhìn Bear Nursultan làm cho hắn cảm
giác như không điều khiển được cơ thể của mình. Cảm giác vận mệnh
bị người ta thao túng, ngay cả sống chết cũng không thể làm chủ
được làm cho hắn phải đổ mồ hôi lạnh. Cảm giác này chỉ xuất hiện
khi hắn vẫn còn là một Ma Tộc sơ cấp bị Ma Vương nhìn chăm chú vào
người.
- Doanh Chính!
Thạch Trung Ngọc lạnh lùng nhìn Bear Nursultan,
- Trẫm chính là Đế Vương của Đại Tần!
Bear Nursultan không hiểu lời Thạch Trung Ngọc, dù sao hắn cũng
không hiểu biết nhiều về lịch sử của thế giới bên ngoài.
Tuy nhiên đám nữ nhân phía sau đều che miệng,
- Sao đột nhiên Thạch Trung Ngọc lại biến thành Thủy Hoàng?
Chuyện kiếp trước của Thạch Trung Ngọc chính là Thủy Hoàng các
nàng đều biết, nhưng họ lại không đoán được có ngày Thạch Trung
Ngọc sẽ biến thành Tần Thủy Hoàng. Hoàng uy nặng như núi, uy như
thần phát ra từ trên người Thạch Trung Ngọc, tràn ngập khắp thiên
địa.
Ma Tộc và người chơi còn đang trong trận chiến cũng dừng lại,
giống như có một ngọn núi thật lớn đặt trên ngực, làm cho bọn họ
nhìn về phía Thạch Trung Ngọc, lẳng lặng chờ đợi.
- Đất trong thiên hạ đều là đất của vua, người trong thiên hạ
đều là người của vua!
Thạch Trung Ngọc trầm giọng nói,
- Bear Nursultan, là Ma Vương, ngươi không quản lý tốt lãnh địa
của mình mà còn dẫn binh tấn công nước ta! Ngươi muốn khơi mào
chiến tranh giữa Ma Giới và Nhân Giới đúng không!
Ma Giới là một thế giới lớn, trong đó không chỉ có mỗi Ma Tộc.
Chẳng qua Ma Tộc là một thế lực cường đại ở Ma Giới, nhưng cũng
không thể đại biểu cho cả Ma Giới. Mà theo như lời nói của Thạch
Trung Ngọc, cả nhân gian này giống như toàn bộ đều là của hắn,
thanh âm tràn đầy bá khí làm cho Bear Nursultan không dám nghi
ngờ.
- Bệ hạ, Ma Tộc chúng ta chẳng qua là làm theo thông lệ vạn
năm!
Bear Nursultan đã coi Thạch Trung Ngọc như là chủ nhân của thế
giới này. Mặc dù không biết từ khi nào thế giới này lại xuất hiện
một chủ nhân nhưng hắn vẫn thật cẩn thận nói.
- Thông lệ này làm cho vô số người dân phải sống trong cảnh nước
sôi lửa bỏng!
Thạch Trung Ngọc lạnh lùng nói,
- Thông lệ như thế phá bỏ cũng tốt!
- Cái này...
Bear Nursultan khó xử. Hắn cũng chỉ là một bản phân thân, hơn
nữa thông lệ này đã có từ khi thế giới này vừa mới bắt đầu. Đã qua
không biết bao nhiêu năm, sao có thể nói phá là phá được. Còn nữa,
vết nứt không gian cũng xuất hiện không ổn định, làm cho Ma Tộc bọn
hắn ở Ma Giới trơ mắt nhìn thế giới bên ngoài mà không dám làm gì?
Vậy Ma Vương như hắn còn làm được gì?
- Sao?
Thạch Trung Ngọc trừng mắt,
- Ngươi có dị nghị?
- Không dám không dám!
Bear Nursultan cảm giác giống như có một tòa núi lớn chặn ngang
người, làm cho hắn vô lực đứng thẳng người lên. Nhưng mà hắn là một
Ma Vương, tuyệt đối không thể để mất tôn nghiêm được. Cho dù cúi
đầu trước mặt cường giả cũng không thể quỳ xuống. Mất mặt, nhưng
không thể đánh mất tôn nghiêm.
- Hừ!
Thạch Trung Ngọc hừ lạnh,
- Gọi chân thân của ngươi tới đây!
Bear Nursultan sửng sốt, trong lòng vui vẻ nhanh chóng gọi về
chân thân của mình.
Lúc này, Bear Nursultan thật đang hưng phấn giết chóc ở Mễ Quốc
bỗng nhiên nhướng mày, nhìn thấy thành trì đã sắp bị triệt hạ, buồn
bực nói,
- Phân thân gọi ta có chuyện gì? Hình như là bên phía Hoa Hạ,
không lẽ hắn đã gặp được Hinh Vũ Chi Thạch?
Nghĩ vậy, Bear Nursultan muốn hủy kết nối. Dù sao Thạch Trung
Ngọc cũng không dễ dây vào, đưa tên phân thân đi cũng chỉ là đưa
một vật hy sinh mà thôi.
Bên này phân thân của Bear Nursultan cảm thấy chân thân không
đáp lại, trong lòng chợt lạnh. Nhìn thấy vẻ mặt của Thạch Trung
Ngọc hắn càng thêm khẩn trương, nhanh chóng kêu gọi lần nữa.
- Mẹ nó, sao lại không biết điều như vậy chứ!
Chân thân Bear Nursultan tức giận gào lên. Nhưng hình như hắn đã
quên mẹ của tên phân thân trên lý thuyết cũng là mẹ của hắn.