VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
“Ầy, ầy, ầy?” Đại Địa Chi Hùng lại bình yên vô sự đứng ở kia,
thần quyền của Lã Bất Vi cũng không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì
cho Đại Địa Chi Hùng.
“Chuyện gì đã xảy ra?!” Chiêu thức dùng trăm lần linh nghiệm cả
trăm lần lại đột nhiên vô hiệu, Lã Bất Vi nhất thời trợn tròn mắt,
không cam lòng lại sử dụng thần quyền thêm một lần nữa, muốn tước
đoạt tư cách của Đại Địa Chi Hùng.
“Vô dụng thôi.” Đại Địa Chi Hùng dùng cái tay mập mạp gãi gãi
cái cổ, “Năm đó thân phận của ta là do chính tay thần sáng thế ban
cho, một kẻ như ngươi, thực lực còn chưa bằng một phần ba của thần
sáng thế năm đó mà đã muốn sử dụng thần quyền sao? Cũng chỉ có thể
thành công với tiểu nha đầu Esmi kia mà thôi!! Xuy.”
Bị Đại Địa Chi Hùng nói mình chỉ là một kẻ chỉ có thể khi dễ
tiểu nha đầu, Lã Bất Vi đã sắp tức điên rồi. “Nhân danh thần, giam
cầm ngươi!”
“Ta nhổ vào!” Đại Địa Chi Hùng phun một ngụm nước bọt lên trên
mặt của Lã Bất Vi. “Đừng quên ta là sứ giả đại địa, giam cầm ta
đồng nghĩa với giam cầm cả vùng này, ngươi có năng lực đấy
sao?!”
Lời này của Đại Địa Chi Hùng làm cho trong lòng Lã Bất Vi cảm
thấy nặng nề, không ngờ tới mọi chiêu thức của mình đều bị Đại Địa
Chi Hùng khắc chế hoàn toàn. Lã Bất Vi quả quyết bỏ qua việc tấn
công Đại Địa Chi Hùng, đem sự chú ý dời đến Thạch Trung Ngọc đang ở
bên cạnh cười thầm không dứt. Theo lý mà nói, kỳ thực thực lực của
Lã Bất Vi mạnh hơn Đại Địa Chi Hùng rất nhiều, thế nhưng lúc này đã
bị hai kẻ chọc cho mất đi lý trí, làm sao còn có thể suy nghĩ được
gì nhiều chứ.
“Nhân danh thần, già yếu !!” Lã Bất Vi lại là tung ra một thần
quyền ác độc. Già yếu là một loại pháp tắc thuộc về thời gian,
khiến cho thời gian trôi qua nhanh trên người Thạch Trung Ngọc, làm
cho hắn tiến vào quá trình già đi nhanh chóng.
Thạch Trung Ngọc cũng là vô cùng thản nhiên tiếp nhận sự công
kích này, già yếu à, hắn sợ cái rắm, tuổi thọ của hắn đã tương
thông với toàn bộ thiên địa. Chính xác là thọ cùng trời đất, Lã Bất
Vi còn chưa có năng lực khiến cho thọ mệnh của hắn nhảy đến ngày
cuối cùng.
“Lão già, ngươi cũng chịu một đòn của ta đi! Không trả lễ thì
cũng không hay cho lắm!” Thạch Trung Ngọc hừ lạnh một tiếng, đột
nhiên rút Chiến Thần Chi Nhận ra, trong nháy mắt một thanh đao màu
bạc dài chừng hơn 1000m xuất hiện bên trên Chiến Thần Chi Nhận. Đao
bổ về phía Lã Bất Vi, trong lúc này nó cũng thu nhỏ lại cực nhanh,
khi đến trên đầu Lã Bất Vi cũng chỉ dài khoảng trăm thước.
Sắc mặt Lã Bất Vi biến đổi, nhanh chóng muốn né tránh. Tuy là
hắn lấy danh nghĩa là thần sáng thế, thế nhưng thân thể của hắn lại
không phụ thuộc vào toàn bộ thế giới, không có lá chắn do toàn bộ
thế giới để bảo vệ hắn, cùng lắm hắn cũng chỉ là một kẻ siêu cường,
chứ cũng chẳng phải là thần.
“Haii, năm đó thần sáng thế chính là lo lắng truyền thừa của
hắn, cho nên mới cố ý lập ra pháp tắc, khiến cho kẻ được truyền
thừa hoặc là kế thừa hắn có được pháp tắc năng lực thương tổn cường
đại, hoặc là là kế thừa thân thể bất diệt của hắn. Mặc kệ kẻ kia có
thế nào thì cũng chỉ có thể có được một nửa trình độ như thần sáng
thế năm đó.” Đại Địa Chi Hùng ở bên cạnh nhẹ giọng nói.
Lã Bất Vi tránh thoát khỏi thanh đao kia, thế nhưng bởi vì tốc
độ quá nhanh, hắn cũng chỉ có thể né tránh chừng một mét, thanh đao
kia đập xuống đất, trong nháy mắt lại thêm mạnh mẽ.
Hiện tại thanh đao này lại cường hãn hơn nhiều so với lúc ban
đầu, đồng thời áp lực do năng lượng của thanh trường đao dài 1000m
tạo nên, làm cho đao phong càng thêm dày đặc, tốc độ lại tăng lên,
uy lực càng cường đại hơn.
Thân ảnh Lã Bất Vi nhất thời bị vây bên trong đao khí đầy trời,
mà ngay tại lúc này, Thạch Trung Ngọc đột nhiên lấy từ trên người
bốn vũ khí chủ thần.
“Vũ khí chủ thần chẳng những có thể trấn áp nguyên tốcủa thế
giới, còn là vũ khí duy nhất có thể giết chết thần sáng thế.” Thạch
Trung Ngọc cười lạnh một tiếng, khi vũ khí chủ thần ở trong tay
hắn, thì hắn cũng đã biết được toàn bộ công dụng của nó. Đem Ngưng
Phách Băng Tinh cùng Sí Diễm Linh Châu mạnh mẽ áp vào bên trong
Chiến Thần Chi Nhận. Chiến Thần Chi Nhận vốn dĩ cứng cáp vào lúc
này lại mềm như nước vậy.
“Băng và hỏa ngưng tụ thành hồn đao!” “Sắc bén ngưng tụ thành
đao thân.” “Vô hạn chi mộc ngưng tụ thành chuôi đao.”
Từng tiếng quát nhẹ, bốn cái vũ khí chủ thần hoàn toàn hòa vào
bên trong Chiến Thần Chi Nhận. Bây giờ Chiến Thần Chi Nhận hào
quang bắn ra tứ phía, còn đâu cái dáng vẻ mộc mạc nữa, nếu như
thanh đao đẹp đẽ nhất đặt trước mặt nó cũng sẽ ủ rủ mất sắc.
Mà lúc này, Lã Bất Vi cũng đã thoát khỏi vòng vây của đao khí,
tuy là y phục trên người có vài chỗ bị chém, nhưng không có trở
ngại gì lớn.Nhìn thấy trường đao trong tay Thạch Trung Ngọc hào
quang tỏa sáng, cảm giác ớn lạnh đột nhiên xông lên đầu.
“Đi chết đi!” Thạch Trung Ngọc lại giơ đao, một thanh đao đầy
màu sắc lao đến như phi tiêu. Từ xa nhìn lại, trông đã khiếp
sợ.
“Doanh Chính!” Lã Bất Vi nhìn thấy hết thảy, nổi giận gầm lên
một tiếng, thanh đao khí thế ngút trời kia làm cho hắn cảm nhận
được sự uy hiếp của cái chết, giống như lúc đó lần đầu tiên bị cung
hình, thanh đao kia sắc bén, làm tim hắn rét run. Lã Bất Vi cũng
không cam lòng khi bị một đao chém chết như vậy, hắn còn muốn đạt
được quyền thế chí cao vô thượng. “Nếu như ngươi dám giết ta, ta sẽ
nghiền nát toàn bộ không gian!”
Lã Bất Vi đột nhiên nói ra những lời này, nhất thời làm cho
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, khí thế kia cũng theo đó mà tan rả. Mà
đúng lúc này, Lã Bất Vi đột nhiên vọt tới. Hai thanh đoản đao trong
tay hung hăng đâm về hai bên sườn của Thạch Trung Ngọc .
“Thần nói, dưới ánh sáng, không cho phép có tà ác!” Thần ánh
sáng đột nhiên ngâm hát thần ngôn xuất hiện bên cạnh Lã Bất Vi.
“Đánh lén là đáng xấu hổ!” Thần bóng tối hừ lạnh một tiếng, xuất
hiện ở bên còn lại của hắn. Hai cái thân ảnh một đen một trắng đồng
thời xuất hiện, khiến cho Lã Bất Vi kinh sợ tay run run một cái.
Cái khí thế chưa từng có từ trước tới nay lại nhất thời xuất
hiện.
“Chết đi!” Thạch Trung Ngọc nổi giận gầm lên một tiếng, đá Lã
Bất Vi ra thật xa. Dưới ánh mắt kinh sợ Lã Bất Vi, hung hăng bổ
xuống một đao.
Ánh đao hiện lên, không thanh âm ghê rợn, không có hủy hoại, màu
sắc của ánh đao giống như bọt khí vậy, biến mất vô ảnh vô tung.
Tình huống này, nhất thời làm cho thần ánh sáng thần bóng tối
cùng Đại Địa Chi Hùng vô cùng ngạc nhiên. “Không thể nào? Thứ này
đúng là chỉ đẹp mã thôi!” Khí thế ngất trời của thanh đao kia, hàn
khí thấu xương đã làm cho bọn họ rét run ở trong lòng, thế nhưng
lúc này lại đột nhiên biến mất như bọt xà bông. Sự tương phản to
lớn nhất thời làm cho bọn họ có chút khó mà chấp nhận được.
“Đao này, là đao để trảm thần.” Thạch Trung Ngọc hừ lạnhmột
tiếng, “Ngoại trừ đối với thần minh, những thứ khác cũng không thể
va chạm vào đao này.”
“Cái kia, là thần sáng thế?” Đại Địa Chi Hùng kinh ngạc nhìn vẻ
mặt Lã Bất Vi đầy hoảng sợ.
“Chết!” Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, vừa dứt lời, thân
thể của Lã Bất Vi bên kia nhất thời lóe lên một luồng ánh sáng, cả
người từ từ tan ra.
Thế nhưng, liền lúc này, bên trong thân thể đang nhạt đi từ từ
của hắn, lại đột nhiên bay lên một đám mây mù, mơ hồ có thể nhận ra
đó là khuôn mặt của Lã Bất Vi. “Đó là thần hồn của hắn! Hắn muốn
chạy trốn!” Thần bóng tối kêu lên.
“Không dễ dàng như vậy!” Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng,
trong tay đột nhiên xuất hiện một cái Ngọc Tỷ hoa lệ tuyệt đẹp. Giơ
tay lên, Ngọc Tỷ bỗng bay lên trên cao, trong nháy mắt biến thành
một khối hình vuông to chừng 1 dặn.
“Thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương!” Tám chữ lớn này đã khiến
cho thần hồn của Lã Bất Vi trong mắt lóa mắt. Lã Bất Vi vừa tham
luyến vừa kinh hoảng nhìn tám chữ to lớn này.
“Lã Bất Vi, ngươi đã muốn có Truyền Quốc Ngọc Tỷ, vậy thì ngươi
nhận lấy đi!!” Thạch Trung Ngọc hét lớn một tiếng. Ngọc Tỷ to lớn
đè lên thần hồn rồi ấn mạnh xuống mặt đất.
“Không!” Thần hồn củaLã Bất Vi phát ra tiếng kêu tê tâm liệt
phế, nhưng lại không ngăn cản được sức mạnh to lớn ấy.
“Oanh!” Truyền Quốc Ngọc Tỷ vững vàng rơi xuống mặt đất.