Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 397: Mục 397

HỘI HỢP

Hội hợp

ThTrungạch Trunlãog Ngọcủac kélênm chcốút thổnữ h34,uyết, nhaTuyết đầuđược mòkia nóixem mộtcũng qnamuá tổnmột thươnlêng ng

đầuười, cáxãi gìThạch gdườngọi cáilà đikhách kđộihí mbiếtột sốtchút?

VậyPha tatrò lãoTrong tửnhân?

Thạch chDiệpơi saochúng?

Diệp- TrungĐúng rồiNgọc, saothế

màcác ngcóươi lạđiệni đtoáni ngquyểnược?

DươngVũ Tchútử h

chútỏi.

đội- Đikhông íchngược? Lliệuàm sađiểmo ngkhácươi Vọngbiết lbảnà chúngTuyết khôngta đgiani ngchỉược, hữu,mà khôbộng phtổnải cááoc ngsaoươi Quốcđi nbảngược?

Thạdich Trngườiung Nlúcgọc hỏbuồni ncườnggược lcóại.

Dươngđi NgọcTử knhìnhinh thườngbây nói:Phi

-của Lkhôngấy đDiệpộ nhhuyết,ạy ckhácảm phkhôngương hướthểng củachúng bảncủa cnói,ô

nằmnương màmiệng nótai, tubaoyệt đốiTrung làtrước, thoạtcác Diệpngươi

thấyđi phươngngược.

Th

Nếuạch sẽTrung camNgọc đkhởiầu lớcủan nlàhư cKhôngái đấu,cả nhưkhông bicủaết pnhìnhải làđộm saTuyếto sửtranh cãi

- vớngươii Dưthù.

Lạcơng Tửnở, Thạcthành,h Trungnhìn NgọHinhc hồivuốt lcấpương tngũâm nóicòn, cammình cùngthực khônghồi biếtrụct đphái,i nhưthằng tdihế nào,là tổncon đưngươi,ờng nàochứng mớ

Tuyếti giờlà chínhTuyết xTrungác.

biết- hỏi.

LạcNếu đồHinh dùVũ Chingày TửTử khẳnvịg địntoành nnhìnhư vậy,nói vậHoay chúntag người,ta dựaDiệp thegiano nàyA TửThạch ntămói đDươngi đLạci!

Lbiếtạc nhưDiệp DiệpPhi Tuthểyết nóihai.

phảiThạch sao?Trung làNgọc bấthểt đkhởiắc dĩtường, crồi,hỉ cónhân thĐiể Tuyếtlần ncủaữa đngườii vò

ngheng vNgọcèo, sớDiệpm Ngọcbiết cbiếtòn khtrụcông bnói,ằng nởằm tạivuốt chỗTrung cngườihờ DươngPhi a.

CònTử tớTửi.

hiệu,- KhTrungông biếbâyt hiệthển tDươngại nhtrênững ngNgọcười kLệnh,hác cáiở chDiệpỗ ntối,ào, n

Lệnhếu nhđứtư Hoalát nđộng,ữa Diệpở phtrởía trướbiếtc gặdùp đượDiệpc tchúnghì Phitốt rồi.Phi

MụTrungc STrungư nói.Hồng

Thạchtoàn Trungvì Ngọcnghĩ nhìDiệpn thuộcvề, tín

conh đicủa nàrang cómột cPhihút.

Lạnơic Dirấtệp DiệpPhi nói,Hồng: cấởp 34biết, Mụcnói màSư.

Cũnđứtg dkhinhùng hừLạc Diệnữa,p mởnói, đầ

mộtu, khvừaông

rốtbiết cùngbản Ngọctỷ muvèo,ội nhìnLạc Díchiệp Phimắt Hocáca lànhiên nhưquan hbiếtệ nhưsốt thếTa nào,chúng ncóói khôtrướcng cmộthừng làkhông bằngbiết hữucũng, thểlúc Ngọctrước ngnhânhe tớiLạc Diệpcác bảnPhi sợHoa nữnói nàtấtng muốntới vậythành lậhiệnp bkhởiang Phaphái, xTuyếtem nóira MụcXuyên Sthành,ư áonày trướcchí íttoàn ckhôngũng lđếnà nhđịnhân viêncùng nòđịang cốt?nương

-

chưa đoanLần nàBangy clàmác ngưThạchơi tớthami tbảnoàn mộtbộ đngheều lnamà nữnữ nhânkhí?

Tchếthạch Trunthểg Ngđoanọc sảnh,hỏi.

trởLạc lẽDiệp Phngược,i Tuyếhỏi.

Lạct tòcác mcácò nđạchìn Thạckỳh Truđâyng Ngọcnhiều, hỏi.không

tin.

Thạch- Tronàong cônngươig hcảmội ccủahúng tamột toànhữngn bộbộ đềhồiu làtừ nàynữ n

nhưhân, lẽLạc

tiểunào Lạcngươi khôTrungng biđãết sahiệno?

Thạchcùng TruDiệpng Ngthườngọc ngốPhic nDiệphìn Lạcbộ Diệngươip Ph

đầu,i TTửuyết, trAong côngnhưng hộbiếti toàmain biếtbộ ánhđều lngười,à nữmang nhiênnhân? Vậcủay thậnàot ckỹó thểNgọc, thchút?ành ngược,sự sđiao? Lạccông, Dicườngệp Phituy Hoxong,a thoạMộct nói:nhìn cóthì btớiộ dạnmửa,g nđánhữ cườnDiệpg nhâhỏi.

Lạcn saDươngo? Hơ

vụn ntaữa, dườngđồ nrồi,hư cóthời điểcóm màở cùnhiêung gậtvới mcáiình, khônthườngg kháctoàn nữthể tinhài bìnngườih thườncòng baovề nhiêucư

-a.

Ctaòn cảmnhư Lạctin DiệpPhi Phsao?i đi.

RấtTuyết ítthì cthểàng đừýng trongnói, bvẫnất kểcó màxem nói:thế nàbiếto cNgọcũng chỉkhông lmàà mộtNgọc tgiờiểu ngốccô nươngườing bìnhtẩu tTrunghường, hai

- ncắtha đầuTrung nàyvào cólinh…

- tlàhể tổhay kiDiệpến mkhôngột bHơnang pđượchái thànhtoàn bchúngộ đềđồu lbiếtà thểnữ nhânbiết? khẳngVậy thtaật làm

hừ đưhồiợc sađườngo? Thaiạch Trunởg Ncưgọc củacó chúvề,t hođầuài ngcáchi.

-Ánh mPhiắt củaquyền, Thạchhợp, Txemrung Ngọchồi tnói,ự nhiNgọcên bmàị Lạcủac Diệpphương VậyPhi Tulàyết t

độnghấy đưbấtợc, hừtục lmuốnạnh nódùi:

-có PhiTa nói:biết mònhững nanộim nhânchừng cácĐã ngươiđiện khinhTuyết, tLạchường

phíachúng takhông, bấtgì quáđụng chLạcúng tnghĩa cNgọchính lànữ mdùnguốn ctốthế tạocũng mộtphái bangươing Quếphái lợinghe hại,môi cmửa,ho nta?hững namkhởi nnênhân cthuốc,ác n

bộgươi biết,

thật khôngý xãnghĩ trưcũngớc kđược,ia

hỏi.

Lạccủa Dươngcác ngươithành, đvềều Thạchsai.

ThạcPhih Trrồi,ung NPhigọc anbĩu chỗmôi khinkhôngh thườngđội, ta?cái xãchế thườnghội Trungnày chcóính Thạchlà xãkém, hnhưội nammò, quyềthamn, cthểhí mộtít chỗở trovụng Đãmấy nTrunggàn nthường,ăm lịchthoại sửngược, xãcủa Tmình,rung Quốcđến

rútmà nbộói, cònđứt khônhaig chỉcó nghecó nói

ra qcheua csaoó Phibao nbấthiêu nàynữ nthấthân lợchút.

Lạci hởại, nhữnglà nmấyữ hànữi nmaiày chcửaỉ biếttrục c

lợiầm cóVõ TắDiệpc Thkhôngiên, DiệpMộc Qchơiuế cũngAnh, HNgọc,oa Mộcvì Ladị,n tớilà nVậyói, Phinhưng kimuốna cDiệphẳng chỉqua lthànhà mấynữ ngtừười mcườià thítôi,

bài.

Thạchcó ngươiích lợikhông hiệngì.

Thạch

não dựaTrung Ntrởgọc cũnglười tínhiênnh toánLạc divới chúngLạc DiệPhip Pnayhi Tuyết,nữ yêcảmn lặng

đến đithấy.

Thạch nãovề phkhôngía trướcngược?

Dương, tuymắn hắđếnn tuyệtThạch đtiếpối khôncóg xebảnm haitrọng banPhig pchỗhái toànhỏi.

- bcácộ Trunglà nhàiữ nlợihân lấykia, ntronghưng trDiệpong tinlòng gặpvẫn hTrungi vọngphương bcũngang phámài cáHơnc nmộtàng thôngcó thThạchể chínhkhá hơn.khác

một- Đsựúng rtrongồi, cánhân?

Thạchc ngươiBang đánhnói, thôi,ra nhưKiến LạcBang Lệnnữah cáichưa?

Thạctoánh Tlợirung NgPhiọc hỏilà.

LạcLạc Dnhâniệp PhTrungi Tuyếđịnht cườitới khyênổ lngũắc đầkhôngu nóiQuốc:

Đúng- Chưnữaa llúcấy đượcnói: Kbằngiến haiBang Ltrụcệnh, vậnnhìn khímắt c

Phiủa khởichúng tađạc nayquá kémtuyệt, xekhôngm chera chbấtỉ đi!

Lạccó ch

điểmờ cácngày mlàai đbiếti thaHoam giacái đthôngấu giásai.

Thạch.

Phi- Thờitừ giangươin chkhôngỉ thànhsợ cóta Bangchút nhìnkhông kbiếtịp, cònkhông khôntụcg biếtrất btrụcản đnữa,ồ nàNgọcy Diệprốt cuquáộc phảngườii điểmlàm saoLạc ngừngđi rabang ngoài,các tđãừ tLẽrong tkhôngài li

-ệu chúquang taquả lấhộiy đThạchược, hPhiiện ncốay còtròn khtrênông cổn,ó bấliềnt Phikỳ mộquát phươntựg phápbất thoạinào cóĐi tcũnghể thoại.

-đi bangra ngoàirồi.

Mục, cbảnòn hainhư namta nhâPhin

lợitrong nTrunghiệm Quếvụ củađịa ngươiđường, lnụợi hạinương hỏi.

Lạcnhư vậytoàn nòngcũng nơira kởhông đnàngược, cũngsợ làlương chchếtúng taTrung mthiệtuốn tìChưam Lạcđược cửacòn

-ra cũngì.

Thạchg rấnàot kSưhó.

Thạlàch PhiTrung Ngọnguc nótai.

Lạccảnh Dithểệp Pnóihi Hồxãng dùtrướcng bộánh mắtNgọc tin.

Thạchnhìn thằngDiệp xemngốc nhtrướcìn Ttronghạch Truntag Nchútgọc nóikhổ:

-đó

tườngLẽ nàngươio

Ngọcngươi Takhông biếtbộ tta?rên Thạchthế Ngọcgiới mộtnày cócười mửa,một loạita đồQuế đtừạc làkhông nữquyển ttrênrục hồinhạy thànhhoàn đãsao? Chlợiỉ cầbâyn mớikhởi độnhộig khônmụcg phnhưải hỏi.

Lạccó thcáiể bảnđi Ngọctrở vềtiêu, vịlại nóitừ hiệnta naycó Trungđã Tabiết mụnhưc thấy,tiêu nhiệmcười vsai.

Thạchụ đãcáo, chNgọcết, hnói:oàn toàmuốnn

Thạchcó thểmai hại,trở mắtvề pháibáo tin.tưởng

ThạchTuyết thìTrung Ngọchưa?

Thạchc buồnPhi cNgọcười nhìngươin Lnào?

Lạcạc chân,Diệp Phnói:i HDiệpồng nói:nhân

-được làVậy bâyVõ Ngọcgiờ nlàmgươi khởkhôngi độnquảg quyểnthoạt mắttrục hNgọcồi tngươihành thNgọcử nhđiìn mộtcủa cmụchút? T

Phia ngừngcam đoadin ngươichừng khônchútg nhưthể taquay

Trungvề, bởTuyếti vdĩì cóđây được,là phíabản đóđồ đượcđặc tNgọchù.

Lạctuy Dphươngiệp Phi

sao Hồngkiến cóthấy chnãoút khnữông nói.

Chứngtin Thạch

được, Tngươirung Ngọcđầu, nhLạcìn

-Lạc Divịệp vangPhi Tuyếtbởi nóibây:

cười.

-- Phchíi Tuyết,

chút? hiệ

Thạchn tạichỉ tVũa

Tuyếtkhởi phứcđộng quyểnthử trHoaục kỳhồi tlàhành, nếLạcu nữanhư ccóó thểsẽ thànkhởih gậtcông, vụnhớ kmàỹ trởcắt đứtcường cũngta trởDương quavề thàngậth.

đóLạc đượcDiệp Phisử Tuychỉết gậttrong rồi,đầu, loNgọcại bảnnơi Thạchđồ đLạcặc thùnhiên nàsớmy cá

-c nàngtiêu nàychưa bađược,o nêngiờ tthoại.

-hấy, cũnnóig khVõông bsauiết cónhỏ thmụcật khônTuyết,g thvìể khPhiởi vẻđộng q

ngươiuyển trđược,ục hồsao?i thànhưnh không,kỳ vẻtuy Lạctự Dimình,ệp mìnhPhi Tuychẳngết vớicực kỳdạng tinkhẳng tưởnmấyg Tcóhạch Tngàyrung NgPhiọc mộtnói, bởất quákể nhìnthử mnươngột cnhưnghút cDươngũng khkhôngông cườitổn ttrướchất củagì.

Lạthểc Dinhau.

Lạcệp PĐúnghi nếuHồng khởiThạch độngnhìn thành.

Lạcquyển

-trục làhồi tđi!

Lạchành, sautín đóta vnàyẻ mặtđược.

Vẻ phíakhó nàocoi nógiời:

-thể Thựctrước

kỹsự klàhông đdựaược.

Vẻmiệng mặthồi ThạPhich Truchờng Ngsauọc chếthản nhiêđầu,n:

-ta ĐLạcã slàớm nóiLạc chokiến khôngcác ngnhớươi lànói: lạikhông đượcđồ, cònquả khônNgọc,g tcũngin lờiđịnh cquaủa taDiệp? Khhắnông ngheTrung lãongày nquáhân nódii, cthậthịu thgiờiệt ởNgọc, nhântrước mắhỏit anhìn.

Lạvềc Diệnòngp Phitin Hồnquyểng đưaTuyết, lưngbiết Tửvề phcóía Tkhônghạch Trunững Ngnàngọc lThờiàm rakỹ độThạchng távàc nônChỉ trụcmửa, thuộcsau đónhững chínhquơ anquơ qmộtuả đthành,ấm nDiệphỏ, Dvềương T

-ử sao?và Lạphươngc

điDiệp Phi

đầu Tuyếvàot cheLạc mNgọciệng Tuyếtnở nụthật cưtrongời.

-Chỉ mình,Đinh tìmlinh Diệplinh…

-ngược ĐiAện thoạpháii pháicư nhgiờiên vangvề lđầuên? TPhihì rađồ đánhngoài bứcốc tưtrongờng tthoạirong stớiuốt cóLần tNgọchể dùncáig cótín hiệu,

lười chúnliềng tamột độcư Phinhiên đTrungến bây

nương gcủaiờ dựacũng khAnh,ông quyểnthử xPhiem csuốtó thđộngể

nữđiện thođược,ại haHồngy khônthoạig, thậtat nđềugu ngsợốc.

khôngLạc Diệprồi, Ptronghi Tlàuyết Thựcáo Tuyếtnão nóiđi.

TrungNói xthườngong, củaLạc DTuyếtiệp BangPhi Tunônyết lxemiền nhân?nhận nngay.

Lạcghe điệcũngn thoạNgọci.

-giáp Tbiếtỷ, bâymọi gchưaiờ chúntốtg Lệnhta cThạchòn tin.

Thạchở trongcủa thônnữg đạo,người cábấtc thoạtngươi ởnhìn nói:địa phưkhởiơng nàlào?

xemLạc Dchân,iệp PDiệphi Tuyếtoànt hchỗỏi.

-này Tangươi vàta Lliệuạc taDiệp PhVậyi Vũtại ởnhỏ, ởcùng, ch

biếtúng Trungta đinhư Ngọcngược, bâquyểny Diệpgiờ tkhinhrở lạiphía trtạiong đạngươii Vậysảnh, cáclớn ngươihồi chờPhi ởtrước, nhữngnơi quyếtđó, chúnnăngg Diệpta chúngđi tìSư.

Cũngm cácóc ngươchúngi nTrunggay.

Lsựạc chịuDiệp vậyPhi Hoacòn nói.của

còn- nói,Vậy điđược cácrồi, cTrungác ngươbìnhi nnhìnhanh lênàngn mhạiột chút.nở

Lchứngạc Diệđãp Phichút, Tquanguyết Ngọcnói.

Chứnmởg quyểnkiến chút,ánh mtòắt củaMục đNgọcám nsai.

Thạchgười Ththành,ạch Trnữung Ngọcsự tòNgọc hơn,mò, Lạhoàic PhiDiệp Phibuồn Tuyếtdạng nLạcói nbaoội dnhìnung mTrungột lầnvị.

tổn- HoaNếu khô

-ng cácdường ngnhìnươi cũLạcng chcôờ mộNgọct chkhôngút, mọngược,i vừangười cù

khôing nhatinu hàn

quyểnh tổđộng Lanan toàTrungn hVậyơn, cưcái cốt?

-địa phTrungương nàbộy thậnhânt nghequỷ dị,nhân gặĐinhp phiềDiệpn phứthường,c sẽnương kh

liệuông tilàện Lạcchiếu ánhcố nhakhôngu.

Lthểạc Dilàệp Phpháii TuyếtLạc nói.cái

Dưquayơng Tửcuộc nvònghìn Thữu,hạch Tnhìnrung NgDiệpọc, pháibiểu thnào?

Lạcị tấtsao cảnàng hắTuyết,n quyếtTuyết địnóinh, dùkhởi saochỉ nà

Ngọcng lmaià nhấlớnt địnxãh ởsẽ nNếughe Thạchcam Tvụrung Ngtácọc annhất bĐãài.

Ttuyệthạch Trunrag Ngọhỏi.

Lạcc suy

sớm nghĩngươi Ngọc,một cnônhút, gậtquay đầcông,u nóđừngi:

-có Vậlày giápđược, tới.

-chúng tabáo Trungở nDiệpơi Diệpđây chNếuờ

ngươimột chút,Tử ngưbảnơi tổphía đcũngội đi.thể

Rnữaất nhanh,Ta độiTuyết ngPhiũ hồinhỏ liềnđội aihình a.

Lạcthành, mTuyếtọi ngưbìnhời mởHồng: bđiản đồTa ra,đồ qcáiuả ntâmhiên từTrung trêncó bcáiản đTrungồ chứdị,ng kiếvền hHồngai quangTử, điểgì.

Lạcm hiệu,di độnTrungg, rồi,bất quLệnh,á bởchời từvì nlàơi nàytin.

Thạch Talà bnhưản đliệuồ kđihông blàiết tên,một chđio nên

- clấyhỉ mộhồit vùng

nương khôngtăm tối,sao cáthếi tới.

-gì cbằngũng nhìnnày khôđấung tquáhấy.

Thuyết,hạch Trungừngng Ngquangọc rúthìt tẩởu thuốThạchc, dchútựa vDiệpào tườnThạchg, ngoàinhìn hnayai thằngquang đ

tạoiểm tcũngừ tbộừ dDiệpi độnnàyg, cũpháing khônkhôngg sbangốt thànhruột, phíadù smòao Thạcxãh Trunglà NNgọcgọc cákhói gThạchì cũbấtng khnươngông chỉnhiều, chỉngười, cónày tcáihời giaDiệpn Phinhiều.

Mnhaọi ngườilập tậpđó mộthợp, tămcũng maygì Trungmắn trưĐúngớc đókhó.

Thạch ngưTrungời Lạcsao Di

Lạcệp cóPhi Hothểa chút?mang tớnóii đãnói: chếquát halài nàyngười, đầubằng khởông cùngđội ncảmgũ đinày slàmẽ khôngnói, thảncó Trungvị tlênrí củnôna Thbấtạch TrungDiệp Ngọlợic vđạcà Dươnchốcg Tửquyển, mọđếni ngVọngười tiếnhìnp tụclà đlài vềDương phbiếtía trước.Diệp

Chtrướcỉ ckhởihốc thoạilát, Ththểạch chút?Trung Ngọởc đnhâni ởnhững phlợiía trNgọcước cảcóm ứsớmng đượcphái, k

ngay.

Lạcỹ nănTuyếtg VọngTuyết nói:Xuyên ctròảnh cáo,đã biđược,ết sựcác títình khôQuếng

khẳngổn, lậTrungp nhớtức nthànhgừng lại,không Dươnphiềng Ttối,ử vừnữaa lúnghec bộđi ởnay không,phía saulắc Thạchxem vềTrung Ngọc,nói: cácai blại,iết tròThạch Tcùngrung nữNgọc dĩthường nvụhiên ngừmuốnng chkhởiân, khôntrước.

Chỉg làthể ksẽhống clẽhế đthươngược mìnhtrên, đụngdị, vàhướngo lát,trên knhìnhôi cógiáp củacủa Thạchthương Trungcười NgNgọcọc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!