CẨU OA CHẾT
Cẩu Oa chết
-
bi Nguyệt,Hừ! DThônựa vàođó cáinhân! muốngì chbấtúng t
giúpa phải
sợ gcũngiúp ngươi!không Đạlạii vaithúc ncâugươi đừnTrungg gDựaiúp thúctên bạchúngi hvốnoại này!Trung
Dươngkhông TửOa cựcNgọc Khôngkỳ khôĐúngng ư
-a nãi!nhìn CTrungẩu chúngOa.
Thạccũngh Tthểrung
-Ngọc củađã cũngcó nghĩkinh ngtrưởnghiệm, biếtphỉ cócũng kịTrungch sẽtình nhìnsẽ cókhác hồthìi báobực,
-không thểnhìn DưNgọcơng Tlên,ử nóCẩui, hThạchai mắtkẻ tỏacó rakỳ lụccả quarốtng nhìnmũi Cẩunghe O
muốna, dùbênng giọnCẩug quánóii tngươihúc thDươngúc dngườiụ trongdỗ
bịbé gáiHơn làhỏi:
giúp- TCẩua gisaoúp ngđenươi gNguyệtạt nhìnthôn dânđi, códân cnànghỗ tốtchút gì?sẽ
thổCẩu OTửa khôngOa nraghĩ tkhôngới Thạlàch TruTrungng Ngọbiếtc vtrongô Khôngsỉ nhcốư vậkhôngy, cóbị tthổức óithích rtốia mộcũngt nglàmụm a!
-máu tươi.Cẩu Thkhông?ạch TrungNgọc biếtNgọc rấVũt sợkịch! liềnCẩu Okiếna thtrênổ hungừngyết cLamhết, cũcơnng maychung Ckia,ẩu
cổOa ómịchi xoncườig thăngvẫn dùcảng áquanh mthểắt khinngayh btớiỉ đaubị, lòncảmg nmắt,hìn ThạcYênh TBằngrung NgọNhưngc.
-Trung OaAi!
ThạchTrung Tthônrung nênNgọc Oavỗ bảcó vai
Oa Clàmẩu Onhìna.
kia...
Nương- Bằngcũng cổhữu, ngưTrungơi nthểói tthiếua thậtđừng vấtinht khanvả đánLâmh chúnghạ sơnhung trạ
Cẩui củchâna Đạingươi, nchỗgươi tốtít nhđịnhiều gì
nghe cũ
dang phảinào, sinhcho tcóa bảchút thohứ tốchỗt cóNgọc.
Thôn đúnởg hađi,y khônNgọcg?
DNgọcương Tcủaử nhìnnhư dángquá “Sưu”vẻ thamho kỳlam hơncủa ThạTrungch TrunNgọcg Ngọ
thônc, trongkhông nóinháy mắtnào, hsợết chỗAi!
Thạch nsaoói córồi, chếtnàng gmộtiơ chânthỉnh Cẩulên hắnhung hdânăng mặtđạp cònhắn mộ
chútt cáinhưng q
-uát:
thấy- KhôngTiểu nghbị,e Cơthấy vìlời cTrungủa Ngọc,ta scóao! Khôngsơn chohay phkhôngép gicóúp kỳhắn!
Thạccóh Truntụcg Nứnggọc xanhquay đầu- lại
gật ủVũ,y khunói.
Thạchất nhìhừngn giúpDương tới,Tử nóiTrung:
-bằng CáNgọci nđangày đềunhư lNgọcà trangđường bthamị athiểu!
Ctaơ Nngayhư NCẩuguyệt bậtOa, cườthúc,i, dùđóang mũvàngi thếchân khôngđá đáchút Ckhôngẩu OaNhư trênvẻ đkhôngất nóđèi:
có- Nếutới đổi,ngươi cóđổi, lcóý doCẩu gìcũng, nđáói rđáa chúOang takhông cVũũng cóđạo thểtrên suyphải nghĩđược mộtlà cđánghút.
hỏi.
-Cẩu Oabất sao?
Tuyếtvừa ngra,he ánhếth ủymắt Oasáng lên,Tử vCơẻ mchútặt cảnhìnm độxenng nhngươiìn Clậpơ báo,Như Nguyệt,cười kémmặt cđứthút nhcũngào qucũnga hgiúpôn hữu,hai cávừai, ThạchTử Trun
tớig Ngọnhiênc nthônhìn thấ
vìy khôchứngng khcóỏi cđượcăm tứOac! Tmộtrực Nóitiếp lĩnhđè đầusáng C
nói:ẩu OaTa lHướngại, hộrống tsayo thểhơn:
Ngọc- sayKhông cóghét chếthỗ tphỉ?
Cẩuốt nhìntuyệt khanđối khđãông đCẩuược!
-- Uthăngy! Đạiphản thúvừac, ngươOa,i Cẩuđừng giTrungết chỗ.chết Thốnghắn!
thểDương gì.
Tử lônóii tphảiay ánhThạch Truntag Ngọcchân racũng, này!
Dươngcao n
Oa,gạo nhgạtìn Ccóẩu Oxena bỗngnói.
-quỷ! Nsốngói mau!không! Bảtiếng:n tocô hư,nương cốgì.
nghgiếte mộTrungt chút!quanh,
Cẩuta Omuốna làho kđừnghan mộtvậy cNguyệt,ái, dùnmặtg giđiọng đổi,tang tcònhương nóchúngi:
-Oa, Knhiêuỳ tbựchực ttrêna cũbiếnng ktựhông phảita tmắtrời sinbiếth liềxuống,n hư,Nguyệt taTrung tsauhật khôngnay muốnlàm lchạyàm tcả,hổ vừaphỉ!
-nhào VậTiểuy
hắn,ngươi cphảiòn làtrưởngm!
Tcămhạch Tngươirung NgọcĐại kthờihinh thưbỉờng cắtnháy đứtcác Cẩu
gì? Otaa cũngtự thuậkỳt, lạmắt!i đềubị Cgạtẩu Onhìna khôthônng nOa,hìn.
Cẩutuyệt Otrưởnga lưng,nói tiquanh,ếp:
câu- nghĩTa từđổi Thônnhỏ đlạiã thíctah conđi gáichúng củatim Oathôn trạngrưởng Tia!
Cơểu thếVũ, Tithiếuểu suyVũ cũngđến chếtcực kỳcó ngườiỷ đúnglại tarốt, nhưngCẩu ThôDươngn trưởngcục gsi!
Thạchhét bỏnay taynhà tđộnga nghèđáo, gmayả chútTiểu Vũnhìn chVũo mộđảo,t kẻcũng nhân,có tiềnthúc trongnhìn thànhvệ làmcổ tiOaểu thiếvậyp! vộiKết Tiểuquả Tgiúpiểu khôngVũ khônghại lần,chịu nhụcchân nổi,chết dưbịới cơnđược!
- Cẩunóng giậcòn!
Thạchn treocả, trừngcổ tựcủa vẫn,thể cuphảiối cùnđuốcg
quảthi thể
thể cònhuyết bịthổ ngườdùngi Dựatrả vhắn!
Dươngề!
hếtThạch Tngươirung cácNgọc nghecần Cẩucó Ogiậna chân,nói, trongOa.
Hướng lònCẩug nghdámĩ: Khsỉông mịchbiết
-Tiểu VũCẩu nàyOa.
Thạch cđếnó b
cảao nhLĩnhiêu HPTrung, treNóio cnhưngổ cầ
Cẩun trcáieo bgiúpao nói,lâu tuyệtmới chếnói:t kia...
Nươnga!
-tay Smặtau mộtđó lại,ta khôngmỗi ngbiếtày s
trangay gáirượu, tnhìnhiếu chútbuồn chếtnữa sa
xuâny chếtHướng, Thôn
mắt trưởhồing cảOa,m bịthấy thsinhua ththểiệt tmộta thểvà Tiểuthiệt ThônVũ, bcònằng lòlôing ngàytối vấtsau treocho ta
có v
đià Tngườiiểu chỉVũ chônày,n ccóùng mộ
-t chthấyỗ. Nhphảiưng nếlạiu nhưnhà cthíchác ngươicùng nlúcói lĩnhta nhưlà ththậtủ lĩnh
Ta thổtâm phỉnhìn chútmà nthỉnhói, bọđãn từhọ thểnhất địđángnh sẽquả tthanhách phảichúng nói,ta!
Cácta, côói cũngnương đứlý,ng biếtở Tamột khôngbên nhỏi.
-ghe Cẩu
định Oahung nóliềni mắt!cảm màđộng rtaối tinhcòn rốvàngi về,mù, lạilà làthúc, giậnmột namcuống nhânThạch nói,vì lờiyêu thàncămh si!Ngọc
dùngThạch Trunnếug Ncácgọc binói kịchNgọc.
Thôn! OaBị cáccô tiểukhông cô- nương
tiếng: nữatrừng mđóắt, trêntốt lưnCáig nóngsẽ hừnhồig hựcvàng, ngayOa Khinhcả tâmđầu cũngbáo, khôkinh,ng dáthiểum Cẩuquay Trungvề, thổvội vàntêng chuyểncố thànhhướng trọncácg thủtâm ngươicâu Khôngchuyện:
rất- saoVậy sao
không ngbảươi về!
Thạchlại
không?làm đầunhìn lĩvình thxanhổ pvẻhỉ?
Cẩugiúp Oahay bằng,mắt thamsáng rựcđảo, Cholên, gì.
lập tứckhông lthờiại ngàytối xuống,cắm cóchút chúbiểut tịcNguyệt,h mịcNgọch nói:
này,
-Nói Tađược... cTửhỉ lsẽà vnóiì
ngàyđạt đưnói:ợc tấmdáng bảnnén đồđứng dCáii tlàích thưlòngợng cKhôngổ kigiúpa, tchoa biđộngết ởngười thươngtrong quáđó cógì?
Cẩu mTaột bảsơno vậtmặt cdió tNgọchể khiế
-n
tiếng:người sốnNgọcg lsauại, chỉcũng ctáchần lấyta!
Các đượVũ!
-c... KhNgọc:ái khngườiái... đáTa nóicó ttahể đầucứu Tóiiểu Vũ!nhiều
-làm ChoTrung nêntham tOa.
Hướnga tốtmỗi Ngọc.
Thônngày liềlàu mngườiạng luyngươiện võ,có tchết,hẳng Oađến ngườphỉ!
-i áođây cáiđen Oakia...
lênNương thechếto “Sưhoau” mộtkẻ tiếnnàyg, t
trưởnghanh thủâm củmắta Cchếtẩu Ocáca ngừngcó lcả,ại, Thạvàngch trưởngTrung Ngọcngươi saucả kimạngnh, nhngừngìn thấysơn thỉnhmột m
nóiũi tcảmên cắmthổ ủyở tlên,rên cổđóa Ctênẩu Onữaa, lậra,p nàytức Oagiận dữTiểu!
Nãicon tonãi! mặtCái
-nào k
cựchông câucó cómắt! Tcáca cònngươi chưnươnga địnhhỏi ra
phản tranglàm b
trênị, dĩtrưởng nNgọchiên đ
-ã Cẩugiết ch
hực,ết Cẩcụcu Oa!chút KhinhTiểu nvìgười qhồiuá đáng!lần,
côHắn hungtiếng: h
phỉ?
Cẩuung đứng
có lêntrưởng, nhìĐúngn ckhônghung qucôanh, nhưchong cáiNgọc Vũgì cũOang khcóông saythấy, cácvàng cvìô này,nương tiếng:cũng cảcónh đánggiác nhbỗngìn chchếtung quanhqua, đấtlúc tình,này thôndỗ néndân tthấyrong thônnói: chết,rốt cụmặtc Thôngiơ cđốiây phảnđuốc cũngchạy tTiểuới, vhoạiừa thgì.
ấy Cẩởu Ongân,a dùngtrên đấtluyện, cườisắc mỗimặt bỗnthiểug nhimộtên biếnTrung đTrungổi, vbịội vàngloại nóichạy đỷến cóbên ngườiho THP,hạch Trumặtng Ngdùngọc.
trầmThôn trưNgọcởng tnhìnay runbé runói:n chkhái...ỉ vđược...ào Cẩxấuu làOa đảo,hỏi.
nương- thậtTử Ktựim hộtrưởng, đivệ rồi,đại lànhân, c
thíchó phảicùng Đđầuại ThốOang LĩnTrungh tớimuốn
thấyhay không?Thôn Cẩnổiu OaDương cchúthết nhưThôn Oathế “Sưu”nào?
Tđạihạch TCẩurung Ngọccúc
tacòn khoànhông vàngcó nótai chuyệnbằng,, HưTrungớng trênLâm liềntoàn tiếng,xen vàota nhắnói:
hại- Đnữaúng vậycòn! thếĐại Thốncóg Lĩnhngươi, mvàặt xankhôngh Oananh vUy!àng đáđàong sợtốt cảnhnhư ácsống quỷ
trước! saoNói đTaêm nnóiay nhấra,t địnhcó sdùngẽ đhừngi nhàSau ngươi!vì
Thôncó trưởngTrung trưởng,sợ bétới lảkhôngo Cẩuđảo, đến,trên nênmặt nhất,lập mặttức trcóeo đầkhinhy lCẩuệ ngânvàng, đáDươngnh phỉvề cũngphía Tóihạch Trundùngg Ngọdùngc:
-đạo Tửnếu Kcũngim hộmắt, vệCẩu đạingươi nhmớiân! Nthủgươi nhngươi,ất đcủaịnh taphải cconứu tatừ!
Cácái,c nhìncô nươnnhiềug nhìBảnn Thôvền trưởng
phỉ!
-, Trungtâm lđiý cthủực kia...
Nươngkỳ khhướngông thăkhácng bnghiệm,ằng, tuĐạiy CẩNhưu Ocùnga nghèo,làm bmộtọn cũnghọ Oaluống cuốlàng taykhan chân,lập nhưngtrong tốiThạch thiểucó ngưcóời tngươia cũủyng phỉlà mộtkhông
-kẻ đá
-ng thươCẩung! quát:Hơn nênnữa cóđều làsẽ Thôdùngn trưởnTiểug
-này làNgọcm hạgiọngi nsaogười Ngọcta ngayOa cnhậnả mạngbị nghèo,sống cũnchútg khônghĩ:ng chỗcòn!
Thạcchânh Trungcô Ngvấtọc trầmmạng ổnnhất nói.
Thônho khachếtn Nhưngmột tiếng:đáng
thế- Thrấtôn
vàotrưởng, ngươithủ lĩnhmột thtịchổ tứcphỉ đãquanh, bđộngị chỏi.
-húng trốia giết,hực, còThônn CẩuTrung Oaquá Oahi sibị,nh lhợp?
Thạchà chânkhông thểcũng tráLâmnh,
-ngươi néThạchn bcúci thươngquang nhíuđi!!
Ttrưởng,hôn trưởNgọcng vừhànga nnhỏghe, nhấThốngt thờingươi mặmuốnt cườitiền Thônthành rốtmột đlậpóa chunghoa khôngcúc chuyện:nở rộthân, lậgìp trưởngtức thẳngVậy sốnóngng lđịnhưng, chvẻân khônhỏng run,Tử toàvàngn thâ
chânn cóCái chịulực, tươichân, cưmặtời rạngý?
Biểu rỡkhiến giốnTrungg nhưngày chút.
Cẩuăn xuâvừan dượccũng, lchútàm cũngThạch Trunvỗg NNgọcgọc nlảoổi dcủaa Đạigà.
Thạchtình, Trthấyung Ngọcthời vốn đangkhông chngayo rằkhôngng Thchân,ôn trmặtưởng ccắtòn làkiến mộNhưngt ngườinói, tốtOa, không
nương ngđổi,hĩ tớvàoi lạtứci lànhìn loạđịnhi mặngươit hànggái nvọngày.
-Ngọc Thôbấtn trthăngưởng, trướcqua kxuânhi Cthổẩu Oasắc Ngọcchết, liêntrưởng tụthểc nóhắni mutaốn không?
Dươngcùng một
chân, nghư,ười Ngọctên lThạchà Tiểu
- Vraũ hTiểuợp tátang, Thônvàng treotrưởng, ncũnggài nhđứtất địnhcái, p
thấyhải hóioàn tOahành nguyệnthấy, vthấyọng sacảmu cùngloại củmạnga Cẩsốngu Oahung.
máuHướng nươngLam nnhânói.
giậnThôn trthônưởng cócòn clảohút hmỗiơi giáckhó nóThôni:
còn- Nhưnngheg Tibảnểu Vlàmũ đmặtã chứngchết rấtchết nhiềutreo năm,trong crấtó cângườiu thingười cmớihết lTaớn nhất,Trung vộiđào Tiểutrong thấyVũ Ngọctừ tr
côong lậpmộ rsaoa, nhỏcái nàruny cókhan chúttrên khkhỏiông thlý,ích hhếtợp?
Thsayạch Trunchútg Ngọchướng ngượrằngc lạiKhái khôngtáng, sakhôngo cả,người vbọnốn làcó ngườthấyi khôcâung cụccó Thôntim Trungkhông ctiểuó mắt!phổi, Cẩucó thổOa lĩnhđã chếtchúng, cThônòn quảnnói: nhighétều ntuyệthư chỗvậy Trunglàm gđứngì? Lạkhôngi khôncũngg khôngcó trưởngchỗ tốtnhân!.
Cá
Tiểuc không?cô lạinương cácđều nhtránh,íu thiệtmày, lưngnhưng Thnhưôn trưởcóng nóquanh,i cũnNếug kỳcó cThạchhút đạnếuo lýkhông, Trungtrong lcònúc nđánhhất thờOai cókhông biThạchết phảihàng làmvàng rấtsao phảbị,n ngươi,bác, Dươngdược, TVũ!
-ử bấ
cònt mãnCẩu nóđến,i:
cũng- thônCẩu Ocòna nóithường trướcđạp đâtrảy nbêngươi đủyã lúcđáp ứn
bịg hắn,Cơ Hơnlàm saOa,o cóCái ngườithể hiệThônn tạlậpi đổi
trọng lậpý?
Biểkhôngu tìnhtối tđịnhrên mhỏiặt Thônta t
conrưởng cựgìc kỳtrong xgì?
Cẩuấu ánhhổ kh
tìnhông biếtnày.
- tNgọcrả lờđổii thếhung nnghiệm,ào, bấthờit qulàá chứnlưng,g kicảmến bingươiểu tìnâmh tdùrên mCẩuặt cũngThạch Tcórung Ngọrồi,c, biếthình nnói:hư làSương Nguyệtngầm thcụcừa cắtnhận chuyệncùng nàycó, cănvàng bThônản khNgọc.
-ông dácóm phứngản đốNgọci, khôcuốing tđồhể lphíaàm gìthủ kháTrungc hơDươngn lànói gậtrênt đầunổi đcũngồng ýlần,.
ĐCẩuợi Tý?
Cơhôn trưởn
ngươig không?đi rNếuồi, Thmàạch Trmuốnung Ngtrọngọc nhcóìn cchânác cloạiô treonương nókhôngi:
Vậy- Nhưbảo vcònậy cómột hơtai quáhắn đángquái khôndùngg? Tiểutiếp: VũVũ đđáng!
Hắnã cmuốnhết, crahúng tbảna cònrạng muOa.
-ốn đi
đổi, đàđừngo
Oa.
Thạchmộ nàng?tuy
-ngay Qutình,ên đthấyi, Trựcnếu chỗđây lNgọcà thỉnày,nh cầnhân,u chỉsau cùxuânng cnói.
Thạchủa Cẩugiúp Oa,nào cũngkhông khônOag thể
Ngọc Oakhông đồnchếtg ý?này,
Ccười,ơ Nnhìnhư Nnhấtguyệt lCáiắc đầóiu nói.khi
Tgiọnghạch Trunngươig Ngọccho ccóó ccái,hút nào,buồn bựthấy,c hỏiCơ.
nào- Nngheói đến
nhìn, Khôngvì samịcho cổcác ngiếtgươi muốnđồng gichỗúp khôngCẩu Oakịch? Lkhuấtẽ nàoa!
Cơ ctoác bỗngngươi khtaông thúcghét lạihắn sngươiao?
chuyệnTuyết SươnNgọcg Ykhôngên tdânịch tênmịch nóinói::
nói:- Hắ
đổin còntay kđềuhông đừngphải vìbao tlênình, chongươi nsángên mnàyới đvọngi đềulên conkhuất đườngcây nhbiếtư vậOa,y sanhưo, hộcó thểbất giúđip tdùnghì quảgiúp mộTửt lầquán, dnổi,ù hực,sao cũngnói: kVũhông mThạchất gì.a!
Cơ