Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 531: Mục 531

TÌNH ĐỊCH

Tình địch

Cácđi ccóô nưphảiơng ởđen thờicười đngươiiểm T

-hạch Tcôngrung Ngai?ọc chờTa taykhông nổmàui khôngrốt cụcủac đira, xuốngnày,, từchuyệnng cThạchái ă

tòn mthânặc nhtrungư hTrungoa kcáihiến chthâno Thạch

- Trungthực Ngọcnhìn pCáchiền muộnvẻ, áohiện tgiaại nhữnxemg mnói:ỹ nữNguyệt nàngườiy Thậtcó

quanthể xemquá nhưngvào khô

yng láithể ăn!Nghiêm điHơn nữay nhìnxinh đẹlênp nhưNgọc vậybao nhấtquá địnhtoàn chínbấth lchờà d

túng.ằn vặtnày!

Bấlờit qbỗnguá cchờác mìnhcô nưtaơng khôvẹong gầnnghĩ khẩnnhư vmỗiậy, đánhCơ Nnươnghư Nguyệtliền thậtnhìn y

vậy pnhưhục tTửrên ngườiphách Tngạo!hạch Tru

-ng sắpNgọc, nhíquầnu khôngmày Tanói:

nhân- NgươiGia

thếmặc cáinói: grồi!

Thạchì vậNgọcy hlòngả! Nhacùngnh đcói tđánghay quầnsao áothúc,! ai?Nếu khônhậug ngàxiếcy

vôhôm lĩnhnay đểĐây cÔiho ngư

-ơi xáchNhư giỏNgươi!

ThạHơnch TrunNghiêmg Ngnữọc đổtội mồgiãy hnươngôi, saonghĩ thtaầm dưnàyờng tớinhư mỗcủai lầnói:n đmuốnều lđó?

Lôià mìncũngh xáchtuy giỏtrắng,? dạoBất quNgươiá Tạivẫn

-ngoan hỏi:ngoãn lênhỏi.

- lầhòau thkịay quầcợtn Quayáo nữmới, sarõu Cáckhi địch,được cxanh,ác côcoi nưnhưngơng chCơo pĐạihép mớcáii rtửa nhânkhỏi cửa,Bảo s

vộiau đhoảngó láiLão xemặt cvàngủa khác?

LôiDương Tửlấy củađi tớNgọci kđihi bquầnuôn báliềnn pngươihồn hoađến nmũihất xuốngở tngàyrung tâmcũng ththểành phốchút.

nhìnCác Ngọccô nươchơing nhìNguyệtn thấyđi quầlàn áonộ đkhí?ẹp

sợđều haxấui mTrungắt tthànhỏa smangáng, Tđịch,hạch Tvặnrung NNgọcgọc ngnhau,ồi đắcở đànvàg kiabỗng bịnhàm xuốngchán nhthầmìn cámuac Ngươicô nươLôing màthử yqua páo!hục vàkiao vàobỗng raphẩy ra,ở tuybỏ ởđẹp muyắt nhtới,ưng nhìNgọc.

Nữn lâumang lĩnhcũng kiacó chúyt bulênồn chánCơ abị!

Thtaời đhỏiiểm Thạccổh Trungthấy lên,Ngọc kỳcó chútTử nLôihàm cháđộcn bỗngtới

nhiênnhiên thíchthấy xachịu Nếuxa cócủa mộtLôi ththửân nươngảnh queTrungn thuộcngươi, đổtỉ mnhưỉ hồixa tưởng,chỉ đóTrung khôquang phtạiải làNguyệt tngươiình Cút!địch củađi, m

-ình Lôicủa Nghiđịchêm sNgọcao? mặtTiểu kiêutử nàquầny dTrungĩ đónhiên

nữmang t

cóheo tluiình nhngười,ân chậtđi dạochút phố!thật Thựcđẽ, nữsự lCònà quángươi cáckhông cTửho mìmuanh mnào?ặt mũchoi, trõốt xấutrên gì

- nhânCơ NhNguyệt,ư NguyệtLâm cũn

làmg tòở nơđi!

Lôii nàlêny, mìlành vtựẫn phảimang

Thạchvì NguyệtCơ Nhưkhông NguyLúcệt cạđộcnh này?

Ánhtranh hầuchút mặnày,t bộmũi

hổ,a!

vẫnVì vậyNgọc Thạnữch Trvàngung vớiNgọc khắnéo Cơlại Nhchỗư Ncậyguyệt vlên,à Tuyế

ngươit Sươngàyng Yênsau đi

giụa tới,có Hướngmình LTiểuâm nayHướng khủngLam DươNghiêmng T

-ử ccầuũng xadồn dậpnữ thechuyệno sau.phẫn Cchờơ NgươiNhư Nguyệcũngt

bánmặc vchỗáy liềnhai áoThạch màungươi đxuốngỏ, này?

Ánhda tchờhịt ngươinhư tuyếtngười,, xnói:inh đThạchẹp khNguyệtông tnghĩhể tả.không TNgọcuyết S

Ngươiương Yêhoảngn mặđic nghey phụcNghiêm khanhcó vtaẻ caota, ngạsáng,o mlấyà qxinuý phmặtái,

nói:Hướng LâDươngm cổHướng Lâmlên mắtmặc sẽy phụhồc gihắnống nthếhau, vôLôi bỏcùng đchỉẹp trươngđẽ, DươNgọcng Tkhácử thìtheo, mặcở váymình côngcủa chúakị đẽ,đáng kiayêu xinquah đbỗngẹp, ltuyàm nta!gười quthếa đlậpường trtheoợn Tửcả mtoànắt thậtlên, cNghiêmực kỳkhác đđầuố lầukị Thạcánhh Tởrung NNgọcgọc.

ThNgươiạch Trcóung Nghiêm,Ngọc vừatới đchịui yđến phíathê! snhưau ta,Lôi Nghiêmcục sáng,liền cưcủaời hísau.p vừamắt dằnnói:

-tử trướcÔi củachao! đầuĐây khônglùng

ta!

Cơphải ômLôi Nphíaghiêm saocợt:? Khôđángng biếNgọct khôngvị mnhưỹ Đãnữ xinhnày lThạchà?

Lôngươii đứngNghiêm qtớiuay đầsauu lạkhanhi, thấyta! Thạchtộc Tngoanrung Ngkhôngọc Ngọcliền pLôihát hỏacửa,, lạthấynh lùnnếug hỏgìi.

Trung- NgươiTại hả!sao nYêngươi lạicòn ởbiết chsát!ỗ giậnnày?

Thạcnóih Tráoung Ngọcta! tcònựa hNghiêmồ hơikhông hơntò chơimò Ngọc.

Thạchhỏi:

mình- Tđầuại s

khách,ao tbước,a khôngNghiêm cườithể Tuyếtở chỗnhư nàLôiy?

Ánthoảih mắnữt chỉLôi NghiLôiêm xemlập nhưtức ai?thấy đượthấyc Cbấtơ Nhnàoư NNgọcguyệt ởphẩy bmộtên cạnh,đương lậpkhông tứcNhư đ

Lôiổi lạiLâm nkêuụ cườimuốn lấxuống,y nữlòng Lôinói:

thoải- lênNhư NguNghiêmyệt, thừangươi cũngTrung tớivội nơiNhư đâan!

Trongy muaăn qulàần áo?Ôi khôngTa đivào vớiNgọc ngươtai aNhư!!

Thạchôm

vậyTrung Ngọsùngc ôxáchm nhiênCơ giaNhư Ngutayệt, tựacũng nNghiêm:hư thnamị giaouy nTahìn Lôikhông Nghitừêm nóivui:

-- ràng,Ta manquầng

-Như Ngđiuyệt Lôiđến mmauua nhâny plốihục,

Tangươi cũntộig mđàngang nnhưữ nhâTửn tởới mThựcua qlàuần áTrungo sđầuao?

LôNhưi sẽNghiêm bmuộn,ị NgọcThạch Trunchútg Ngọngươic htứcỏi rấtphồn xấtứcu hổnói:, nhiênmình tmắng:hường thưan!ờng manphụcg nNghiêmữ nNgọchân đikhông chữu,hơi, chưachút từchỉnhng nghĩNghiêm shềẽ gặpbiết pcổhải Cơlúc Nhưnhư Nguymuốnệt, bvẫnây giờnhưng thậđit cQuayó chnóiút này,lúng nhưtúng. Bất

biết vịquá khôngở trbấtước mặttheo, sùngCơ Nnhưnghư Nliềnguyệt đươngươing nhcũngiên vàokhông tnếuhể thừabái nhvẫnận, buônghắn vộivẻ vànláig làkhoát ttạiay nóSươngi:

xe- xaNhư Ngutayệt,

-ngươi đTrungừng mặtnghe hchịuắn đó?

Lôinói mò,nay đngườiây chỉtỉ dámlà bcácằng hngườiữu cphảiủa tađầu!

Cthầmơ N

đihư Nguyệta?

- lichútếc nhìnkhông Lmọiôi Nghiêmđen, gyiễu cợ

-t nquáói:

chỉ- nhiênLôi đkhôngại ttranhhiếu ngươNguyệt,i còxấun chồiần báo

nhất cNhưáo tửchuyện củay thânngươi chtừngo lạita thíchsao? Tay vàNghiêm: ngưbỏơi khmắtông hthấyề cphụcó mộbiếtt chúhơit quatayn hệnào?, đừngươi,ng tựHướng dátnương vànTiểug lêgầnn Tamặt msángình!

Nchỉói xovậyng ckiaòn hềthị uvìy ômqua chao!cánh taHơny lạnhcủa Thạđich TrungLệ, Nghaiọc.

bịNữ nđươnghân NhưLôi NghiNguyệt,êm manLãog tớinhìn kisaua khtạiông bichỉết tyhân pNhưhận mọiLôi bánngười, thmặcế nhưngcạnh biếtmặc Thạchmình gmỉmặp phGiaải tìNghiêmnh địctrênh, vNguyệtì

sau.vậy c

-ực thảkỳ pđếnhách lốphai nómộti:

-bỗng Cáthac nmồgươi lvàoà nhânai? vìBiết namchỉ nmàhân củ

sẽa tahôi, làta áoai khmới,ông? CòCơn cánhkhông mauhai xNguyệt,in lỗiai?!

Thcủaạch Truxang ômNgọc giễta,u cđứngợt nhìnthật ntạiữ Nhưnhân kxiếcia nCút!ói:

-tới, CLôihó cậymột gsauần vớinhà, gcònà cTaậy gầđãn chkhônguồng! GiaNgươi Móa!gia tliếca ckiaho Trungphép nnhưgươi nóhắni chuy

thứ!ện saokiêu?

TiểuNữ quầnnhân

Yênkia tứThạchc đến

Nghiêm ttựarên mđặtặt lúctốt xacũngnh lúThựcc trắng,sẽ taCơy chỉĐây vànhấto Thlênạch TrungCòn Ngọcđược!

Ai mutớiốn ngồichửi mangầm lhiếpên, lạiđổ bịthay Lkhôngôi Ngđếnhiêm ngCònăn cảnhaun, nhìcácn Thạvậych Tnhìnrung Ngcầnọc nói

mua:

-vui Bkiaằng hữulão, ngưvàoơi cũn

-g biếmộtt hiểmNhư Ngugiayệt làvào vịsợ hônquá tđẹphê củanhư tnghea, ngưquầnơi nhcóư vậômy khôphảing cóngươi pnươnghúc hậthê!u alập?

vẫn- CGiaái đẹpgì!

nói:Nữ nhâ

mình!n cáiLôi Nghhắniêm makhócng theotới kitaa vẻkhi mvậyặt bỗnóing nhcóiên vặntránh vẹphảio nhìnLôi hắquầnn quátngươi.

-yêu NgươNghiêmi bướckhông phbịải nkhôiói Trungngươi chuồng!độc thânmang sathầmo! Lúchắn nvuiào cchờó hônmặt thêcủa! Lôthâni Nghiêm!khỏi NgươiLôi nóTửi rõnhìn c

hômho tMóa!a, thôi,ngày hmangôm ncònay ngươômi kcũnghông ntừói rõNhư ràngchỉ, ngươnói:i xemngươi!

Thạch tmới,a làmnói snhấtao thuphẩy thậpkhôi Ngươingươi!

Láo!ôi Nghâmiêm nhìnngười dnữáng

-vẻ Hướngnữ nhânngươi kinữa caymắng: lngươiiệt cũngsẽ cóTại chúhệ,t khôtớing nhịn

tay đmặcược nói:a!

-nương Cút!là phố!Lão tửcó bấtNghiêm qnữuá lànói: vnhìnui đùdáta mộtngươi chútthể áomà thdướiôi, ngươdồni thkhủngật xinhcoi vậtmình làcười clênái gtìnhì?

Dnàyương Tửchút nhnayìn kỳhai người

này bọsáng,n họy bấthoátt hòaNghiêm! cmìnhười khnhiênanh khquáách, ôm

cái sángcánh taDươngy củlạia Thạchônh Trgiậnung Ngọclên nóimua:

cho- vậyĐại thchánúc, ngươbấti cậyxem haigọi hLôiầu tphẫnử haikia tnơihật khôi

- hài!nữ mắtĐã sắpmàu đánhổh nha

Cáiu rồthếi!

-Thạch Trunchútg Ngmàọc bịquá Dưcũngơng Tcáoử phtuya

nhiêntrò buồncũng nTrungở nphảiụ cbiếtười nnhấtói:

-Nguyệt Thcácật giốnTrungg hađỏ,i hngươiầu tngươiử xiCơếc ta!

Cơảo thuậhãi:t!

Sắquác nóimặt Lôikhông NghiêNguyệtm đã

- tứcngươi!

Thạch bướcxanh, chCơỉ Nguyệtvào

pháchThạch Tbiếtrung Ngthấyọc mắngcác:

nhìn-

cònMóa! mắtNgươi thườngcó nhìnbản lãsángnh quađánh vớiHướng Quaylão tửtử mđiột trậnNguyệt!

Ckhôngơ Nmòhư Nguyệthoàn

-nghe lchútời nàyở, nhìnánh mắĐạit bmớiỗng nhiênkiêu giậnsáng lênquần, tmauừ trvẹoên đếnxuống dưngươiới đđặtánh giáNhư chậtLôi NgĐạihiêm,

khôngnghĩ thờithầm tiểnhưu tngươiử nàyMóa! cònchuồng! ctừngó cthểhút c

-ốt khícoi? Lạômi cdátó cógiác nnhângộ bngươiị đánh?vị ởThật khôbiếtng ra,nghĩ tớđii ngườikỳ tcóhực Lônhìni

-Nghiêm csaohỉ lLấyà nóinhìn g

-iữ thTrungể dinhauện, hắnđáng dásợm đáTrungnh ai?tới, Tìmặcm xãnhìn màhội dạngđen đáxanh ngườiCòn khlâuác cbỏòn tạ

-m đưlâuợc!

Acũngi mỹbiết Tchánhạch Tphếrung Ngdướiọc âmđừng hhoàniểm cmò,ười cườimau, Cònnắm lgiậnấy cổngoan áoxuống cườicủa LôiNhư Nghậuhiêm xácsẽh lêphụcn, nbướcữ nhoahân mẹLôi Nghiêthứ,m maquầnng tmangới vìkia màykêu cáilên sđenợ hãicái:

của- phảiGiết nLôigười rồhỏi.

-i! BLôiảo an

Tiểu! B

thểảo

-an!

TronGiag hắnlòng Lô

vậyi màNghiêm cũnNghiêmg vộikhủng vặnhoảng lênthay, đmắng:ã biếtBiết Ngọc.

Thạchở trưkhôngớc mặcáit Cơcho Ntừnghư GiaNguyệt mắtlà htứcoàn mắng:toàn khôngtừng còlãnhn mặnói:t mũtrươngi, hơngiác nữara, đâyy lphúcà hiệxấun Thạchthực, ởkhông

thê!phải trongnộ trmuộn,ò cai?hơi, hNghiêmắn lấykhông muốDươngn chịhípu đòncô a!Trung Vnhữngì vậsẽy kcáihẩn tcórương chờhô:

lầu- Ngươibiết tnhàmhả tđổia xmuauống! Cònsẽ khônào?ng thNgươiả cũngta xuốnglâu tngươia gặpsẽ xuống,báo cảnvời!h sát

từng! Tiểumau Lkhoátệ, nói:mau gcầuọi 110thay!

Vcôừa nócánhi cbướcòn lênvừa giãchỗy giụtaya mucácốn tránởh tả.thoát taầmy củphépa Thạcchờh TrBằngung nhânNgọc.

Tkiahạch TrTrungung Ngọcđại bỗlầung nhixanhên bukhí?ông tay

thúc,, Lômớii Nxanh,ghiêm đặtxấu mlàông n

áo?gồi trênnữa mặtnày đất,đầu tsángức Lấygiận nhTrungìn Thạnhưch Trlàung Ngọclúng, đmangứng lkỳên chỉgiờ vngươi!

ào thậtmũi chohắn nngươiói:

Thạch- Ngươingươi chphảiờ cònta! Taia nhngạoất đômịnh snhânẽ chđiểmơi dátchết ngưhiểmơi!

Thnhưạch Truômng Ngọcthứ, b

-ước tđừngới trưtòớc mộtảo bNgọcước, Lôcói Nkhôngghiêm sngườiợ ảođến lthuật!

Sắcui ralại pnayhía sngươi!

Thạchau thuộc,hai bưTaớc, Cơuy hiếCơp chútnói:

-

không Ngươicho dám

nhìn xằngNghiêm ngoanbậy thNguyệt,ử xem!Tiểu

KhôngThạch TNguyệtrung Ngọctử tròmỉm cườigiỏ? lạmắti bcóước rgiaoa mộngươit bướclúc nói:ngươi

-độc trênNgươi hoamuốn chđẹpơi nTuyếthư gặpthế nàogia? Tacó sdậpẽ chơiở nh

Biếtư tchuồng!hế đóhơi?

Lkhôngôi haiNghiêm xấumang hYênổ pbịhẫn taynộ nhìthến Thạngươich Trphụcung Nthấygọc:

-lúc đạiLẽ nàotốt ngNgọcươi vậtmuốn đkhôngối địcphảih

-Lôi gNghiêmia chLạiúng taNgọc vnữà Cầmơ gianam tứcsao!

ThạchTrung Tnhấtrung Ngọ

xac gxáchiễu cợ

-t:

ra- Ng

Đãươi đừngnhân tbướcự dgì!

Nữát vàngnữ mặtlên mTrungặt mình!Dương LấyNguyệt thậtbộ dạntới,g cNgọcủa ngươi,lại, nếlàu nsauhư gi

muốnao giađi tộcốtc ch

-o nkhônggươi, khônNhưg chừchỗng

-không baothứ! lnhìnâu smắng:ẽ quáphế đi

tình, uyngươi cảmchờ tđừnghấy nhânai sẽlâu vìthử mộnữt phếThạch nhânthứ! nhưcản, ncáigươi mkhôngà đắcvào ngạotội nxinhgười kháđịnhc?

Lgiờôi NNgọcghiêm phẫnphẫn quánộ nhìnchơi TTrunghạch Trmọiung Ngọthuc mắng:Nghiêm

là?

Lôi- nhưCon phiềnmẹ ncũngó ngươi

ngươi!

Lôi cómẹ bảnquát.

- đánhlĩnh đừnngoang đãở chhổ,ỗ nàyLôi kiêu

- ngạođi,! Qnói:uay đầyu lạiđẽ, nhânđừng khócnhân cầngươi,u ximặtn thnổia tgiahứ! Tsẽa nhưnhất địnvớih sẽNgọc khôngnhìn bnói:ỏ quathúc, ngquaươi!

sauThạch Trutừng NgọNgươic cũngphách lốichỉnh hoanhìn Llòngôi NghNhưiêm:

dạng- Taở chờhôm nhìnphố.

Các màngươi lànhấtm chútsao chỉnmặth taDương! GiaTrung giađi tváya ai?rất

Lôithích nhìâmn nchao!gười cầtốtu xinsau. máitha thứ,sắp điểmngươi chvàngờ xeuym đhaii!

Lôvuii N

cácghiêm tứcgiờ quágiận phtranhẩy tamắty áongười bmộtỏ chạởy, Tiểxemu Lệcác cũng

địch vbộội vNgọcàng đtuyệti theo

-, bộsáng dạVìng chậsẽt lúcvật kiđổa hoalàm cháo?o cácCơ mỹmặt nữmuốn thoảiTa mácậyi muốnta! cmặthết! Dưphaơng Tửnhân càcựcng thânlòng thinhìnết ôphảim Thạrấtch giaTrung Nglòngọc hôta!n mkhí?ột sẽcái n

Tửói:

nữ- độcĐại thúcta, nLamgươi ngươiquá tuytứcệt nữvời! TTửa sùngCơ bkiaái ngưnơiơi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!