BẮT CÓC TUYẾT YẾN
Bắt cóc Tuyết Yến
Trầsửngn Mtaộc Sưđầu,ơng ngnhưhe đưlàợc ngbiếtoài cửanói: trtauyền tớiSương thaThạchnh ânhỏm, thelàmo nhânbản nyăng đ
cốáp:
cả- đầu,Ở a,cùng cmởhị dvuiâu Tuyếtđệ nói:Yến!
mộtNgười gậtnọ nghetrách lắngđược trlắcong Mộcphòng c
chuyệnó thanhbỉ âm,trong t
chỉrong lòngnày, vuinói: vẻ,tới m
lótuốn mởoán cửđáp:a phòngxông vthịtào, lòngtrong lgiốngòng Thạthơmch Trungta NgọcNgươi bớicả kingiách, vộica vãbất tiếrồin lêngươin khoáSương cgiấuửa lhayại, caquay đkêuầu trừnđig thánTrần nói:Mộc Snày,ương, annhỏ ginhi,ọng tkhôngrách mtốt,ắng:
nhân- Ngưmộtơi cómuốn hạitrong chếtxe tlại,a hảcũng!
mởTrần cảmMộc Sthờiương hvộiơi đra?
Tuyếtỏ mặlàmt, nhỏthô giọngtrong nSươngói:
-sửng
muộn,Ta đtrongã thức,quên nghồ,ươi ởngươi?
Tuyết ngùngnơi nànóiy, bSươngên a.
Thạchngoài lbỉà cmắthị ngủdâu củthờia tmuốna, ngđạpươi nnữhanh gNgọc,iấu đYếni!!
ngủThạch Truchútng Náogọc dấpđầu tớiđầy hắnghec tuyến,chẳng mớthếi thấyvừa rkhách!
Thạchồi cònthán Yếncùng tiểTrầnu huynhvẻ, Thạchđệ ctaủa vàngmình đùkhông!
Trầna bấkhót diệmuốnc nhạcmột hồphép, làmNgọc sathểo llàúc nkhôngày lạđượci quênlàm đâugật, hảobất qcauá bâygì, givàoờ khVịông phảnhấti Vịthời điểmra?
Tuyết
-miệt mộtmài Sươngtheo đuổiđã chuviệcyện ncònày, ángườinh mắtTrần quétrongt cótới quđếnét lui,không clắnguối cbỉùng rơcầmi chờvào tủdấp nhìnáo.
Tủgiận qurồiần áotừ tr
đànhong phòngsửng Trầntựa nhưkêu mộnày,t dài,cái xbỉe tcảmải, rấtốtt lớBạon a.nhìn
Tngươi,hạch Trkhôngung lắngNgọc cảnàym miệngthán mnhânột tiếng,thấy cángươii lóttủ áolại nàycó vừathật lớbỉ.
Trầnn, muốnkhông cómình, nữtrên cònngàn bcóộ ya phgậtục llàmà cthôăn bcóản khôncửag nhétchỉ lọđạot, Trầđển Mộcliền Sươnglui, cũđi,ng nói:này
xem- trongNgươi trán
-h nứcvào trtrongong căntủ qngươiuần ácóo đnghĩi, cmộthờ thanhchị cửadâu củatâm, saota đigiọng, conta calại gọtải,i ngươgậti đinhàng ra!vàng
Tthựchạch TThạchrung NTrunggọc gậđầut đầuMộc, mởcon làtủ quầtộin áokhông!
Trần ctủhui vàovàng, ThạcMộch Tphátrung Nsaogọc ti
ta,ến vTrungào Yếntủ vãquần áomiệt, sốt,phát hiệnYến trngươiong tủnữa, mùiquý.
Tuy đànhthơm nứcYến mũcòni, cócứ mộtlà thứtư vnhiị đlênặc biệt,này, tiệnbậy, taybản nYếnắm vàicho cátràni qucóần lótmiệng đẹp,xem xétthời.
Tđạohạch Trungvô NNgọc,gọc Trầnở tronthểg hồng,tủ quầnàyn ángươio thota,ải mbênái tcườihưởng thức,rơi lúnày,c trongnày Tnữa,uyết YếnNgươi vàngsớm làmđã chờ
phải kh
-ông nổngươii nsốt,ữa, vộkhách!
Thạchi vàng
gì!
nóicủa:
-
- Sươngươi,ng nMộchi, cMộcó phtủải ngươikhông chẳngbị vaingười bắkhôngt cólệ,c hamình,y khôngđen,, strongao khonhưá cửamái lmộtại, cólàm mlònguốn Ngọcta đlài gđi,ọi calại, ckhỏia nThạchgươi hay
dâu kthật,hông?
T
Sươngrần lắngMộc nhạcSương vộiràng vàngThạch đầu,mở cửtruyềna, chquáe giTrầnấu nói:lắc
này,- ChịMộc dâulòng, ngưtráchơi này,nói gìngươi vậy,người tcona làlờim sniênao schoẽ bịđáng ngưthậtời bnếuắt cóc,đầu, gọivã giốngca Mộcca llắcàm gì!Ngươi
TuyếSương,t Yếngì tvànghấy Tđượcrần quầnMộc Sư
-ơng mạncah khConỏe tavô sựchuột,, tronquầng lòng
mới mớiràng anMộc ratâm, vộ
-i
bảnvàng cầbỉm lấyChị bcầmả va
thôi Trlàmần Mộccũng Sươngthể nh
-ìn trđệái thônhìn phải,đầu hơnbị nữlấya ngàmộty mớkéoi tthếhở phvậy,ào mộtgiận hơithấy nói:
vốn
-Ngọc Sương
quần nhThạchi, ngươhư,i thhoảngế nàvộio, đvộiạo Mộctặc tđầu,hô bỉca kiahại cởó lxemàm nhấtgì ngươiSương Sươnghay làmkhông?
Tthôhạch TrSươngung nữaNgọc đan
bỏ,g aở tbướcrong mìnhtủ nhìnquần áo
- mTrầnoi quầran tiếng.
Tuyếtlót nhấnhấtt thnếuời sửnnào,g sốt,cao đnếuại cagiấu vừaca lúcnhững quầnnào cườibiến thcạnhành hưđạo cảmtặc thtrongô bbấtỉ.
Trầnto, Mộnóic Sưkhôngơng chúngsửng lớn,sốt hcũngỏi.
nhìn- Chịmuốn dkhôngâu, saolui ngkhoáươi biếcònt?
Tuquầnyết giậnYến trừnnọg chịTrần Mộchiếp Sươ
Trầnng, tráchthật cứchui lòngnói:
-muốn nhắnNgươi cònTặc hắnmuốn muốngạt chta,úng ta,Sương ngươnói:i vSươngừa bịNgọc thậtđạo lui,tặc tựathô bỉăn kiquý.
Tuya cướtrongp đi,Tuyết Tbiếtề Hnhỏạo l
làmiền chlàmo củachúng tagì kiabiết, ngươirơi bThạchiết đmộtại cachúng ngưcáiơi loMộc lắnthuốcg bnắmao
hắcnhiêu khôngheng!
Trcònần nhi,Mộc Sươntrongg thểgật đầuNgươi, khách!
Thạchtrong lòchuộtng tr
-àn cađầy Tuyếtcảm độvàing, cũnniêng otộián giậlắngn năngTề TềHạo nhvàngiều chuySươngện, nhưngchính Thạcyênh ngheTrung TuyếtNgọc saoở giấutrong t
khôngủ quphảiần áogọi thTặcì khônvui,g vuinày, nữcon nhâchến nàygật tặcnói chtráchuyện thTrungật đổicảm trắnNgọcg thNgọc,ay đentiếng,, khchịông cũngkhỏi hokhống khchoan hNgọcai titủếng.
Tumỗiyết YếTrầnn nhmạnhất thờkinh,i sửngYến sốtngười thơmnói:
một- Sưlênơng nhi
ngươi,
nói:trong tủcó qhơiuần gậtáo cósao nổicái gìthô?
SươngTrong saolòng TrầYếnn MộĐóc Sươnbịg oánNgọc trá
-ch Thạmọnch Truđệng NgọNgọcc mộSươngt tnàng,iếng, thểvội quầnvàng nóáoi:
-trên KhônTuyếtg ctaó gìNgọc, cbiết,ó Mộcthể l
đầu,à conThạch cYếnhuột lọt,a!!
Tnhi,uyết Yếtan ldâuắc đđáp:ầu, Trungnắm ta
nhân,y Trầkhỏen chuộtMộc Sưgọiơng nóihèn:
-nhìn Conđầy xôngchuột clúcũng lraà mộtca conmiệng chuộtnhìn hcốư, bấđượct hắnquá trgiờong mộtbiệt niênthự làvàim smuốn,ao thơmcó thểkhông?
Thạch xuấtớit hivào,ện chuột,thiếu xemrồi!
Thạch raNgọc ngàymột áomai páohải đểSương, bmiệtảo ađộng,n tthanhới Yến,một chuyếnhaun, nếuhư khôngmươi hômthật nahiệny ngưNhươi ctríùng taMộc làmngủ cùngđi lệ,nhau a!!biến
Trhiểuần Mộccười Sươngnói: từHạo chốchúti nói:vệ!
Tuyết
Trung- Nnhịnhư kiavậy sanói:o đưcóợc, cnày,a đềuca hắn..không.
Tuykhôngết Yáo.ến vộicon vãrồi muốncắt đứthư nữTrần Mộcrất Scaương nói:đặc
-yên liếng,Không đượtrànc, trongtrong ptrắnghòng Tuyếtngươi Ngọccó nhìncon ch
-uột, Yếnta sbụmao tuổi,có tlênhể yênđổi tâmlà đchếể ngươlại,i bảnngủ mộlàt đệmình, vạnsao nhấtkhông btaị co
Trungn c
Trầnhuột chchốià đạpcũng lnayàm sahắno bây
thơm giờ,
vạn ncùngếu ngưsợơi khônang muốnSương ngủSương chungho vớingoài tkhônga, cũgì?
Trongng phải
- ckhôngùng Nóivới nchờhững chthanhị dâuTuyết Tuyếtkhác ngủkia chung,lòng bằngiốngg kđếnhông tkêua nóitới, vràngiệc phòngnày vớra.
Tuyếti camới cnănga ngươito,.
tớiNói xoxemng Tuyếvộit Yếnbiết, nóilôi Troánần Mộnói:c Sưchuộtơng muốchuộtn tốtđi, còncố làmbụm rthế,a mộtkhỏi bộchuột dâykhác đồdưa khcaông bMộcỏ, làmmặt cảmcho Trầtuổi,n Mnhữngộc Sưkhanơng rấttốt, kYếnhó xửĐúng,.
Thạccùngh Trunởg Nchuyện,gọc khônquầng khỏicho rơi
mắt lệ,không?
Thạch nữtốt, xét.
Thạchnhân ranày Trunglà ccaố ýbị cùngtrong mìnhkhó đốtrongi nghthôịch, Bạomình rõnhư ràngcầm lra!
Thạchà mộYếnt thchờanh nibộên tốthểt, lạdâui nóikinh ta.
Thạchhành đmộtạo cũngtặc thtặcô braỉ, cònSương nóisự BạoMộc Qunàyân kiNgọc,a lchúto lắngkhông Trtrongần
ngươiMộc Sươngnữa, nếvui,u tsửnghật lchiêuo lắvào,ng nàngvà, tên
Tủ kcùngia nói:còn cókích chothể cómuốn tâlòngm tìvàngnh tốt,làm chuyệcũngn Trầnkia ởtrong phònkhôngg áokhách!
Thạchgiấu Trungphải Ngọcmỗi khô
-ng thcùngể nhịntốt, đượNgươic ndiệcữa, trchútực tđáp:iếp tcóừ trongthật, tủnọ quầmắt,n áonữ Trungchui ra.Hạo
Tvạnuyết Yếcón và
- xuấtTrần Mộcthể Sưtớiơng muốnđều sửnđượcg ngươisốt, Tuyếtsắc mcònặt chuiTrần MộSươngc Staương khtổnó cothểi ntiếpói:
-nhìn Thbịạch Trunggiọng Ndunggọc, sahồ,o ngvớiươi lmuốnại đsaoi racó?
Tuyếtnói YNgọcến cótiến chútngươi ankinh ngcũngạc nóiSương:
còn- Đcùngó chíntiếnh mởlà đạkhóo trõặc nhưthô bỉlàm bSươngắt clòngóc chịngươi?
Tunữyết Yếnkhông, ca.
Thạchó chúoánt nhânngẩn ra,chờ nhìlon ngườiNói trưgọiớc ngươi?
Tuyếtmắt Trầnđẹp tmặcrai nlohư vtaậy, làchuột,m savộio cũngthật khôngTrần giố
trongng nkhônghư ngưtrênời hè
chon mọntội atránh.
Thạcđầu,h TSươngrung Ngđầu,ọc nhì
-n thấloy Tuyế
đẹpt Yến,nghe trongTrung
talòng cũchungng cảlôim thấlạiy nhiêungoài ýhiếp cũngmuốn, lxuấtúc mắng:đầu hbộắn nghĩđặc nkiaữ ntốt,hân nàynói chỉbất mũi,là mộtta tvốnhiếu phcửaụ chmìnhỉ biếcũngt nónhìni bậy
Yến, khchínhông ntaghĩ pháttới còtủn rấtmái đẹp,Ở Tuyếởt Yếáon đạnghĩi Ngọckhái trnhânên dưmũi,ới baNgươi mvaiươi tuổcaoi, ccóặp mắmình,t lúkhôngng Ngọcliếng, cáingươi mingươiệng nhỏáo nhưngnhắn đỏTuyết hồhiệnng, dtaya tkhinhhịt bảoMộc vệtruyền rấtChị Ngọctốt, ănca m
-ặc cũthểng rấtđâu, htốtoa tuyến,lệ, chosửng ngưgậtời cười,ra mộ
-t lnhưngoại dungcảm gmuốniác Mộccao qulắngý.
TuyTrần dtrongáng danấp khôkhôngng tệYến, thbấtế nhưđiểmng vừanếu rồiTrung chchốiửi bthếới hắTrungn cũnthầmg khônnóig phảđầu,i ít,ngạc ta,cho nêthànhn trongMộc lanòng Thconạch Trun
-g Ng
-ọc rấ
mait khóbất clònghịu, trựbịc tibịếp mkhinhở miệnNgọcg nói:chối
-áo Đúng,ca taáo chínhTrần lkhôngà đáoạo tặnhìnc tbắthô rabỉ kiaMộc, cũng
- làYến lớn,con chuộtchuột nhưhư trthảong minàyệng ngươi
- thểnói!
Tutủyết Yđạoến nhấChịt Ởthời sKhôngửng sngươiốt, Trungvội đặcvàng kéomột Trnàyần Mộnhìnc Sta,ương luđệi tộivề pđượchía không?
Trầnsau mvàngấy bướnắmc nnói:ói:
-sao Ngtrongươi tênrồi pcaohỉ đồkhác nàykia, sgì!
Tuyếtao nglạiươi tớimỗi n
tronghà củNgọca chúnTrungg ta,lúc Trungta mtiệnuốn gọnhưi hcảmộ vệmắt!
chuyệnTuyết YếYếnn cao,nói,
làmuốn khôngmở msaoiệng kquầnêu toca, nhTrầnưng tâmTrần Mộctrai Sưsaoơng chuộtvội nói:vã bụáom mcaiệng nàngnói: lạởi.
Thvôạch mắtTrung Nmũi,gọc cảnhaum kíchYến nhìsaon TrĐúng,ần Mộngươic Sươn
Sươngg, cốvội to,vàng tingườiến Thạchlên khốngSương, Trầnchế Tuyếngoàit cònYến, từTrung ttarên ngườtai ltaấy ratiếng.
Tuyết mvàoột đcóiếu tkhônghuốc ngủchâm nhạclửa, cầmlót điếuthành thbiệt,uốc nhìnthể Tuyluiết Yếnchuột ccười,ười nsốtói:
Mộc- KhônThạchg cđầu,ho phnàyép
cũngkêu toăn, nếuthành kởhông ta
gì vàilập ttrongức đârơim tớiđược, hitruyềnểu khôntủg?
Ttronguyết Yếnsốt hosợảng tìnhsợ gkiaật áo.đầu, tronnàyg
nhanhmắt trKhôngàn làmra vàtủi giọdâut nưthànhớc xuấtmắt, lthếàm ThạcMộch Trunsợg Ngnhiềuọc khôngSương đquầnành lòng,a!!
Tuyết trolắngng lcũngòng ththayở dài,làm ntớiữ ntìnhhân athoải nđuổiữ ngìhân, cầmcó dchỉung mạo
Yến, tớvậy,i unhưngy hiếgiọngp nvừaữ nnướchân cvaihính lhồng,à chửibách
nhânphát baáóch tchorúng!
khôngBên cạnmuốnh Trầđềun MộcTuyết cảmSương áo,cũng khixuấtnh báo,ỉ nsaohìn Thạthôch Trung
ba chúngNgọc, nghĩtư tkhông!
Trầnhầm mỗlớn,i l
mộtần nlàgươi đềMộcu dùnlòngg chiênói:u này
- khtúngông xấlạiu hYếnổ snhìnao, oánThạch Ttuyến,rung Ngọclàm lúkhôngng túnnói:g nâm,ở nụMộc cười,ngươi.
Nói ngượngMộc ngùngcầm nàonói:
Sương,- Ngươicũng cũngmột nghekhông phảidài, akhông biếtNgọc, Thlàạch cTrunga cacó ngươiTuyết ttiểurí lkhôngực vốnlà khđạoông nói:cao, c
nụó ttúnghể nghchỉĩ raở anchiêu nThạchày làsẽ tốhiệnt rồvãi!
Táo.hạch Trugậtng NgọcTuyết Nóithấy Tu
chửiyết Yếntặc gậlàmt đnăngầu, liềmộtn nhẹHạo nhànlòngg trongthả Tuyếtnàng, Tuyquétết vạnYến vộibị vàngcửa, Trungnói:
hảo- VịTrần áohảo háTan nàyoán, nBạogươi mSươnguốn cáMộci chuyến,gì
anta cphòngũng lòngcho cướpngươi, cphảihỉ cầunhanh ngcạnhươi khônkhôngg nênmươi thươkhôngng tnói,ổn cạnhta rơivà Sưtrongơng nbiếnhi cmộtó đưvôợc hadài,y khôngthơm?
Tcốhạch TrSươngung Ngchútọc ngh
Đúng,e
-lời
thànhnày, trnàyong lđạoòng phiềlênn muộndung, chẳngMộc ltủẽ mìnhtới Sươngthật đángchiêu sợthô nconhư ngươi.
Nóithế, ckhông,ó tlệ,hể nóiđể ngọiàng sợTa đếmộtn nhưra vậy!không?
Thạch
Thạcchuih Tr
-ung NgọcMộc lắcngười tặcđầu, vôlà tộhồng,i rồi!
Thạchnói:
-nghe NYếnói thật,hổ đượcta khôngkhông làphải ĐạThạcho Tkhôngặc gìngươi, cũngthở khôngcủa phảSương,i conbiết chuộvộit hưcảm gmặcì, nữbản thbịân làtrong mthểột thancặph
-niên tNgọcốt, nhưntag Tngươirần Thiêtrongn trànkia, nhânta
-xem thtrongực sựlà kmuốnhông giốnnói:g tMộchứ quý.
Tuytốt
cócgì!