Thạch Trung Ngọc gật đầu, nhìn Cái Mông Sắc Bén nói:
- Ta phải so tài, Thạch Đầu đoàn các ngươi có chuyện gì có thể
nói với đám người Cơ Như Nguyệt!
Cái Mông Sắc Bén lập tức gật đầu nói:
- Thạch ca, ngươi cứ an tâm thi đấu, chúng ta sẽ ở phía sau ủng
hộ ngươi!
Cái Mông Sắc Bén nói xong, nhìn về phía khán đài của Thạch Đầu
đoàn phất phất tay, người ái mộ trong Thạch Đầu đoàn nhất thời hô
lớn:
- Thạch ca Thạch ca, vô địch thiên hạ!
Thạch Trung Ngọc lau mồ hôi, ta sát, lời như vậy cũng có thể kêu
ra?
Thạch Trung Ngọc thật đứng không nổi nữa, nói với các cô nương
một tiếng, vội vã đi lên trường đấu, Thạch Trung Ngọc đến trường
đấu, phát hiện đối thủ của mình còn chưa tới, không khỏi nhìn về
phía trọng tài dò hỏi, trọng tài nhất thời vui vẻ nói:
- Thạch ca, kỳ thực ta cũng là một Thạch Đầu viên!
Thạch Trung Ngọc nhất thời lảo đảo, khóe miệng co quắp, tên
trọng tài kia vội vàng chạy tới đỡ Thạch Trung Ngọc.
Cuối cùng cũng chờ được đối thủ ra sân, đối thủ của Thạch Trung
Ngọc cũng là một Chiến Sĩ, may mắn hắn không phải một Thạch Đầu
viên, thế nhưng sắc mặt của Chiến Sĩ này cực kỳ khó coi, hai chân
không ngừng run rẩy, hắn đấu với đệ nhất cao thủ, ngoại trừ chết
vẫn là chết a!
Thạch Trung Ngọc thấy Chiến Sĩ kia gương mặt biệt khuất, cũng
không muốn ngược đãi hắn, trực tiếp rút đao chém tới, Chiến Sĩ kia
cũng coi như có cốt khí, không muốn trực tiếp tước vũ khí đầu hàng,
vì vậy rút ra trường mâu giao thủ.
Thạch Trung Ngọc bổ tới một đao, Chiến Sĩ kia cũng không né
tránh, ôm quyết tâm liều chết ngạnh bính một kích, đương nhiên kết
quả không cần đoán, Chiến Sĩ kia bị Thạch Trung Ngọc chấn ngồi bệt
xuống đất.
Sắc mặt Chiến Sĩ kia chán chường, hắn một Chiến Sĩ bình thường,
sao có thể là đối thủ của Thạch Trung Ngọc, Thạch Trung Ngọc vội
vàng nói:
- Đừng nản chí, luyện thật giỏi, một ngày nào đó ngươi cũng có
thể đạt tới trình độ như ta!
Chiến Sĩ kia nhất thời mắt lộ tinh quang:
- Thật vậy chăng?
Thạch Trung Ngọc gật đầu:
- Thực sự, chỉ cần nỗ lực thì có hy vọng!
- Chỉ cần nỗ lực thì có hy vọng!
Trong miệng Chiến Sĩ kia lầm bầm vài tiếng, từ dưới đất bò dậy,
nhìn Thạch Trung Ngọc nói:
- Thạch ca, cám ơn ngươi chỉ điểm, từ hôm nay trở đi ta sẽ trở
thành một Thạch Đầu viên!
Sắc mặt Thạch Trung Ngọc nhất thời tối sầm, Chiến Sĩ kia thì cao
hứng nhìn trọng tài nói:
- Trọng tài đại thúc, ta bỏ cuộc!
Dứt lời, Chiến Sĩ kia hấp ta hấp tấp xuống đài, trọng tài đương
nhiên là tuyên bố Thạch Trung Ngọc thắng lợi.
Thạch Trung Ngọc thắng thi đấu, cũng không có bao nhiêu mừng rỡ,
trình độ của đối phương quá kém, cùng mình căn bản không phải một
cấp độ.
Thạch Trung Ngọc đi tới khán đài, các cô nương đều chúc mừng,
Cái Mông Sắc Bén lại hấp ta hấp tấp chạy tới, nịnh nọt nói:
- Thạch ca quả nhiên lợi hại, chỉ dùng một chiêu, đối phương
liền tự động bỏ cuộc!
Thạch Trung Ngọc gật đầu nói:
- Được rồi, Cái Mông Sắc Bén, ngươi cũng đừng nịnh hót, ta còn
phải tham gia trận thi đấu kế tiếp!
Cái Mông Sắc Bén liên tục gật đầu, Thạch Trung Ngọc thì bắt đầu
chuẩn bị trận thi đấu sau, là tổ đội thi đấu của hắn và Hướng
Lâm.
Kỳ thực đối với thi đấu, Thạch Trung Ngọc không có chuẩn bị gì,
chỉ vì ngăn cái miệng của Cái Mông Sắc Bén mà thôi, bằng không
miệng của người này sẽ không dừng được.
Tổ đội thi đấu rất nhanh thì bắt đầu, Thạch Trung Ngọc và Hướng
Lâm lên sân khấu, phát hiện đối thủ cũng là một Mục Sư phối hợp một
Chiến Sĩ, giống như bọn họ, đây không phải là lẫn nhau so đấu Chiến
Sĩ và Mục Sư sao?
Thạch Trung Ngọc nở nụ cười, nếu như luận Chiến Sĩ, hắn tự nhận
trong trò chơi không có bao nhiêu người có thể thắng được mình, còn
luận Mục Sư, Hướng Lâm tuyệt đối là một Mục Sư cực kỳ xuất
chúng.
Thạch Trung Ngọc cười nói:
- Các ngươi đầu hàng đi, miễn cho thua quá khó coi!
Chiến Sĩ và Mục Sư kia liếc nhau, sắc mặt có chút khó coi, Chiến
Sĩ lập tức nói:
- Hinh Vũ Chi Thạch, ta biết ngươi lợi hại, thế nhưng ngươi cũng
đừng quá coi thường người, ta và tỷ tỷ phối hợp cũng chưa chắc là
ngươi có thể đở nổi!
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, nhìn Mục Sư tỷ tỷ, phát hiện dáng dấp
rất thanh thuần, nhưng vì sao lại có một đệ đệ không nghe lời như
thế?
Thạch Trung Ngọc cười lạnh:
- Các ngươi đã không nghe khuyến cáo, vậy đừng trách ta không
khách khí, bị đánh thành đầu heo cũng đừng trách ta hạ thủ tàn
nhẫn!
Chiến Sĩ kia cả giận nói:
- Hinh Vũ Chi Thạch, nếu ngươi dám đánh tỷ tỷ ta thành đầu heo,
ta sẽ không để yên cho ngươi!
Thạch Trung Ngọc cũng phát hỏa:
- Lão tử không thích đánh nữ nhân, nhưng tiểu thí hài như ngươi,
lão tử lại thích đánh thành đầu heo!
Chiến Sĩ kia bị Thạch Trung Ngọc chọc tức giận không nhẹ, nhìn
về phía Mục Sư nói:
- Tỷ tỷ, thêm máu cho đệ, xem đệ chơi chết ngu ngốc này!
Mục Sư kia cau mày nói:
- Ân, người ta ở trong game nổi danh như vậy, đệ phải cẩn thận
một chút!
Thạch Trung Ngọc cười ha ha, ngay cả tỷ tỷ của ngươi cũng tăng
sĩ khí cho lão tử, nhìn ngươi làm sao đấu với ta.
Chiến Sĩ kia tức giận không thôi, rít gào đánh về phía Thạch
Trung Ngọc, Thạch Trung Ngọc cũng nghiêm mặt, vội vã đối phó địch
nhân.
Chiến Sĩ kia bổ về phía Thạch Trung Ngọc một đao, Thạch Trung
Ngọc lóe lên tránh né, một đao bổ về phía lồng ngực của Chiến Sĩ
kia, Chiến Sĩ kia không khỏi kinh hãi, vung đao đón đỡ, vội vã lui
lại, Thạch Trung Ngọc cười ha ha, điên cuồng đuổi theo.
Thạch Trung Ngọc đang đuổi theo, đột nhiên vấp phải thứ gì đó,
làm trọng tâm không vững, thân thể chúi về phía trước.
Chiến Sĩ kia nhất thời đại hỉ, liên tiếp chém mấy đao vào trên
người Thạch Trung Ngọc, -1234, -1456, -1789...
Thạch Trung Ngọc phát hỏa, vội vã ổn định thân hình, vung đao
đánh bay Chiến Sĩ kia, -3569, một kích bằng mấy đao của Chiến Sĩ
kia.
Thạch Trung Ngọc vội vã lui về phía sau mấy bước, phát hiện địa
phương vừa rồi mình vấp té lại có một cục gạch, sắc mặt không khỏi
đen lại, lúc này tên trọng tài kia vội vàng nói:
- Xin lỗi, vì sân đấu chưa được quét dọn trước!
Thạch Trung Ngọc trợn mắt nhìn trọng tài, người này rốt cuộc là
fan của mình, hay là kẻ thù tới ám toán mình?
Đám Thạch Đầu viên đứng trên khán đều ngồi không yên, dồn dập hô
to thi đấu không công bình.
Trọng tài đổ mồ hôi lạnh, lát nữa ra ngoài, đám Thạch Đầu viên
kia nhất định sẽ không tha cho mình, tên Chiến Sĩ kia thì từ dưới
đất bò dậy, cười ha ha nói:
- Hinh Vũ Chi Thạch, cục gạch kia vẫn luôn ở nơi đó, vì sao
không ngăn trở ta, hết lần này tới lần khác lại ngăn ngươi? Ta cho
ngươi biết, cái này là thiên ý, ngươi không cần oán trời trách đất,
đây là trời muốn diệt ngươi!