Hắc hắc, Chiến Thần Nhiệt Huyết vẫn chỉ là kỹ năng cấp 2, bất
quá không hổ là Thần khí, ra kỹ năng đều biến thái như vậy.
Thạch Trung Ngọc cười dâm đãng, không biết Chiến Thần Chi Nhận
lên tới mãn cấp sẽ là hiệu quả gì.
Bởi vì chế tạo ra vũ khí Hoàng Kim, Tương Viên cũng không nói
gì, vung tay lên, Thạch Trung Ngọc như được đại xá, giống làn khói
chạy ra khỏi lò rèn.
Kết quả mới vừa ra khỏi cửa nửa bước, Túi Tu Di chấn động. Móc
ra nhìn, nguyên lai là lệnh bài của Đại Địa Chi Hùng không ngừng
rung động.
Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc khó coi, bất đắc dĩ nhấn cái nút.
Không gian xoay chuyển.
Khuôn mặt Đại Địa Chi Hùng đến sát trước mặt Thạch Trung Ngọc,
cười hắc hắc.
- Sao mỗi lần ngươi đến đều chật vật như vậy, cái này không tốt
nha.
Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc đau khổ.
- Hùng ca, ta có biện pháp gì, không gian xoay chuyển, ta đứng
không yên, hơn nữa còn là giữa không trung hạ xuống.
Đại Địa Chi Hùng vỗ mặt đất, trực tiếp chấn Thạch Trung Ngọc
lên.
- Bớt sàm ngôn đi, ngày hôm nay tiếp tục rèn luyện.
Mới vừa đứng dậy, Thạch Trung Ngọc lập tức cảm thấy một cỗ cự
lực đè xuống, lại bò ở trên mặt đất, cắn răng nghiến lợi nói.
- Hùng ca, đây không phải gấp năm lần trọng lực.
Đại Địa Chi Hùng lắc đầu.
- Oh, tính sai rồi, mới vừa rồi không cẩn thận cho ngươi gấp sáu
lần trọng lực. Được rồi, tiếp tục rèn luyện, hôm nay chạy 10 km lại
nói.
Mẹ kiếp nhà ngươi, Thạch Trung Ngọc thầm mắng Đại Địa Chi
Hùng.
- Ta không có tự do a, mất tự do, suốt ngày chảy nước mắt a í
a.
Thạch Trung Ngọc gian nan bước chân, một bước một cái dấu chân
theo Đại Địa Chi Hùng chạy.
Đại Địa Chi Hùng còn không ngừng châm chọc.
- Nhìn ngươi kìa, đại hắc gánh 20 lần trọng lực cũng có thể chạy
dễ dàng. Ngươi ngay cả một con chó cũng không bằng, còn xưng Cuồng
Đao.
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ, bị trọng lực gấp sáu lần đè nén,
mỗi bước giống như đổ chì, nhấc chân khó khăn, nói gì đến chạy.
- Hùng ca, Cuồng Đao rốt cuộc là chức nghiệp gì.
Đại Địa Chi Hùng vừa chạy vừa nói.
- Cuồng Đao sao, muốn biết? Muốn biết chờ ngươi chạy xong ta sẽ
nói cho ngươi biết, nếu như 10 km cũng chạy không xong, ngươi không
cần biết nghề nghiệp Cuồng Đao làm gì!
Thạch Trung Ngọc cười khổ.
- Tốt, không phải 10 km sao. Ta kiên trì.
Ở nơi đây chạy bộ không chỉ tiêu hao thể lực, ngay cả sinh mệnh
lực cũng tiêu hao.
Mới đầu Thạch Trung Ngọc còn không có cảm giác, đến phía sau, HP
bắt đầu 10 điểm, 20 điểm, 40 điểm, 80 điểm giảm xuống.
- Gợi ý của hệ thống, ngươi kích phát cực hạn của thân thể, mỗi
mười giây tính dai tăng 5 điểm, lực lượng tăng 5 điểm.
Đại Địa Chi Hùng như biết trạng thái của Thạch Trung Ngọc bây
giờ, la lớn.
- Tốt, cứ như vậy, nỗ lực lên!
Bây giờ Thạch Trung Ngọc ngay cả nói cũng không nói được, ngực
giống như bị tảng đá đè nặng. Cảm giác trọng lượng thân thể càng
ngày càng nặng, càng ngày càng nặng, phảng phất như đã không chỉ 6
lần trọng lực, tầm mắt từ từ mơ hồ, hận không thể nằm xuống ngủ
say.
Quá mệt mỏi.
Đại Địa Chi Hùng thấy vậy, vội vàng hét lớn.
- Mở to mắt nhìn phía trước. Nơi đó có vô số mỹ nữ đang chờ
ngươi. Nơi đó cũng có vô số địch nhân chờ ngươi. Bọn họ đang khi dễ
nữ nhân của ngươi, chiến đấu, dùng đao của ngươi xé rách thân thể
bọn họ, chém bọn họ thành hai đoạn. Làm cho những người khinh thị
ngươi cúi đầu. Chiến đấu! Chạy nhanh!
Đại Địa Chi Hùng nói làm Thạch Trung Ngọc nhiệt huyết sôi
trào.
Rống!
Phảng phất như dã thú gầm nhẹ, trong thân thể lại đột nhiên bốc
lên lực lượng cường đại không biết tên. Ánh mắt nhìn chằm chằm phía
trước, ra sức chạy nhanh.
Đại Địa Chi Hùng tiếp tục nói.
- Cuồng Đao, là một chức nghiệp tràn đầy nhiệt huyết, tràn đầy
ngang ngược. Cần, là một trái tim dũng cảm tiến lên, một trái tim
có can đảm xé nát tất cả trở ngại, một trái tim cuồng vọng phá
trời. Cuồng Đao, trọng tâm ở chữ cuồng. Điên cuồng, cuồng vọng,
dùng sinh mệnh tới điên cuồng, dùng thực lực tới cuồng vọng.
- Ngươi sợ chết không!
Thạch Trung Ngọc gào thét.
- Không sợ!
- Ngươi dám chiến đấu không!
Thạch Trung Ngọc gầm thét.
- Dám!
- Có người muốn giết ngươi, làm sao bây giờ!
Thạch Trung Ngọc phảng phất như dã thú gầm thét.
- Con mẹ nó! Bóp vỡ trứng hắn!
- Gợi ý của hệ thống, chúc mừng ngài lĩnh ngộ Điên Cuồng Chi
Tâm.
Gợi ý của hệ thống vang lên, Thạch Trung Ngọc rốt cục hao hết
thể lực, hạnh phúc té xỉu.
Đại Địa Chi Hùng nhìn Thạch Trung Ngọc té xuống đất, lại nhìn
con đường đi qua, tán dương cười nói.
- Tiểu tử này không tệ, dĩ nhiên ở dưới trọng lực gấp 10 lần
chạy 15 km, xem ra phương pháp lão gia hỏa kia nói rất tốt, Cuồng
Đao thứ hai sắp xuất hiện rồi.
- Gợi ý của hệ thống, bởi nguyên nhân đặc biệt, hệ thống trong
khoảng 10 phút nữa phong bế, tiến hành một lần đổi mới cuối cùng,
mời mọi người chuẩn bị logout!
- Gợi ý của hệ thống, bởi nguyên nhân đặc biệt, hệ thống trong
khoảng 10 phút nữa phong bế, tiến hành một lần đổi mới cuối cùng,
mời mọi người chuẩn bị logout!
- Gợi ý của hệ thống, bởi nguyên nhân đặc biệt, hệ thống trong
khoảng 10 phút nữa phong bế, tiến hành một lần đổi mới cuối cùng,
mời mọi người chuẩn bị logout!
- Chuyện gì xảy ra?
- Sao đột nhiên lại muốn đổi mới?
- Con mẹ nó, lão tử đang xoát Boss, đồ phá hoại!
- Đáng đời! Ha ha!
- Đáng đời con mẹ ngươi, cẩn thận lão tử gọi người chém
chết!
- Mẹ, ngươi muốn chết sao! Ngươi cho rằng ngươi là ai!
- Lão tử là Bạo Hạo, thế nào!
Kênh thế giới cãi lật trời, nhưng Thạch Trung Ngọc vẫn rơi vào
hôn mê, các cô nương gọi điện thoại cũng không gọi được.
- Người chơi đang ở trong tràng cảnh đặc thù, xin gọi lại
sau.
Chỉ chốc lát, tất cả mọi người hạ tuyến, tụ tập ở trong phòng
khách.
Cơ Như Nguyệt kỳ quái hỏi.
- Thạch ca đâu? Sao tìm không thấy?
Tuyết Sương Yên cũng kỳ quái.
- Lẽ nào đang ngủ?
Hướng Lam vội vàng nói.
- Được rồi, được rồi, đừng để ý tới hắn, chúng ta đi dạo
phố.
Nói tới đi dạo phố, ánh mắt mấy nữ nhân sáng lên, thương lượng
một chút, cũng không để ý Thạch Trung Ngọc, năm mỹ nữ hấp tấp ra
khỏi cửa, cưỡi Mercedes của Dương Tử, nhanh chóng chạy tới phố thời
trang.
Đáng thương Thạch Trung Ngọc, cứ như vậy hôn mê ở trong cabin
trò chơi, không người để ý.
Cơ lão gia tử chứng kiến năm nha đầu ra khỏi cửa cũng bất đắc dĩ
lắc đầu, chuẩn bị ra ngoài đi bộ một chút.
Biệt thự an tĩnh lại.