Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 845: CHƯƠNG 845. MA TỘC XÂM LẤN?

- Hì hì, Thạch ca, thế nào, em lợi hại không!

Tuyết Sương Yên nhìn Thạch Trung Ngọc cao hứng cười nói.

Thạch Trung Ngọc rất nghiêm túc gật đầu, sờ sờ đầu nhỏ của Tuyết

Sương Yên.

- Ừm, không tệ, tiểu Yên Yên của ta lợi hại hơn rất nhiều, có

tiến bộ, nhưng còn kém ta một ít, phải tiếp tục cố gắng!

- Đi tìm chết đi, tự luyến!

- Di, trận thứ ba đến em?

Đột nhiên Hướng Lam sửng sốt, hiển nhiên vừa rồi có gợi ý của hệ

thống.

- Nỗ lực lên! Lam Lam! Nếu thắng, buổi tối ta tặng Thạch ca cho

ngươi!

Tuyết Sương Yên cười hì hì.

- Ngươi muốn ăn đòn sao!

Hướng Lam ném cái bạch nhãn.

- Xem bản cô nương lợi hại!

- Nỗ lực lên!

Một giây kế tiếp, Hướng Lam xuất hiện ở trên sân đấu, đối thủ

cũng là người quen cũ, Minh Dã Cô Khách. Hiển nhiên, Minh Dã Cô

Khách thấy đối thủ là Hướng Lam cũng sửng sờ.

- Ha ha, dĩ nhiên là tiểu tử này, gia hỏa kia thật xui xẻo!

Thạch Trung Ngọc thấy là Minh Dã Cô Khách, nhất thời cười vui

vẻ.

- Hướng Lam, hung hãn đánh hắn một trận!

Mặc dù bây giờ cùng Minh Dã Cô Khách quan hệ cũng không tính là

địch nhân, thế nhưng những sự tình lúc trước vẫn để cho Thạch Trung

Ngọc khó chịu.

Nhưng hai người trên đài lại nghe không được Thạch Trung Ngọc

nói, nếu không Minh Dã Cô Khách khẳng định sẽ mắng đệ nhất cao thủ

không có độ lượng.

Thi đấu bắt đầu, Hướng Lam đâm Trảm Lôi Kiếm xuống đất, Tấn Lôi

Trảm cấp 2 gia tăng 300% tốc độ di động, hầu như trong chớp mắt

xuất hiện ở trước mặt Minh Dã Cô Khách. Đột ngột nâng kiếm, trên

thân Trảm Lôi Kiếm hiện ra lôi quang, hung hăng bắn lên người Minh

Dã Cô Khách.

Thạch Trung Ngọc thấy tình huống này, trong lòng hiện ra hai

chữ, kiếm khí! Lúc nào Hướng Lam học được sát chiêu hung hãn như

vậy? Minh Dã Cô Khách bị lôi quang bắn trúng, nhất thời rơi vào

trạng thái mất cảm giác, Hướng Lam không chút nương tay, mượn quán

tính cả người nhảy lên.

Trảm Lôi Kiếm tay phải bạo phát Phong Lôi Chi Lực, lôi quang

thiểm thước. Trảm Lôi Kiếm tay trái phát ra trọng lực, song kiếm

hung hăng chém xuống.

Phong Lôi Kích, Lực Phách Hoa Sơn? Hai cái kỹ năng đồng thời

phóng xuất! Thạch Trung Ngọc nhất thời phát hiện, thì ra tiểu nha

đầu Hướng Lam này cũng tiến bộ không ít!

Bởi vì thân thể của Minh Dã Cô Khách bị tê liệt, căn bản không

có cách nhúc nhích, gắng gượng tiếp được hai chiêu, HP chỉ còn lại

một tia, sau đó bị Hướng Lam tùy ý đánh một kích, trực tiếp biến

thành bạch quang.

Hướng Lam công kích sắc bén, làm cho vô số người chơi vỗ tay tán

thưởng.

- Không hổ là chức nghiệp ẩn, thực trâu bò!

- Chức nghiệp ẩn thì như thế nào? Kỹ thuật giỏi mới là trâu

bò!

- Lẽ nào chức nghiệp ẩn không trâu bò?

- Chức nghiệp ẩn rất trâu bò? Bạo Quân thấy Hinh Vũ Chi Thạch

còn không phải trực tiếp chịu thua!

- Hinh Vũ Chi Thạch cũng là chức nghiệp ẩn!

Người chơi nghị luận ầm ĩ, Hướng Lam ở trong tiếng hoan hô, chậm

rãi biến mất. Thi đấu, chỉ có người thắng mới có thể được thừa nhận

và hoan hô.

- Tiểu Lam không tệ! Chúc mừng!

Cơ Như Nguyệt nhìn Hướng Lam cười nói.

- Hắc hắc, cảm ơn.

Hướng Lam cười híp mắt, giống như khoe khoang nói.

- Vừa rồi em dùng Tấn Lôi Trảm, dĩ nhiên lĩnh ngộ được một kỹ

năng! Thật cao hứng!

- Chính là kỹ năng giống như kiếm khí kia sao?

Ánh mắt Thạch Trung Ngọc sáng lên.

- Nhìn xem!

Hướng Lam vội vàng mở cột skill, cho mọi người nhìn xem.

- Kích Lôi Thức, kỹ năng Tấn Lôi Trảm phát triển, cần sử dụng

Tấn Lôi Trảm mới có thể sử dụng, lợi dụng Lôi Điện Chi Lực lấy ra

một tia hồ quang điện, tạo thành vũ khí thương tổn gấp đôi, có 50%

tỷ lệ làm mục tiêu mất cảm giác 1.5 giây.

Mạnh như vậy! Thạch Trung Ngọc nhìn chảy nước miếng, chẳng những

mạnh mẽ còn rất uy phong.

Hướng Lam kiêu ngạo ngẩng đầu nhỏ.

- Hắc hắc, ước ao đi! Không nghĩ tới em lại lĩnh ngộ kỹ năng,

hắc hắc!

Thạch Trung Ngọc bĩu môi.

- Em lĩnh ngộ kỹ năng nhiều bằng anh sao?

Hướng Lam liếc mắt.

- Anh là biến thái, không so với anh!

- Được rồi, vòng thứ ba không có chúng ta, chúng ta là tiếp tục

xem hay đi đánh quái?

Cơ Như Nguyệt hỏi.

- Cũng không biết chuyện gì xảy ra, vòng 16 thi đấu, hệ thống

lại không công bố danh sách đối chiến.

Hướng Lam lầm bầm.

- Nếu không chúng ta đi thành lập bang hội trước!

- Trước không vội, chờ Thạch ca đoạt được quán quân lại nói!

Cơ Như Nguyệt lắc đầu.

- Hì hì, vậy đi Phủ Thành Chủ, ngày đó hát hí khúc rất vui!

Tuyết Sương Yên đề nghị.

Chúng nữ gật đầu tán thành.

Thạch Trung Ngọc tái mặt, nghe nha đầu Tiếu Hàm kia hát kịch

hoàng mai hay lắm sao? Kia là tạp âm nha.

Thế nhưng chúng nữ đều đồng ý, Thạch Trung Ngọc phản đối vô

hiệu, chỉ có thể bất đắc dĩ đi về phía Phủ Thành Chủ.

Quản gia đi ra đón.

- Hinh Vũ Chi Thạch, Thành Chủ Đại Nhân chờ ngươi rất lâu

rồi!

Con mẹ nó mỗi lần đều chờ ta rất lâu? Lâu sao không phái người

tới gọi? Thạch Trung Ngọc buồn bực sờ mũi, nhìn chúng nữ nói.

- Anh đi tìm đại bá, các em tới hoa viên đi, bình thường Tiếu

Hàm đều ở đó.

- Ừm, đã biết, anh đi đi!

Cơ Như Nguyệt gật đầu, lôi kéo chúng nữ đi tới hậu hoa viên.

Thạch Trung Ngọc theo quản gia tới thư phòng, khe khẽ gõ

cửa.

- Ai vậy, hiện tại ta có việc, đợi lát nữa đã!

Thanh âm của Tiếu Sơn từ bên trong truyền ra.

- Là ta, đại bá!

Thạch Trung Ngọc vội vàng nói, quả nhiên chỉ chốc lát, liền thấy

Tiếu Sơn nhẹ nhàng kéo ra một khe hở, sau đó dò đầu ra quan sát

xung quanh.

- Yên tâm, đại bá, Tiếu Hàm không ở đây!

Thạch Trung Ngọc thấy dáng vẻ của Tiếu Sơn, nhất thời có chút

buồn cười.

Tiếu Sơn nhẹ nhàng phun ra một hơi.

- Không có là tốt rồi, vào nhanh lên!

Theo Tiếu Sơn vào cửa, liền nghe Tiếu Sơn than thở.

- Ai, hiền chất, ngươi nhanh mang Tiếu Hàm đi đi, mấy ngày nay

ta sắp chịu không nổi rồi!

Thạch Trung Ngọc cười thầm, bất quá vẫn lắc đầu.

- Mấy ngày nay lo thi đấu đâu, chờ sau khi tranh tài kết thúc

lại tính.

Tiếu Sơn chỉ phải bất đắc dĩ thở dài, sau đó nghiêm mặt hỏi.

- Hiền chất có hỏi thăm được tin tức gì chưa?

Thạch Trung Ngọc biết là hỏi vấn đề thân thế của Tiếu Hàm, trực

tiếp hồi đáp.

- Mấy ngày nay đều lo thi đấu, làm sao tra xét? Phải chờ sau

tranh tài mới có thể làm được!

- Ừm, nhớ kỹ, tốt nhất trong vòng nửa năm phải tra xét ra!

Tiếu Sơn nhẹ giọng nói.

- Làm sao vậy? Sao đột nhiên lại vội vả như thế?

Thạch Trung Ngọc có chút buồn bực.

- Ma Tộc sắp xâm lấn rồi, ta hoài nghi chuyện này có quan hệ tới

Ma Tộc, cho nên ngươi phải nhanh một chút?

Tiếu Hàm dính líu quan hệ với Ma Tộc? Thạch Trung Ngọc nhất thời

buồn bực, tiểu nha đầu đáng yêu như vậy, sao sẽ có quan hệ tới Ma

Tộc?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!