Thạch Trung Ngọc xoay người, nhìn mấy người kia hừ lạnh một
tiếng.
- Các ngươi nói quá mức rồi!!
- Ha ha. Ngươi cho rằng ngươi là ai! Lão tử thích như vậy, quản
được sao?
Một tên khẽ cười nói.
- Nếu nói như vậy…
Thạch Trung Ngọc trực tiếp rút Chiến Thần Chi Nhận ra, chỉ vào
mấy tên kia.
- Đến đây đi!
- Thật kiêu ngạo!
Một tên mắng to, một cái Đại Hỏa Cầu trực tiếp đập vào mặt.
Thạch Trung Ngọc không sợ chút nào, trực tiếp nghênh đón hỏa cầu
xông tới, Đại Hỏa Cầu chỉ mang đi 1000 HP, Hướng Lâm sử dụng Trị
Liệu Thuật đã rót đầy. Thạch Trung Ngọc cầm Chiến Thần Chi Nhận,
một đao bổ về Chiến Sĩ trước mặt.
-3212.
Tên kia bị công kích cường đại của Thạch Trung Ngọc dọa sợ, đồng
thời kinh hô.
- Ta sát, dĩ nhiên là Hinh Vũ Chi Thạch!
Nghe được cái tên này, trong đội ngũ nhất thời hoảng loạn. Thạch
Trung Ngọc sẽ không thương tiếc, lại một đao trực tiếp chém Chiến
Sĩ này thành bạch quang.
Nhìn thấy Thạch Trung Ngọc hạ thủ không lưu tình, những người
còn lại cũng nảy sinh độc ác, hai Kỵ Sĩ vọt tới. Thạch Trung Ngọc
liếc qua, một Chiến Sĩ, hai Kỵ Sĩ, một Pháp Sư, hẳn còn có một Mục
Sư, còn lại không phải Đạo Tặc chính là Cung Thủ. Đang nghĩ ngợi,
một mũi tên cắm vào vai hắn.
Thạch Trung Ngọc hét lớn.
- Cuồng Long Thăng Thiên!
Kỵ Sĩ kia bay lên, bị ba công kích bình thường miểu sát, hóa
thành bạch quang, tiêu sái rơi xuống đất.
Sau đó quay người lại, xông về một Kỵ Sĩ khác vẫn còn đang ngẩn
ra.
- Trận Bão!
Khí lực trong tay nhất thời lớn hơn rất nhiều, Chiến Thần Chi
Nhận cũng trở nên nhẹ nhàng. Nhanh chóng huy động mấy đao, Kỵ Sĩ
kia ngay cả kỹ năng cũng còn chưa thi triển đã hóa thành bạch
quang.
Trong nháy mắt chết ba người, Cung Thủ Pháp Sư Mục Sư còn lại
đều sợ luống cuống.
- Thạch ca, chúng ta không biết là ngươi, chúng ta biết lỗi rồi,
có thể tha cho chúng ta hay không?
- Hừ!
Thạch Trung Ngọc hừ lạnh một tiếng.
- Đùa bỡn các nữ nhân của ta, tùy tiện một câu biết lỗi rồi là
được?
- A?
Pháp Sư kia nhất thời bị Thạch Trung Ngọc nói dọa ngây ngẩn cả
người, các nữ nhân? Là ý gì? Thế nhưng còn chưa kịp phản ứng, đã bị
Thạch Trung Ngọc ám sát chết. Kiếm khí màu trắng xuyên qua thân thể
ba người. Mục Sư bị miểu sát, Cung Thủ và Pháp Sư còn dư lại một tí
máu.
- Được rồi, các ngươi cút đi!
Nhìn Cung Thủ và Pháp Sư còn lại, Thạch Trung Ngọc phất phất
tay.
- A?
Pháp Sư sửng sốt, nhìn HP của mình, nhất thời cười khổ, vội vàng
bóp quyển trục hồi thành. Cung Thủ và Pháp Sư trực tiếp hóa thành
lam quang biến mất khỏi huyệt động.
- Thạch ca uy vũ, ha ha!
Tuyết Sương Yên thấy Thạch Trung Ngọc tiêu sái như thế, nhất
thời cười nói.
Thạch Chi Lan cũng kinh ngạc nhìn Thạch Trung Ngọc, nàng không
hiểu nhiều tình hình gần đây của Thạch Trung Ngọc, thấy công kích
cường đại như vậy, cũng nhịn không được kinh hãi.
- Được rồi, đi thôi, cày phó bản!
Thạch Trung Ngọc khoát tay, dẫn đầu đi vào sâu trong huyệt
động.
Huyệt động càng vào sâu càng nóng, lại đi ba bốn phút, mọi người
cảm thấy nhiệt độ đã hơn 45 độ.
Lại đi một lúc, thời điểm chúng nữ đều sắp không chịu được, rốt
cục nhìn thấy Truyền Tống Môn, không khỏi hoan hô lên, vội vàng vào
Truyền Tống Trận.
Thời điểm đám người Thạch Trung Ngọc đứng vào Truyền Tống Trận,
gợi ý của hệ thống vang lên.
- Xin hỏi có tiến vào phó bản Dung Nham Huyệt Động hay không,
mời tuyển chọn độ khó.
Trước mặt xuất hiện một cái bảng, Thạch Trung Ngọc nhìn một
chút, ngoại trừ cấp bình thường lóe ra tia sáng, trắc trở, ác mộng,
địa ngục đều là màu xám. Hiển nhiên là không thể vào.
Thạch Trung Ngọc không thể làm gì khác hơn là điểm kích độ khó
bình thường.
Sau khi hệ thống đổi mới, hệ thống phó bản cũng tiến hành thay
đổi, phải thông qua phó bản độ khó trước mới có thể đi vào độ khó
tiếp theo, cho nên bảy người Thạch Trung Ngọc chỉ có thể đánh độ
khó bình thường trước, lại từng bước đi tới.
Trong phó bản, lượng máu của quái vật độ khó trắc trở gia tăng
gấp đôi, công kích, phòng ngự cũng gia tăng một ít, đồng thời số
lượng quái vật cũng cải biến.
Lượng máu trong độ khó ác mộng thì gấp đôi độ khó trắc trở, công
kích cũng tăng cao hơn, số lượng quái càng nhiều, còn độ khó địa
ngục, một tiểu quái bình thường cũng tương đương với BOSS, cực kỳ
khủng bố.
Lam quang lóe lên, bảy người xuất hiện ở trong phó bản.
Địa điểm phó bản đoán chừng là ở trong vách núi, khắp nơi đều là
nham tương, nhiệt độ ít nhất cũng 46 độ, nóng chịu không nổi.
- Nóng chết rồi!
Dương Tử khả ái cau mày, tay quạt gió.
Thạch Trung Ngọc có chút chút khó chịu, khôi giáp vốn là kim
loại, hấp thu nhiệt làm thân thể càng nóng. Thạch Trung Ngọc trực
tiếp hủy bỏ hiệu quả quần áo, trên người chỉ còn quần soóc do hệ
thống đưa cho, cùng với giầy. Giày này hắn không dám hủy bỏ, nếu
không sẽ bỏng chân.
- Thạch ca, không phải đâu?
Tuyết Sương Yên thấy bộ dáng của Thạch Trung Ngọc như vậy, nhất
thời kinh ngạc kêu lên.
Thạch Trung Ngọc sảng khoái cời nói.
- Cởi thật đúng là thoải mái, không có nóng như vậy! Các em cũng
hủy bỏ hiệu quả quần áo đi!
Nói xong, Thạch Trung Ngọc dâm đãng nở nụ cười.
Nghe nói như thế, chúng nữ nhất thời do dự. Mặc dù lúc trưa
hoang đường lâu như vậy, thế nhưng đó là lúc tình dục thăng hoa,
như hiện tại muốn cởi quần áo, các nàng có chút ngại ngùng.
Dương Tử trực tiếp nhất, thấy Thạch Trung Ngọc hủy bỏ hiệu quả,
cũng hủy bỏ pháp bào, nhưng lại quên lưu lại giầy, chân vừa chạm
mặt đất, trên mặt nhất thời hiện lên thống khổ, vội vàng mang giầy
lại.
- Trên mặt đất quá nóng... ít nhất 50 độ.
Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc hưng phấn lên, nhìn Dương Tử mặc nội y
lộ ra hai nửa bầu ngực căng tròn trắng muốt, cùng phía dưới nổi lên
khu rừng thần bí, vài sợi lông tơ đen mịn lộ ra, cực kỳ hấp dẫn
người. Sau đó vẻ mặt nghiêm túc nhìn chúng nữ.
- Dương Tử cũng dám cởi, các em lại không dám sao!!
Nghe Thạch Trung Ngọc nói, chúng nữ cũng hủy bỏ hiệu quả trang
bị, từng thân thể trắng nõn xuất hiện ở trong Dung Nham huyệt động.
Chỉ có Thạch Chi Lan vẫn có chút ngượng ngùng, do dự.
- Lan Lan, em cũng cởi đi!
Thạch Trung Ngọc nói, trong lòng nghĩ, đã hơn hai năm không thấy
thân thể của Lan Lan, không biết tiểu nha đầu năm đó phát dục thành
cái dạng gì đây?
Thạch Chi Lan do dự một chút, thấy chúng nữ đều chỉ còn lại nội
y quần lót, cũng hủy bỏ hiệu quả trang bị.
Hai bầu ngực phát dục hoàn mỹ trắng nõn, bị Nene bạch sắc che
đậy, hai mắt Thạch Trung Ngọc nhất thời tỏa sáng, bụng dưới trơn
bóng không rãnh, phía dưới quần lót che chắn bộ vị thần bí, nhưng
vẫn có mấy sợi lông tơ nghịch ngợm lộ ra.