- Chết! Dùng máu tươi của ngươi tới cọ rửa sỉ nhục của ta!
Kassadin phẫn nộ rít gào, một hỏa cầu to lớn trực tiếp bắn về
phía Thạch Trung Ngọc.
- Mẹ ơi cứu con, có cần phải như vậy không?
Tốc độ của hỏa cầu quá nhanh, hắn phỏng chừng mình ở dưới tình
huống này chỉ có thể chạy ra mười thước mà thôi.
- Rác rưởi, ở dưới sự phẫn nộ của Kassadin đại nhân biến thành
tro tàn đi!
Kassadin nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của Thạch Trung Ngọc, nhất
thời hưng phấn kêu to.
- Liên tục bị khinh bỉ, kích hoạt trạng thái Cự Lực!
Mẹ kiếp, lúc này Cự Lực có tác dụng quái gì? Thạch Trung Ngọc
nhìn hỏa cầu, trong lòng nhất thời có cảm giác vô lực, con mẹ nó,
trò chơi này còn làm ra công kích mạnh mẽ như vậy.
Gặp phải loại tình huống này, là 100% đoàn diệt a.
Chẳng lẽ không có phương thức tránh né gì?
Thạch Trung Ngọc nhìn bốn phía, một mảnh bằng phẳng, căn bản
không có địa phương ẩn núp!
Lúc này hỏa cầu cách Thạch Trung Ngọc chỉ chừng mười thước,
Thạch Trung Ngọc cảm giác mình như đứng ở bên cạnh thái dương,
nhiệt độ chung quanh đã lên đến sáu bảy mươi độ, nếu không phải hệ
thống giảm thấp cảm nhận, sợ rằng Thạch Trung Ngọc sẽ thống khổ kêu
to.
Hỏa cầu càng ngày càng gần, Thạch Trung Ngọc đã làm xong chuẩn
bị bị miểu sát. Đúng lúc này, đột nhiên linh quang lóe lên.
Nhìn Chiến Thần Chi Nhận, lại nhìn hỏa cầu, trạng thái Cự Lực?
Vậy thử xem, cùng lắm thì chết!
Thạch Trung Ngọc trừng mắt, điên cuồng hét lên.
- Cuồng Long Thăng Thiên!
Xa xa, sáu nữ nhìn hỏa cầu đập về phía Thạch Trung Ngọc, không
khỏi lo lắng.
- Chỉ sợ Thạch ca sẽ bị miểu sát! Vì sao trong phó bản này sẽ
xuất hiện quái vật lợi hại như vậy?
- Ta cũng không biết, xem ra Thạch ca ca sẽ rớt cấp.
- Ai, Như Nguyệt tỷ, em có chút hối hận để Thạch ca ca đi rèn
luyện!
Chúng nữ lo lắng thảo luận, nhìn hỏa cầu từ từ nện xuống, đã
cách Thạch Trung Ngọc năm sáu thước.
Thời điểm các nàng cho rằng Thạch Trung Ngọc sẽ “hương tiêu ngọc
vẫn”, đột nhiên nghe một thanh âm như đất bằng nổi sấm, phẫn nộ rít
gào.
- Cuồng Long Thăng Thiên!
Ngay sau đó, chỉ thấy hỏa cầu run lên, như bị vật gì đánh trúng,
trực tiếp bay trở về.
- Cái này... Tình huống gì?
- Thạch ca đánh bay hỏa cầu?
- Thật lợi hại, đây quả thực giống như đánh bóng chày a!
Thạch Trung Ngọc thi triển Cuồng Long Thăng Thiên, lại thực đánh
bay hỏa cầu!
Nhìn thấy tình huống này, ánh mắt Thạch Trung Ngọc sáng choang,
không nghĩ tới Cuồng Long Thăng Thiên còn có tác dụng như vậy!
Một giây kế tiếp, Thạch Trung Ngọc trực tiếp xuất hiện ở trên
hỏa cầu, nhìn hỏa cầu chậm rãi bay về phía Kassadin, Thạch Trung
Ngọc không chút nghĩ ngợi, trực tiếp nhảy xuống.
- Di? Tại sao còn chưa hạ xuống?
Kassadin có chút buồn bực.
- Đúng không? Sao hỏa cầu lại càng lúc càng lớn? A! Không
tốt!
Kassadin cảm giác không khí chung quanh đột nhiên nóng lên, vỗ
cánh muốn tránh né, nhưng hiện tại hắn ở trên đỉnh chóp hang động,
giống như khóa ở đó rồi, vô luận trốn chỗ nào cũng sẽ bị hỏa cầu
đập trúng, Kassadin biết lượng máu của mình còn không nhiều, một
khi trúng chiêu, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.
Bởi vì do dự, hỏa cầu cánh càng gần, căn bản không còn địa
phương chạy thoát nữa rồi.
Hỏa cầu nặng nề đánh vào trên người Kassadin, nổ tung lên. Bởi
vì vị trí của Kassadin không gian quá hẹp, nên thừa nhận thương tổn
càng nghiêm trọng.
Bạo tạc làm cả huyệt động run rẩy như muốn sụp đổ, Thạch Trung
Ngọc nhìn hỏa diễm ở trên nóc huyệt động, trong lòng có chút may
mắn, may mắn không phải mình gánh, nếu không...
Nghe tiếng kêu rên của Kassadin, Thạch Trung Ngọc chỉ cảm thấy
lông tơ dựng đứng, mồ hôi lạnh chảy ròng. Quá thảm.
Hỏa diễm nổ lên, duy trì tầm ba giây, thi thể Kassadin mới từ
trên nóc huyệt động rơi xuống, nặng nề nện ở trên đảo nhỏ.
Một đống kim tệ và trang bị tán lạc rơi xuống theo.
- Mưa kim tệ ah, thật xinh đẹp!
Dương Tử nhìn kim tệ bay múa trên không trung, ở dưới ánh lửa
chiếu rọi lấp lóe ánh sáng rất là mỹ lệ.
- Các vị mỹ nữ, nam nhân của các ngươi lại đánh chết quái vật
rồi!
Vẻ mặt của Thạch Trung Ngọc đắc ý cười.
- Hắc hắc, Thạch ca lợi hại như vậy! Vậy BOSS cuối cùng cũng tới
xử lý đi?
Cơ Như Nguyệt nhẹ giọng cười nói.
- Phải không? BOSS cuối cùng cũng muốn ta tới?
Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc cầu xin, BOSS này cũng đã làm cho hắn
đau trứng, nói gì tới BOSS chung cực. BOSS chung cực còn lợi hại
hơn tên này a. Hơn nữa hiện tại Thạch Trung Ngọc mới cấp 48, BOSS
chung cực cấp 55, đẳng cấp chênh lệch quá lớn.
- Được rồi! Lần sau chúng ta trở lại! Hiện tại chúng ta mới cấp
47, đánh cũng chỉ lãng phí kinh nghiệm.
Cơ Như Nguyệt khẽ cười nói.
- Tốt, chúng ta về thành trước, sau đó logout? Thời gian không
còn sớm, phải đi ngủ rồi!
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa nói.
Cơ Như Nguyệt lườm hắn một cái, nàng còn không rõ Thạch Trung
Ngọc suy nghĩ cái gì sao.
- Trước tiên kích hoạt hiệu quả trang bị, nếu không trở về thành
sẽ bị người khác xem hết!
Mọi người kích hoạt hiệu quả trang bị, sau đó bóp nát quyển trục
hồi thành, từng đạo bạch quang hiện lên, biến mất khỏi huyệt
động.
- Ai nha, vẫn là nơi đây mát! Thật thoải mái!
Trở về Thiên thành, Dương Tử cảm thụ không khí mát mẻ, không
khỏi vui sướng kêu lên.
- Tử Phong Hổ Vương sắp hết máu! Mọi người mau tới!
- Giết BOSS nổ Thần khí, giết a!
Mọi người vừa mới xuất hiện, liền nghe vô số tiếng reo hò.
- Xảy ra chuyện gì?
Cơ Như Nguyệt sửng sốt, vội vàng mở bảng tin.
- Thạch ca, đã xảy ra chuyện!
Cơ Như Nguyệt nhìn một hồi, đột nhiên ngẩng đầu nói.
- Làm sao vậy?
- Đã xảy ra chuyện gì?
Chúng nữ sửng sốt, dồn dập mở bảng tin.
- Bốn con Tử Kim BOSS cấp 70 tiến công Thiên thành.
Quái vật công thành? Thạch Trung Ngọc ngây ngẩn cả người, đây
cũng quá khoa trương! Tử Kim BOSS cấp 70?
- Đi, đi xem một chút!
Cơ Như Nguyệt vội vàng nói, mọi người vội vàng chạy tới bắc
môn.
Lúc này bắc môn Thiên thành hỗn loạn tưng bừng, tiếng kêu thảm
thiết của ngoạn gia, tiếng nổ mạnh, tiếng binh khí va chạm, tiếng
reo hò… Bốn con BOSS cao lớn ở cửa bắc tàn sát bừa bãi, nếu như
không có NPC ngăn cản, sợ rằng BOSS đã vọt thẳng vào thành.