- Các ngươi những phàm nhân vô tri này! Tới cảm thụ Tát Duy Nhĩ
đại nhân khủng bố đi!
Tử Vân Tà Thần cuồng tiếu.
- Ta muốn các ngươi ở trong tuyệt vọng kêu thảm thiết, ta muốn
đùa bỡn linh hồn của các ngươi, đó là đồ chơi ta thích nhất, các
ngươi kêu thảm thiết là âm nhạc ta yêu quý!!
- Thật ác tâm!
Cơ Như Nguyệt nghe Tử Vân Tà Thần nói, không khỏi nổi da gà.
- Ác tâm, là ca ngợi tốt nhất giành cho ta!
Tử Vân Tà Thần cười.
- Tiểu nha đầu, chờ sau đó ta sẽ để ngươi nếm thử cái gì gọi là
tàn nhẫn!
Tử Vân Tà Thần tiếp tục nói.
- Như vậy kế tiếp, để cho chúng ta tấu vang âm nhạc tử vong
đi!
- Tên chán ghét này, lại vẫn chưa chết?
- Oh? Cánh của hắn mọc lại rồi, chặt xuống nướng ăn đi?
- Cánh dơi không có bao nhiêu thịt, còn không bằng ăn cánh gà
nướng! Cái cánh này sẽ chỉ làm ta nôn mửa!
Ba thanh âm đột nhiên từ phía trên vang lên, ngay sau đó bên
người Tử Vân Tà Thần xuất hiện ba thân ảnh quen thuộc.
Chính là ba vị cung phụng.
Nhìn thấy ba người này, Thạch Trung Ngọc nhất thời vui vẻ.
- Cung phụng đại nhân, Cửu Đầu Xà đã bị các ngươi giết?
- Cắt, con bò sát kia làm sao có thể vào mắt của chúng ta.
- Tùy tiện liền vặn sáu cái đầu còn lại xuống!
- Chúng ta còn đi tửu điếm uống rượu, chỉ là cảm giác nơi đây
đột nhiên toát ra khí tức ác ma, cho nên mới chạy về!
Ba người nói một người tiếp một người, không biết còn tưởng bọn
họ là tam bào thai.
Còn Tử Vân Tà Thần biến thành ác ma, thì bị ba người bỏ qua.
- Các ngươi những phàm nhân ti tiện này, cũng dám coi rẻ Tát Duy
Nhĩ đại nhân?!
Tử Vân Tà Thần phẫn nộ gầm thét.
- Tát Duy Nhĩ? Lại là tên Ma Vương kia giở trò quỷ?
- Lại phái một Ma Tộc không có đầu óc tới đoạt Thiên Thành
Lệnh?
- Đoán chừng là tên Hư Không Ma Vương kia, không có đầu óc nhất
chính là hắn!
- Các ngươi cũng dám nói xấu Hư Không Ma Vương vĩ đại?!
Tử Vân Tà Thần hung hăng kêu lên, ah, hiện tại phải xưng là Tát
Duy Nhĩ, Tử Vân Tà Thần đáng thương cho rằng Ác Ma Biến Thân sẽ ban
cho mình lực lượng cường đại, lại không nghĩ rằng bị ác ma tranh
đoạt thân thể.
- Ma Tộc các ngươi thật vô vị.
- Không có chút kỹ thuật hàm lượng nào!
- Quên đi, trước tiễn ngươi về cho Đề Lạp Tân điều giáo một
phen, ai, hy vọng ngươi sẽ không bị hắn lột da.
- Các ngươi!
Tát Duy Nhĩ hiển nhiên đã tức giận, dương nanh múa vuốt đánh tới
một vị cung phụng.
Thế nhưng cung phụng kia cực kỳ đơn giản đá một cước. Thạch
Trung Ngọc thấy rất rõ ràng, chỉ nhẹ nhàng đá một cước, giống như
đá bóng, thế nhưng Tát Duy Nhĩ lại như quả bóng bay ra, lảo đảo ngã
nhào xuống đất.
- Ma Tộc đáng thương.
- Não quá nhỏ, còn mọc cánh mọc đuôi làm gì chứ, sao không để
giành nuôi não.
- Không thấy ba người chúng ta lợi hại hơn ngươi nhiều sao?
Ba vị cung phụng nói, trực tiếp đập về phía Tát Duy Nhĩ. Kế tiếp
chính là một màn buồn cười nhất trên đời. Ác ma vừa rồi còn không
để ai vào mắt, lại bị ba vị cung phụng quyền đấm cước đá, phảng
phất như một đống cát.
Thạch Trung Ngọc nhìn HP của Tát Duy Nhĩ từng chút một giảm
xuống.
900000???. 850000?????
Ba cung phụng kia nhất định là biến thái, Thạch Trung Ngọc nhìn
cũng cảm giác khủng bố, tùy tùy tiện tiện một quyền một cước liền
phá huỷ 5w HP của Tát Duy Nhĩ. Chỉ 5w không nhiều không ít. Nếu là
Thạch Trung Ngọc căn bản không có khả năng làm được. Hoặc nhiều một
chút, hoặc ít một chút, hắn không có cách nào khống chế lực đạo
tinh chuẩn như vậy, nói chém bao nhiêu máu thì lấy bao nhiêu
máu.
Trong trò chơi công kích chính là như vậy, nếu như nhẹ nhàng
công kích, như vậy chính là thương tổn thấp nhất, nếu như toàn lực
ra tay, vậy thì sẽ đến gần vô hạn thương tổn cao nhất.
Thạch Trung Ngọc có chút hoài nghi công kích của ba cung phụng
có phải hạn mức thấp nhất không, trực tiếp 5w, nếu thật thì cũng
quá kinh khủng.
Cuối cùng, Tát Duy Nhĩ bị đánh chỉ còn lại một điểm HP. Nói cách
khác vừa rồi có một cung phụng trực tiếp đánh ra 49999 HP, làm cho
Tát Duy Nhĩ hoàn toàn mất đi sức chiến đấu, nhưng sẽ không chết.
Dùng tình huống của Tát Duy Nhĩ lúc này, bất kỳ ai tới, tùy tùy
tiện tiện đâm một phát, cũng chắc chắn phải chết.
- Ai nha, ăn uống no đủ xong lại giãn gân cốt, thật là thoải
mái.
- Phải.
- Về sau nên rèn luyện nhiều hơn!
Đáng thương cho Tát Duy Nhĩ, lại biến thành bao cát cho ba vị
cung phụng luyện tay.
Đám người Thạch Trung Ngọc nhìn trợn mắt hốc mồm, tình huống
chuyển tiếp đột ngột, thay đổi quá nhanh, quá kích thích!
- Kế tiếp, tiễn tiểu tử này trở về?
- Đương nhiên, chúng ta có thể tưởng tượng mặt mũi của Đề Lạp
Tân sẽ hoàn toàn vặn vẹo.
- Oh, như vậy mới có ý tứ!
Thạch Trung Ngọc phát hiện, ba cung phụng nói đều do một cung
phụng mở đầu, sau đó cung phụng thứ hai tiếp lời, cung phụng thứ ba
nói cuối. Thạch Trung Ngọc trực tiếp nhận định, mở miệng trước
chính là Đại Cung Phụng.
Đại Cung Phụng vung tay lên không trung, không gian bị hắn xé
ra.
- Đã lâu không dùng chiêu này, không biết ngươi sẽ bị ném đến
lãnh địa của Ma Vương nào!
- Hơn nữa thông đạo nhỏ như vậy, ngươi khẳng định sẽ không quá
thư thái!
- Bất quá kiên nhẫn một chút! Cẩn thận một chút, đừng chết!
Đại Cung Phụng nâng Tát Duy Nhĩ lên, như ném rác rưởi ném vào
nứt ra không gian. Tát Duy Nhĩ vừa bị ném vào, không gian liền khép
lại.
- Nhanh như vậy đã bị mấy Ma Vương phát hiện?
- Xem ra bọn họ đã kiểm tra không gian rất kỹ!
- Hắc hắc, còn không phải lần trước bị tên kia đánh lén gây ra.
Đề Lạp Tân đáng thương, sợ rằng hiện tại đầu vẫn còn đau!
Thạch Trung Ngọc thấy sự tình kết thúc, vội vàng nhìn ba vị cung
phụng nói.
- Cung phụng đại nhân, Cửu Đầu Xà giải quyết rồi, người xâm lăng
cũng giải quyết, như vậy nhiệm vụ liền hoàn thành a!
Đại Cung Phụng gật đầu.
- Phải, tiểu tử ngươi làm rất tốt.
- Nên thưởng!
- Thưởng cái gì bây giờ?
Thưởng? Nhìn ba cao thủ này, trong lòng Thạch Trung Ngọc nhất
thời mong đợi, không biết ba vị cung phụng sẽ thưởng cái gì? Thần
khí? Tiên khí? Hay là???
- Ta có một vò rượu trước đây đã uống gần nửa, cho ngươi! Ta là
không nở uống hết a!
- Ta có một chùm nho, không biết cất bao lâu, cũng không nỡ ăn,
hiện tại vô dụng, cho ngươi!
- Trước đây ta hay cầm viên đá này luyện tay, hiện tại không
cần, cũng cho ngươi!
Nhìn ba vị cung phụng quest thưởng, Thạch Trung Ngọc nhất thời
đen cả mặt.
Một vạc rượu đen thui, tràn đầy tro bụi, một chùm nho đã hoàn
toàn khô héo, còn có một hòn đá ném ở trên đường không ai nhặt.
- Được rồi, cứ như vậy.
- Đừng ghét bỏ, lấy dùng đi!
- Các ngươi đi đi! Thôi được rồi, ta đưa các ngươi một đoạn
đường!
Thạch Trung Ngọc nhất thời sửng sốt, há mồm muốn nói cái gì,
nhưng Tam Cung Phụng đã vung tay. Trước mắt hiện lên bạch quang,
đám người Thạch Trung Ngọc xuất hiện ở điểm về thành.
Cái này đều là người nào a!
Thạch Trung Ngọc xanh mặt, quên đi, còn mò được Cửu Đầu Ấu Xà,
cũng không thua thiệt. Suy nghĩ một chút, chuẩn bị vứt ba thứ rác
rưởi kia đi, nhưng khi Thạch Trung Ngọc cúi đầu, thấy thuộc tính
của ba vật kia, nhất thời ngạc nhiên.