- Tốt!
Thạch Trung Ngọc vội vàng gật đầu, ba lạng, cũng chỉ hơn một
bình hồng dược. Tương Viên lấy một cái bát rượu đưa tới.
- Cái này, rót đầy là được!
Thạch Trung Ngọc nhìn một chút, từ trong Túi Tu Di móc ra vò
rượu, sau đó thận trọng mở nắp, từ từ rót rượu.
Tương Viên hai mắt ứa ra tinh quang! Hắn bây giờ là hận không
thể trực tiếp đoạt bình rượu, bất quá suy nghĩ tới hệ thống nghiêm
phạt, cuối cùng thôi.
Mùi rượu nồng nặc cơ hồ là trong nháy mắt hiện đầy cả phòng,
thậm chí ngay cả xung quanh vài dặm cũng bị mùi rượu nồng nặc lan
tỏa.
Có câu mở bình hương bay mười dặm, chỉ chính là loại rượu
này.
Tiếu Sơn đang ở trong thư phòng chán chết đột nhiên thân thể
chấn động, hơi nghi hoặc nói.
- Di, ai chưng cất rượu? Thơm như vậy. Không đúng, nơi đây không
có tửu lầu, không khả năng có người chưng cất rượu. Mùi rượu này,
ngửi một cái đã cảm giác tinh thần minh mẫn. Tuyệt đối không phải
vật phàm.
Tiếu Sơn từ trong phòng đi ra, đi tới bên ngoài ngửi ngửi. Không
thể không nói mũi của Tiếu Sơn còn thính hơn cả Hao Thiên
Khuyển.
- Di, là chỗ Tương lão đầu. Lẽ nào rượu này là hắn ủ ra? Không
đúng, khoảng cách này... ít nhất cũng ba dặm, làm sao có thể truyền
đến chỗ ta. Lẽ nào? Khai đàn hương mười dặm, Thượng Cổ tiên nhưỡng
Đỗ Khang Tửu? Con mẹ nó lão quỷ, chừa chút cho ta!!
Tiếu Sơn nhất thời hóa thành tàn ảnh, bay thẳng về phía cửa hàng
của Tương Viên tới.
Quản gia nhìn thấy thân pháp của Tiếu Sơn, nhất thời hai mắt tỏa
sáng, thở dài nói.
- Thực lực của thành chủ đại nhân lại tăng mạnh a!
Tương Viên uống một ngụm, làm Thạch Trung Ngọc đau lòng không gì
sánh được, một ngụm chính là 1% toàn bộ thuộc tính a!
Một bát rượu, nhất thời chỉ còn nửa bát, Tương Viên nhìn một
chút còn lại, đáng tiếc nói.
- Còn lại không uống nữa, mượn chén rượu này, lão phu muốn rèn
một kiện Thần khí chân chính!
Nói đến đây, một cỗ khí thế mạnh mẻ nhất thời từ trên người
Tương Viên tuôn ra.
Thình thịch!
Cửa gỗ hoàn thành sứ mệnh lịch sử của nó, hóa thành một mảnh gỗ
vụn bay tứ tung.
Tương Viên nhất thời chửi ầm lên.
- Tên khốn kiếp kia, Tinh Vân Mộc của lão tử!!!
- Ngươi lão già khốn nạn, có Đỗ Khang Tửu lại uống trộm một
mình!!
Tiếu Sơn trực tiếp xông vào, nhìn Tương Viên kêu ầm lên.
Sau đó ánh mắt liếc thấy nửa bát rượu bên cạnh Tương Viên, không
chút nghĩ ngợi trực tiếp vọt tới.
- ***!
Tương Viên thấy động tác của Tiếu Sơn, đâu còn không minh bạch,
trực tiếp đưa tay, Tiếu Sơn còn chưa tới đã bỏ bát rượu vào trong
ngực, nhưng rượu không lay động chút nào.
- Dựa vào, ngươi lại còn cất!
Tiếu Sơn trực tiếp động thủ đoạt. Tương Viên làm sao đồng ý, hai
người cứ như vậy đánh nhau.
Tương Viên tay trái che chở bát rượu, một tay ứng phó Tiếu Sơn,
lại không có áp lực chút nào. Hiển nhiên thực lực của Tương Viên
mạnh hơn Tiếu Sơn nhiều.
Thạch Trung Ngọc nhìn hai người mà thấy buồn cười.
Đến cuối cùng, Tiếu Sơn thở hổn hển, Tương Viên thì vẻ mặt khí
định thần nhàn.
- Tiểu tử ngươi thật không biết kính già yêu trẻ, hơn nữa cũng
không chịu tu luyện, lớn tuổi như vậy, thực lực còn thế kia. Thực
mất mặt!
Tiếu Sơn bị nói đỏ mặt, thế nhưng không chút do dự phản bác.
- Lão hỗn đản ngươi còn không thấy ngại nói, Đỗ Khang Tửu này
chỉ sợ chỉ có Trương lão đầu còn nửa vò, chẳng lẽ là ngươi trộm
được?
- Chuyện phiếm!
Tương Viên nhất thời dựng râu trừng mắt.
- Đây là đồ nhi hiếu kính ta!
Ánh mắt của Tiếu Sơn nhất thời nhìn về phía Thạch Trung
Ngọc.
- Hiền chất! Đại bá ta đối đã với ngươi cũng không tệ nha!
Thạch Trung Ngọc đâu còn không minh bạch ý đồ của Tiếu Sơn, bất
quá tình huống này, hắn còn có thể làm gì, chỉ có thể cười khổ, móc
bình rượu ra.
Lại rót cho Tiếu Sơn một chén, ở trong ánh mắt uy hiếp của Tương
Viên, lại cho hắn một chút, sau đó vội vàng cất bình rượu. Phiền
muộn a, cứ như vậy... ít nhất đã mất 20% thuộc tính.
Hai người thoải mái uống Tiên Tửu, vẻ mặt hưởng thụ không
thôi.
Thạch Trung Ngọc vội vàng nhìn Tương Viên nói.
- Sư phụ! Ngày hôm nay ta qua là muốn ngài giúp một chuyện!
- Nói!
Tương Viên khoát tay, vẫn còn dư vị Tiên Tửu.
Thạch Trung Ngọc lấy Vân Vận Tiên Thạch và Chiến Thần Chi Nhận
đặt ở trên bàn.
- Ta muốn sư phụ khảm Tiên Thạch này vào Chiến Thần Chi
Nhận!
Chiến Thần Chi Nhận?! Tương Viên nhất thời mở to mắt nhìn.
- Tiểu tử ngươi làm sao chiếm được vũ khí này?
- Ngạch…
Thạch Trung Ngọc sờ mũi.
- Sư phụ, trước đây không phải ngài đã nhìn thấy rồi sao?
- ***, ta còn tưởng tiểu tử ngươi từ nơi nào tìm được đồng nát
sắt vụn, không nghĩ tới lại là Chiến Thần Chi Nhận!
Tương Viên nhặt Chiến Thần Chi Nhận lên, vuốt ve thân đao, tấm
tắc tán thán.
- Không hổ là Thần khí năm đó Chiến Thần Sứ đã dùng qua, quả
nhiên quá hoàn mỹ! Không hổ là Thần khí đỉnh cấp! Tiểu tử, lần
trước ngươi nói muốn Hủy Diệt Pháp Tắc, chính là phụ gia cho Chiến
Thần Chi Nhận?
- Đúng vậy! Nếu không thì ai gánh?
Thạch Trung Ngọc sờ mũi.
- Hỗn đản.
Tương Viên trực tiếp chửi ầm lên.
- Chiến Thần Chi Nhận này vốn có lực lượng tan biến, còn muốn
Hủy Diệt Pháp Tắc cấp thấp làm gì?
- À?
Thạch Trung Ngọc nhất thời trợn to hai mắt, Hủy Diệt Pháp Tắc
cấp thấp? Được xưng một trong ba pháp tắc cường đại nhất còn gọi
cấp thấp?
Tương Viên nói.
- Lực lượng tan biến, đây chính là tồn tại còn cao cấp hơn Hủy
Diệt Pháp Tắc. Bất quá bây giờ ngươi hiểu những thứ này còn quá
sớm, ngô, có thể nói, Chiến Thần là một trong những người cường đại
nhất cả lịch sử nhân loại! Cũng là người duy nhất có thể đối kháng
hệ thống đại thần! Đồng thời cũng là hắn khai sáng ra chức nghiệp
mới, chức nghiệp mới thứ nhất.
- Cuồng Đao?
Thạch Trung Ngọc bật thốt lên.
- Cho nên nói, Chiến Thần Chi Nhận này, là vũ khí chân chính của
chức nghiệp Cuồng Đao.
Tương Viên khẽ cười nói.
- Tiểu tử ngươi thật là vận khí tốt!
Vừa nói vừa cầm tảng đá kia.
- Vân Vận Tiên Thạch?!
Tương Viên lại khiếp sợ.
- Mẹ kiếp, tiểu tử ngươi làm sao đưa đến nhiều vật cực phẩm như
thế!
- Ngạch, cái này còn ngưu bức hơn Chiến Thần Chi Nhận?
Thạch Trung Ngọc sờ mũi.
- Mặc dù không ngưu bức bằng Chiến Thần Chi Nhận, thế nhưng có
thể nói là một trong ba tài liệu cực phẩm khảm nạm và chế tác Thần
khí!
Tương Viên nhẹ nhàng vuốt ve Vân Vận Tiên Thạch.
- Bởi vì nó giống như Thần khí, có thể không hạn chế trưởng
thành!
Má? Lại là không hạn chế trưởng thành? Thạch Trung Ngọc nhảy
dựng, lẽ nào vận khí của ta tốt như vậy, như vậy Tử Đàn Nho có biến
thái hơn không?
Thạch Trung Ngọc có xung động lấy ra Tử Đàn Nho, bất quá suy
nghĩ một chút, thôi, vạn nhất càng thêm biến thái, bị hai người này
lấy đi mấy quả, ta không phải thua thiệt chết!