Nếu đám người Cơ Như Nguyệt không tin, Thạch Trung Ngọc cũng
không có biện pháp.
Bất quá chuyện này nói ra, thật đúng là không ai tin tưởng. Cái
này rất giống như ngươi đột nhiên nói lăn giường với phu nhân Tổng
Thống Mỹ, chuyện này nói ra, ai tin chứ?
Ngày mai là Giáng sinh, các nàng bắt đầu kỷ kỷ tra tra thảo luận
nên đi đâu. Thạch Trung Ngọc lại ngồi xem Ultraman hành hạ tiểu
quái thú.
- Nhân sinh có thể có mấy buồn…
Thanh âm thô bỉ của lão gia tử từ ngoài cửa vang lên, Thạch
Trung Ngọc đã sớm phát hiện hắn, nhưng không để ý.
Rất rõ ràng, lão gia tử uống rất nhiều, gương mặt đỏ lên, trong
tay còn cầm một chai rượu đế uống mới nửa, lắc lắc đi vào.
- Hắc, các ngươi đều ở đây? Đi, bồi lão nhân uống một chén!
Lão gia tử thấy mọi người nhất thời cười híp mắt.
Thạch Trung Ngọc bĩu môi, chỉ có Cơ Như Nguyệt lo lắng đi qua,
vội vàng hỏi.
- Gia gia, sao ngài uống nhiều rượu vậy, nhanh đi nghỉ ngơi. Con
đi nấu cho ông bát canh gừng.
Nói xong kéo Cơ lão gia tử nằm xuống ghế, sau đó chạy vào phòng
bếp, chúng nữ dồn dập vây quanh, đấm bóp cho lão gia tử.
Thạch Trung Ngọc ở bên cạnh nhìn hâm mộ và ghen ghét a, lão gia
hỏa này, dĩ nhiên chơi chiêu kia, bắt vợ của mình hầu hạ hắn.
- Ai nha, tiếp tục uống…
Lão gia tử đẩy chúng nữ ra, cầm bình rượu uống tiếp.
- Thạch ca, nhanh đi đoạt bình rượu lại, lão gia tử say lắm
rồi!
Tuyết Sương Yên ở bên cạnh vội vàng nói.
Thạch Trung Ngọc cũng bất đắc dĩ, nhìn lão gia tử nói.
- Ta nói lão gia tử, đừng làm rộn có được hay không, vận công
lực một chút, coi như ngài uống một thùng rượu cũng không có việc
gì.
- Hừ hừ.
Lão gia tử hừ hừ, khuôn mặt ửng hồng trong nháy mắt thối lui,
ánh mắt nhất thời thanh minh. Vẻ mặt khổ não nhìn Thạch Trung Ngọc
nói.
- Ta nói Tiểu Thạch, để ta say một lần không được sao.
Thạch Trung Ngọc đoạt lấy chai rượu trong tay lão gia tử.
- Trong vòng 3 ngày không cho phép uống rượu.
- Tiểu tử ngươi…
Lão gia tử trừng mắt lên, đi đoạt lại. Thạch Trung Ngọc làm sao
đồng ý, hai người cứ như vậy náo lên.
Lão gia tử công lực thâm hậu, đôi tay nhanh chóng. Thạch Trung
Ngọc cũng có đột phá, dựa theo thực lực cơ hồ là tương xứng lão gia
tử.
Hai người tay nhanh đến không thấy hình bóng, chỉ ở trên không
trung kích ra từng tiếng va chạm mạnh mẽ. Hai người càng đánh càng
dũng cảm, đến phía sau hai người hưng phấn quát to một tiếng, chạy
về phía vườn hoa.
Cơ Như Nguyệt bưng canh gừng từ trong bếp đi ra, thấy hai người
vọt thẳng đến vườn hoa đánh nhau, vội vàng hỏi.
- Xảy ra chuyện gì.
- Lão gia tử là một cao thủ, kỳ thực sẽ không say được.
Hướng Lam bất đắc dĩ cười cười.
- Sau đó Thạch ca đoạt bình rượu, vì vậy hai người tranh đoạt,
cuối cùng đánh nhau. Đoán chừng là đánh hăng say.
Cơ Như Nguyệt hết chỗ nói rồi, nàng lại đã quên sự tình này. Lão
gia tử dù sao cũng là Tiên Thiên cảnh, làm sao có thể say rượu.
- Sao lão gia tử lại muốn uống say?
Cơ Như Nguyệt nghĩ nghĩ.
- Đợi chút nữa hỏi xem, hì hì, ta hoài nghi có quan hệ tới
Nguyệt Lâm a di!
Tuyết Sương Yên nhìn hai người trong vườn hoa nói.
Nguyệt Lâm?
Hai mắt Cơ Như Nguyệt tỏa sáng, chạy tới bàn gọi điện thoại cho
Cơ Như Phong.
- Ca, tra được tư liệu của Nguyệt Lâm chưa?
- Có chút mặt mày rồi, bất quá tư liệu mặt ngoài đều là giả!
- Giả?
- Không sai, có rất nhiều địa phương ngụy tạo, chúng ta vẫn còn
truy tra.
- Ồ, được rồi, xem ra lần này là có người muốn chơi âm mưu.
- Lại đánh chú ý tới trên người gia gia, thật to gan.
- Ha hả, quên đi, ca, anh cứ chậm rãi tra.
- Ừm.
Cơ Như Nguyệt cúp điện thoại, sắc mặt khó xem. Không nghĩ tới
Nguyệt Lâm thật có vấn đề, lúc trước chỉ là nói giỡn, không cho là
thật, lại không nghĩ rằng… Sợ rằng gia gia cũng đã nhận ra, cho nên
mới uống rượu.
Ai, tình yêu xế bóng, làm sao cũng ra chuyện này.
Trong vườn hoa, Thạch Trung Ngọc và lão gia tử đánh vui sướng.
Lúc trước Thạch Trung Ngọc đấu không lại lão gia tử mấy hiệp, hiện
tại tuy ở trên lực lượng áp đảo lão gia tử, nhưng kinh nghiệm vẫn
còn thua kém. Bất quá cùng lão gia tử đối luyện, kinh nghiệm sẽ
càng ngày càng nhiều. Rất nhanh thì cùng lão gia tử đánh ngang tay,
thậm chí hơi chiếm thượng phong.
Lão gia tử càng đánh càng kinh ngạc, lúc trước còn tưởng Thạch
Trung Ngọc nhịn không được mấy chiêu, nhưng không nghĩ tới Thạch
Trung Ngọc càng đánh càng thuận, đã không thể nào áp đảo được.
Bất quá lão gia tử đối với cái này cũng không quá để ý, dù sao
cũng là đồ đệ của mình, đồ đệ có tiền đồ, cao hứng còn không kịp.
Huống hồ Thạch Trung Ngọc càng lợi hại, Cơ gia sẽ càng an toàn.
Nhưng Thạch Trung Ngọc không biết lão gia tử suy nghĩ cái gì,
trong chiến đấu không chút phân tâm. Nắm tay không ngừng chào hỏi
lão gia tử, bất quá đối với lão gia tử kinh nghiệm chiến đấu phong
phú, nắm tay hoặc bị ngăn trở, hoặc bị né tránh, nhưng theo thời
gian trôi qua, lão gia tử cảm giác mình ngăn cản càng ngày càng vô
lực, hầu như luôn có nguy hiểm bị Thạch Trung Ngọc đánh trúng. Vội
vàng nhảy ngược, nhìn Thạch Trung Ngọc khoát khoát tay.
- Ai nha, được rồi được rồi, không đánh nữa!
Thạch Trung Ngọc cảm giác một quyền của mình đánh vào không khí,
cực kỳ khó chịu!
Cơ lão gia tử mặt dày, cũng không để ý Thạch Trung Ngọc, nhẹ
nhàng đi vào phòng. Đến nửa đường lại bị Cơ Như Nguyệt ngăn cản.
Nhìn vẻ mặt Cơ Như Nguyệt ngưng trọng, Cơ lão gia tử nhẹ giọng
hỏi.
- Con đã biết?
- Ừm!
Cơ Như Nguyệt dùng sức gật đầu.
- Biết là tốt rồi, gần đây cẩn thận một chút!
Lão gia tử hiển nhiên không muốn nói thêm đề tài này, trực tiếp
đi về phòng.
Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc không giải thích được nhìn hai người đối
thoại.
- Như Nguyệt, các ngươi nói gì vậy?
- Sự tình hôm nay, là Nguyệt Lâm gây ra!
Cơ Như Nguyệt nói.
- Vừa rồi em gọi điện thoại cho ca ca, đại đa số tư liệu thân
phận của Nguyệt Lâm đều là ngụy tạo.
Thạch Trung Ngọc sờ mũi.
- Các ngươi đã tra ra?
Cơ Như Nguyệt gật đầu.
- Vậy chính là có vấn đề rồi!
Thạch Trung Ngọc cười nói.
- Các ngươi đã có thể dễ dàng điều tra ra, ta nghĩ địch nhân của
Cơ gia sẽ không đần như vậy đâu?