Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 905: CHƯƠNG 904. PHÁ KHIÊN

Không có khiên của kỵ sĩ thế thì còn gọi là kỵ sĩ làm chi

nữa?

Kỹ sĩ có một lợi thế tốt nhất chính là có khiên, có thể ngăn

được phần lớn sát thương.

Trên người Thiên Không Chi Dực không có khiên tròn che chở,

Thạch Trung Ngọc càng hăng hơn.

Nhưng Thiên Không Chi Dực lại càng kinh hãi hơn, tấm khiên trong

tay hắn cứng cỡ nào, lại còn được khảm sâu vào người. Đến cả một

con boss bạch ngân cấp 55 còn chưa phá vỡ được tấm khiên của mình,

thế mà lại không ngờ rằng tấm khiến đấy lại bị tên Hinh Vũ Chi

Thạch này chém một đao vỡ nát.

Thiên Không Chi Dực kinh hãi, Thạch Trung Ngọc chẳng cho hắn ta

chút thời gian nào để phản ứng, chém một đao thẳng tay, rạch đứt

yết hầu.

Mặc dù Cuồng Đao không có kỹ năng này, nhưng với độ sắc bén của

lưỡi đao chiến thần, dù kỵ sĩ có mạnh hơn nữa cũng không thể nào

ngăn được. Yết hầu của Thiên Không Chi Dực bị chém thành một vệt

cực lớn, cả đốt sống cổ cũng bị Thạch Trung Ngọc chém nát.

Không cần phải nghĩ, trực tiếp tèo luôn.

Trong lúc Thiên Không Chi Dực vừa ngỏm thì Thiên Không Chi Vũ

lập tức bừng tỉnh, thấy em trai của mình vừa bị Thạch Trung Ngọc

giết, thầm kinh hãi trong lòng. Đồng thời, sự tức giận bùng nổ, hộ

thuẫn* của Hướng Lâm cuối cùng không chịu được lực công kích quá

lớn mà vỡ vụn.

*hộ thuẫn: là một loại khiên có bộ phận công kích, ví dụ như đao

ngắn, súng, ....

Thiên Không Chi Vũ tức giận lao về phía Hướng Lâm.

Nhưng Hướng Lâm nào phải kẻ dễ chọc, mặc dù mục sư không có hộ

thuẫn còn yếu ớt hơn kỵ sĩ không có khiên, nhưng đấy là đối với

những người kỹ thuật không tốt mà thôi. Còn cao thủ kỵ sĩ thật sự

sẽ không tay trái cầm kiếm tay phải cầm khiên hay là kiếm trong tay

phải khiên trong tay trái.

Trên cơ bản là hai tay cùng cầm hai món vũ khí.

Bởi vì tính công kích càng lớn hơn, dùng kiếm đỡ đòn thì cũng

không khác vai trò của khiên lắm.

Mặc dù Hướng Lâm là một “cô gái” yếu đuối nhưng dù sao cũng được

tự xưng là người chơi mục sư xếp hạng top 30 trong nước, dù sự thật

là Thạch Trung Ngọc cũng có chút hoài nghi với trình độ của top

30.

- Xung kích thần thánh! - Trực tiếp dùng pháp trượng tung kỹ

năng.

Thiên Không Chi Dực bị một cỗ năng lượng thần thánh đẩy mạnh ra

sau.

Sát thương từ chiêu này không quá lớn nhưng lại có lực lượng

cường đại, có thể đẩy lùi kẻ địch. Ở càng gần thì càng hứng lấy sức

công kích càng lớn.

Thiên Không Chi Dực bị đẩy bay thẳng ra xa, Thạch Trung Ngọc

cười gian.

Đây chẳng phải là đồ ăn đưa lên đến cửa sao? Một nhát chém thẳng

tới nhắm vào thân ảnh bị đẩy bay đến.

Lưỡi đao chiến thần sắc bén cộng thêm lực va chạm, chém đứt

ngang người Thiên Không Chi Vũ.

Máu tưới lập tức văng tung tóe lên toàn thân Thạch Trung

Ngọc.

Kể từ giết quá nhiều đống hồ ly kia, chiến giáp Monbeus trên

người Thạch Trung Ngọc bắt đầu tỏa ra ánh hồng quang, không còn là

màu bạc bình thường như trước đây. Lần này chiến giáp bị máu tươi

bắn lên tung tóe, chiến giáp Monbeus trên người Thạch Ngọc Trung

lại càng mang đến cảm giác âm vang hân hoan.

Hình như nó rất thích những vệt máu tươi này? Đây là chuyện gì

thế này?

- Người chơi Hinh Vũ Chi Thạch và đồng đội Hinh Vũ Chi Lâm giành

được thắng lợi, tiến vào vòng tứ kết.

Vừa chiến thắng, lắng nghe tiếng hoan hô từ những người chơi

dưới khán đài, trong lòng Thạch Trung Ngọc cảm thấy thật thỏa

mãn.

Hình như rất thích cảm giác thế này.

Hưởng thụ tiếng reo hò từ khắp khán đài, giống như bản thân là

một anh hùng vậy.

Trên tửu lâu, Thanh Phong Lãng Tử tỏ vẻ khinh thường nhìn dáng

vẻ của “lố bịch” của Thạch Trung Ngọc, đối với loại người như thế,

hắn luôn cảm thấy buồn nôn, ghê tởm. Giống như những tiếng reo hò

kia là vì hắn ta mà không phải dành cho Hinh Vũ Chi Thạch.

- Ngày mai, ta sẽ khiến ngươi rơi khỏi thánh đài một cách nhục

nhã!

Hạ Nguyệt Cô Lang giữ im lặng, dù sao trận này hắn không tham

gia.

- Chẳng phải đã tìm mấy người “bức tử nhân đạo” hắn ta rồi

sao?

- Ngươi có thể tra được hắn ta ở đâu sao? Bây giờ hệ thống bảo

mật đã rất chặt chẽ rồi, nói chi là thông tin của đệ nhất cao thủ

thế này! - Thanh Phong Lãng Tử tức giận uống một ngụm rượu.

Hạ Nguyệt Cô Lang cười khẽ.

- Tại sao nhất thiết phải thông qua hệ thống?

- Ý ngươi là? - Thanh Phong Lãng Tử nhíu mày, đối với mấy chuyện

tình báo thế này hắn thật sự không am hiểu lắm.

- Hinh Vũ Chi Nguyệt, ngươi không cảm thấy rất quen sao? - Hạ

Nguyệt Cô Lang nói - Cơ gia, con gái của Cơ Như Liệt, Cơ Như

Nguyệt, còn nhớ không?

- Nghe ngươi nói như thế mà mới chợt nhớ ra! Cơ Như Nguyệt? Nếu

bọn họ ở cùng một phòng làm việc, thế thì hẳn ở cùng một nơi rồi! -

Mắt Thanh Phong Lãng Tử lóe lên.

- Ha ha, thế mà bọn họ lại trực tiếp tìm hẳn một phòng làm việc

bên ngoài biệt thự, mấy chuyện này ta đều tra rõ cả rồi. Trước đây

Bạo Hạo, với cả Lý Uy gì đó đều từng tìm cái tên Hinh Vũ Chi Thạch

kia, cái tên gia hỏa phiền phức kia ngoài đời thật tên là Thạch

Trung Ngọc, nhưng không biết vì sao luôn thất bại. - Hạ Nguyệt Cô

Lang vừa nói vừa nhíu mày.

Thanh Phong Lãng Tử lại cười cười, nói:

- Tra được thì ổn hơn rồi, về chuyện ngươi nói, Cơ gia sao có

thể bỏ mặc con gái của mình ở bên ngoài được? Chỉ là, Cơ gia có cao

thủ Tiên Thiên tọa trấn, có hơi khó rồi đây!

- Cao thủ Tiên Thiên? - Hạ Nguyệt Cô Lang sững người - Cơ gia có

cao thủ Tiên Thiên sao?

- Sao hả? Chẳng lẽ ngươi không biết? - Thanh Phong Lãng Tử kinh

ngạc, nói: - Cao thủ Tiên Thiên, Lý gia, Vương gia, Tô gia, thêm cả

Cơ gia, bốn vị cao thủ Tiên Thiên của Hoa Hạ!

- Chuyện này, ta cũng không rõ lắm. - Hạ Nguyệt Cô Lang hơi trầm

mặc, gia tộc của hắn cũng được xem là một đại gia tộc, nhưng lại

thiếu mất cao thủ Tiên Thiên tọa trấn. Không hẳn, phải nói là đại

gia tộc thật sự.

Thanh Phong Lãng Tử họ Vương, là dòng chính Vương gia tỉnh Tứ

Xuyên, có phạm vi nhất định về quyền lợi của một người thừa kế tộc

trưởng gia tộc, cho nên hắn biết rõ khá nhiều chuyện.

Thanh Phong Lãng Tử nhẹ giọng an ủi tinh thần vị bạn tốt nhiều

năm này một chút, nói:

- Nếu thần không biết quỷ không hay xử lý cái tên Thạch Trung

Ngọc kia, có lẽ Cơ gia sẽ không có phản ứng gì. Nhưng nếu bị họ

phát hiện, chỉ sợ chuốc phiền toái! Phiền toái rất lớn!

- Chẳng nhẽ cao thủ Tiên Thiên sẽ ra tay với vãn bối như ngươi?

- Hạ Nguyệt Cô Lang hỏi.

- Cao thủ Tiên Thiên sẽ không làm, nhưng nhất định sẽ tạo áp lực

với gia tộc, với lại cao thủ Tiên Thiên của Cơ gia chính là Cừu lão

gia, là người có sức chiến đấu mạnh nhất trong bốn vị Tiên Thiên.

Gia tộc chắc chắn sẽ tước đoạt quyền lợi của ta, thậm chí trục xuất

gia tộc để xoa dịu cơn giận của Cừu lão gia. - Thanh Phong Lãng Tử

nhíu chặt chân mày.

- Nếu không… - Hạ Nguyệt Cô Lang đột nhiên cười gian - Thuê vài

tên sát thủ thì thế nào? Hoa tệ của ngươi chẳng phải còn biết bao

nhiêu con số không phía sau?

- Sát thủ? - Thanh Phong Lãng Tử sững sờ, chiêu này quá độc, đã

không còn là “độc” bình thường nữa mà đã phạm vào kiêng kị của gia

tộc. Nếu như bị phát hiện, chỉ sợ cả gia tộc của mình đều phải gánh

trách nhiệm, chính bản thân cũng đừng mong được sống. Nhưng nghĩ

lại chuyện mời sát thủ cơ mật như thế, sợ là chẳng ai biết, suy đi

ngẫm lại, Thanh Phong Lãng Tử gật gù - Ta còn khoảng hai nghìn vạn,

ngươi chuẩn bị đi đâu để thuê?

Trong một cung điện xa hoa.

Amy đung đưa đôi bàn chân nhỏ bé, nhìn về phía chiếc gương lớn

trước mặt, trong gương là hình ảnh của Hạ Nguyệt Cô Lang và Thanh

Phong Lãng Tử. Nghe thấy bọn hắn nói định thuê sát thủ đối phó với

Thạch Trung Ngọc, Amy lập tức giận dữ siết chặt nắm tay nhỏ.

- Hừ, chuyện trong game mà lại dùng quyền lực bên ngoài thế giới

thực để giải quyết? Các ngươi đã vi phạm nghiêm trọng quy định mà

ta đặt ra! Hừ hừ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!