Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 940: CHƯƠNG 939. LẠI LÊN LƯNG RỒNG

Thạch Trung Ngọc bình yên vô sự đứng trên hòn đảo nhỏ giữa hồ

dung nham, thời khắc này rất là đau tim.

Không vì điều gì khác, mặc dù vừa nãy long viêm đó không làm tổn

thương vài người, nhưng châu báu chiếu lấp lánh kia lại chấn động

đến long viêm, trực tiếp xông vào trong hồ dung nham. Cho dù là

trang bị có độ chịu đựng cao và kiên cố thì rơi vào hồ dung nham

kết quả cũng hóa thành hư vô. Điều khác biệt chẳng qua chỉ là thời

gian dài hay ngắn mà thôi, trong game, cũng chỉ có thần khí mới có

thể không cách nào tổn hại.

Nhìn thấy long viêm mình tích trữ đã lâu lại không tạo thành tổn

thương với bọn người Thạch Trung Ngọc, Loma Sardin nhất thời trợn

to hai mắt.

- Sao có thể như vậy! Đáng ghét!

Long viêm cũng không phải thứ muốn phun là có thể phun, thời

gian để chuẩn bị phun một ngụm long viêm ít nhất cũng phải nửa

ngày, long viêm chính là thể khí đặc biệt tích trữ bên trong long

thể, sau đó dùng một phương pháp đặc thù phun ra ngoài, trong nháy

mắt nhiệt độ sinh ra cực cao, ngay cả không khí cũng có thể bị long

viêm thiêu đốt. Long viêm, cho dù là lực phòng ngự cường đại kia

của cự long cũng không dám đón đỡ, thông thường đều dùng vào thời

khắc mấu chốt. Vốn dĩ cho rằng một kích mạnh mẽ như vậy, bọn người

Thạch Trung Ngọc tuyệt đối sẽ biến thành một mẫu vụn, nhưng lại

không ngờ rằng bọn chúng vẫn đứng đó không chút tổn hao gì.

- Loma Sardin, ngươi hắt hơi à?

Thạch Trung Ngọc cười khẽ, cố ý chọc tức Loma Sardin.

Loma Sardin là một con rồng cao ngạo, dễ bị kích tướng nhất,

nghe thấy lời của Thạch Trung Ngọc, nhất thời lửa giận bốc lên ba

trượng. Từng luồng lửa nóng phun ra từ trong lỗ mũi. Há miệng tức

giận, từng hơi thở lại phun ra ngoài.

Long tức và long viêm là hai loại khái niệm khác nhau. Long viêm

là long tộc dùng thể khí đặc biệt bên trong long thể phun ra, mà

long tức lại là dùng pháp lực phóng ra ngoài. Mặc dù nhìn cách thức

hoặt động của long viêm và long tức giống nhau, nhưng tổn thương

tạo thành lại hoàn toàn khác biết. Xét cho cùng, long tức có thể

phóng tùy ý, còn long viêm thì phải chờ hơn nửa ngày.

E là chỉ có boss thần thú Long Hoàng cấp 85 mới có thể tùy ý

phun long viêm mấy phút một lần.

Long tức của Loma Sardin phóng ra, cũng giống như từng hỏa cầu

siêu cấp lớn, Thạch Trung Ngọc lại có thể tránh né nhẹ nhàng. Suy

cho cùng một biến cố ập xuống cho dù thân thủ của bạn có tốt hơn

nữa cũng bị đánh trúng. Nhưng nếu người khác dùng đá đánh bạn, hoàn

toàn có thể né tránh được, chớ nói chi là xa như vậy.

Loma Sardin giống như một máy bay chiếc đấu siêu cấp đang bay

lượn trên không trung, từng hỏa tiễn phóng đến chỗ Thạch Trung

Ngọc. Mà Thạch Trung Ngọc lại giống như một siêu anh hùng trong

điện ảnh, những hỏa tiễn đó dường như bị trúng “mê loạn chú” mất

hết phương hướng, căn bản không đánh trúng Thạch Trung Ngọc.

- Khốn khiếp! Khốn khiếp! Khốn khiếp!

Loma Sardin phun ra long tức liền mắng to một tiếng, không biết

là mắng Thạch Trung Ngọc giống như một con khỉ hoạt lưu hay là mắng

bản thân mình đánh không chuẩn xác.

- Dùng lực chút! Dùng sức mà bắn! Loma Sardin! Bắn đi a! Dừng

lực mà bắn!

Thạch Trung Ngọc vừa nhảy nhót, vừa kêu la lớn tiếng. Hắn cũng

không còn cách, ưu thế lớn nhất của long tộc ngày trước chính là

bay lượn, mà đơn vị tác chiến của Thạch Trung Ngọc từ đầu đến giờ

đều là mặt đất, đối với Loma Sardin đó chính là không có chút biện

pháp.

- Grừ, ta muốn xé nát ngươi!

Cuối cùng Loma Sardin chịu không nỗi nữa, nếu ma pháp công kích

không trúng, vậy thì dùng thân thể lớn mạnh của mình thôi! Long tộc

tồn tại là cao nhất, năng lực giáp lá cà hùng mạnh kia cũng không

phải khoác lác. Có thể nói, long tộc chính là sự kết hợp của cường

lực chiến sĩ và pháp sư, là ma võ song tu trong truyền thuyết.

Có điều Loma Sardin không biết, mình hạ người xuống như vậy vừa

hay lại theo ý Thạch Trung Ngọc.

Nhìn thấy Loma Sardin rơi xuống, Thạch Trung Ngọc liền đổi đao

Chiến Thần thành đao Đồ Long. Bởi vì hắn cảm thấy đao Đồ Long này

tạo thành sát thương cho Loma Sardin sẽ cao hơn so với đao Chiến

Thần. Kỹ thuật có chuyên môn mà, đao Đồ Long này rõ ràng là dùng để

giết rồng.

Loma Sardin vừa rơi xuống đất, Thạch Trung Ngọc như hổ vồ, nhảy

lên độ cao bảy tám mét. Mặc dù độ cao này đã vô cùng biến thái,

nhưng nhìn theo cơ thể cao bốn năm tầng của Loma Sardin, Thạch

Trung Ngọc lúc này vừa hay đạt tới độ cao móng vuốt của nó. Độ cao

vừa tay như vậy, Loma Sardin sao có thể khách khí, long trảo to lớn

đó liền cào về phía Thạch Trung Ngọc.

Móng vuốt lấp lánh hàn quang đó, một mảnh vảy rồng cháy đen.

Thạch Trung Ngọc nhất thời nhíu mày, lần này có chút phiền phức

rồi. Ở trong không gian không có cách nào để mượn, chỉ đành tuân

theo quán tính và định luật vạn vật hấp dẫn của đại ca Newton đã

khám phá. Loma Sardin thấy cảm giác móng vuốt này vụt qua thực sự

là quá đã rồi, chính là một loại cảm giác hoàn mỹ, chắc chắn sẽ

đánh trúng Thạch Trung Ngọc.

Nhưng Thạch Trung Ngọc cũng không ngốc, bị móng vuốt này đánh

trúng, sẽ không bảo đảm được nửa cái mạng.

Giai đoạn hiện tại muốn khiêu chiến với boss Tử Kim cấp 60 hoàn

toàn là một hành vi điên khùng, muốn thắng, chỉ có một cách, chỉ là

không cho con boss đó đánh trúng mình, dù là cọ trúng vạt áo cũng

không được.

Cấp 60 là một trở ngại lớn. có thể nói chính là bạn có thể ung

dung giết chết boss Tử Kim cấp 59, nhưng trước mặt boss thông

thường cấp 60 cũng sẽ rất khó xử.

Hoàn tooàn không cùng đẳng cấp, đừng nói chi đây là trong phó

bản, boss trong phó bản phải mạnh hơn nhiều so với boss dã ngoại.

Chung quy để vào phó bản ít nhất phải có năm người, nếu như thiếu

người tuyệt đối là không vào được, vì vậy cũng cần phải nâng cao độ

khó của phó bản một cách thích hợp. Không thể để người chơi vượt

qua dễ dàng, nếu không trò chơi đó không còn tính kích thích, tính

khiêu chiến nữa, cũng không còn ý nghĩa gì.

- Loma Sardin, lão tử phải chặt đứt móng vuốt của ngươi!

Thạch Trung Ngọc cầm đao Đồ Long lên, lớn tiếng nói.

Loma Sardin nhất thời run lên, long trảo bên trái của hắn bây

giờ vẫn không ngừng run rẩy. Lúc đó Thạch Trung Ngọc đã chém đứt

long trảo bên trái rồi, mặc dù bản thân rời vào trong hồ dung nham

đã sinh ra biến dị, nhưng long trảo bị chém rồi cũng sẽ không hồi

phục được. Nghe Thạch Trung Ngọc muốn chém long trảo bên phải của

mình, Loma Sardin sao có thể không căng thẳng chứ. Đối với đao Đồ

Long hắn đã khắc cốt ghi tâm rồi, cũng không dám xem thường độ sắc

bén của nó. Chính là do dự như vậy, Loma Sardin gắng gượng ngừng

vuốt phải lại một chút, cảm giác một kích vô cùng hoàn mỹ lập tức

trong lòng có một cơn khó chịu.

Thạch Trung Ngọc sẽ không nghĩ vậy, một cước nhanh chóng giẫm

lên long trảo của Loma Sardin. Với việc tạm dừng như vậy, Loma

Sardin muốn dùng lực thì thời gian phản ứng ít nhất cũng phải 0.5s,

nhưng chút thời gian này lại đủ để Thạch Trung Ngọc nhảy thẳng lên

lưng Loma Sardin.

Mặc dù nói hết thẩy những thứ này rất chậm chạp, nhưng tốc độ

của Thạch Trung Ngọc đã bày biện ở đó, trong mắt các cô gái, đột

nhiên Thạch Trung Ngọc nhảy lên, tiếp đó Loma Sardin liền giơ vuốt

bổ nhào về phía trước, sau đó nghe thấy âm thanh của Thạch Trung

Ngọc, thân hình run lên của Loma Sardin, rồi lại nhìn thấy bóng

người của Thạch Trung Ngọc chợt lóe lên xuất hiện trên lưng Loma

Sardin. Tốc độ đó không thể không nói đó gọi là siêu nhanh a, các

cô gái nhìn đến hoa cả mắt. @@

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!