Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 943: CHƯƠNG 942. BỐI CẢNH CỦA ĐẠI ĐỊA CHI HÙNG

Loma Sardin vừa chết, phó bản Dung Nham Huyệt Động liền tuyên bố

thông qua.

Người chơi thông qua cấp độ khó đã có tư cách khiêu chiến cấp độ

ác mộng. Nhưng mà đám nữ nhân không muốn tiếp tục khiêu chiến nữa.

Thạch Trung Ngọc cũng thế, hắn cảm thấy trở về nâng cao thực lực

rồi quay lại mới tốt. Rốt cuộc cấp độ ác mộng không phải nói chơi,

nếu trong cấp độ ác mộng gặp được con Boss giống Loma Sardin, chỉ

sợ Thạch Trung Ngọc chưa kịp hành động đã bị hơi thở rồng

phun tới, hắn liền xong đời.

Mọi người bóp nát quyển trục trở về Thiên Thành, về tới [ Điểm

Phục Sinh ] ở Thiên Thành.

Thạch Trung Ngọc nhìn thời gian, hiện tại đã hơn 2 giờ sáng. Đám

nữ nhân chuẩn bị logout đi ngủ, tuy rằng đây là trò chơi dùng giấc

ngủ để đăng nhập, nhưng họ vẫn cảm giác có điểm không tốt. Dù sao

giấc ngủ chính là thiên địch của vẻ đẹp mà.

Suy nghĩ vì vẻ đẹp, nhất định phải ngủ!

Thạch Trung Ngọc trong khoảng thời gian ngắn không biết nên làm

gì mới tốt. Lão gia hoả Tương Viên kia khẳng định lại đi xxoo với

goá phụ rồi, không cần nghĩ. Không biết thân thể lão bất tử này sao

lại tốt thế chứ? Nếu dựa theo tình huống bình thường thì người

khoảng 56 tuổi, thân thể liền không được, cứng cũng đừng nghĩ.

Hiện tại Thiên Thành vẫn phồn hoa như cũ. Ban ngày có nhiều

người đi làm nên chỉ có thể chơi vào ban đêm, cho nên người chơi

buổi tối còn nhiều hơn buổi sáng nhiều. Huống chi là dùng giấc ngủ

đăng nhập, một bên ngủ một bên chơi game, có gì sướng hơn nữa

không?

Thạch Trung Ngọc nhìn trạng thái của mình. Sau khi giết chết

Loma Sardin, giá trị kinh nghiệm tăng vọt tới 93%, rất mau liền lên

đến cấp 49.

Nhưng mà cấp 60, thật đúng là xa xa không ngày hẹn a. Đạt cấp 60

mới có thể học phương pháp bay lượn.

Đến lúc đó chính là không khác gì thần tiên.

Thạch Trung Ngọc đi đi lại lại trên đường cái, chuẩn bị tới cửa

hàng mình nhìn thử. Đúng lúc này, Tu Di Đại bắt đầu rung lên.

- Lại là tên nào đây?

Thạch Trung Ngọc kỳ quái, cái âm thanh vang dội này còn to hơn

âm thanh của điện thoại mấy phần.

Hắn móc đồ vật từ trong Tu Di Đại ra, không nghĩ tới là cục đá

dùng để truyền tống tới bản đồ đặc thù trong Cuồng Đao, hình như là

Đại Địa Chỉ Hùng đã mấy ngày không gặp.

Ấn xuống cái nút chính giữa, Thạch Trung Ngọc trực tiếp bị

truyền tống đi nơi khác.

Sau một khoảng thời gian trời đất quay cuồng, đó chính là cảm

giác rơi xuống từ trời cao. Thạch Trung Ngọc đã có chuẩn bị, hắn

nhanh chóng khống chế thân thể, nghĩ đến có thể hoàn mỹ chạm

đất. Nhưng không ngờ đột nhiên có một cổ áp lực đè ép hắn, Thạch

Trung Ngọc trực tiếp đặt mông xuống phía sau Bình Sa Lạc Nhạn.

- Ai da!

Thạch Trung Ngọc rên một tiếng, cơ thể của hắn không biết đã

tăng lên bao nhiêu lần, cộng thêm mấy góc cạnh trên khôi giáp, hắn

cảm thấy giống như bị bạo cúc.

Vừa mở mắt ra, một cái đầu gấu thật lớn xuất hiện trước mắt

Thạch Trung Ngọc. Ánh mắt hắn ta không có chút ý tốt, răng ngọn lộ

ra bên ngoài, còn có cái vẻ mặt bỉ ổi.

- Ta nói này Hùng ca, ngươi đang chơi cái gì vậy, cố ý hại ta

ư?

- Hắc hắc, không phải thấy ngươi lâu không tới, nên ta mới nhiệt

tình thêm một chút thôi!

Đại Địa Chi Hùng cười hắc hắc, sau đó dùng cái tay gấu thật lớn

vỗ vỗ bả vai Thạch Trung Ngọc, mém xíu hắn bị đánh tới nổi ngã nhào

xuống đất.

- Hùng ca, mấy ngày nay làm gì thế? Sao không kêu ta tới

đây?

Thạch Trung Ngọc kỳ quái hỏi, tuy hắn có nghe Đại Hắc nói qua,

nhưng cũng không rõ có chuyện gì xảy ra.

- Ah, cũng không có chuyện gì, chính là đánh một trận với Hồng

Long Nữ Vương thôi, chuyện nhỏ!

Đại Địa Chi Hùng dùng sắc mặt quái dị trả lời, nhưng mà thấy thế

nào cũng thấy hắn ta chột dạ nha.

- Ta nghe nói, dường như Hùng ca đè một con Hồng Long?

Thạch Trung Ngọc sờ sờ cái mũi, hắc hắc cười nói.

- Nói bậy!

Đại Địa Chi Hùng trừng lớn cặp mắt.

- Làm gì có loại chuyện này? Đại Địa Chi Hùng chính là một cái

chủng tộc cao ngạo, là một cái chủng tộc có huyết thống thuần túy,

sao có thể làm cái loại chuyện vô sỉ với Hồng Long được!

Một loại khí thế hào hùng, lời lẽ chính đáng. Thật sự thuần

khiết không chút tì vết nha!

Nhưng Thạch Trung Ngọc sớm đã hiểu rõ tính nết của Đại Địa Chi

Hùng, sao có thể dễ bị lừa được.

- Hùng ca, tiểu đệ đã nhìn thấu tâm can tỳ phổi của ngươi từ lâu

rồi!

- Ngươi lăn đi!

Đại Địa Chi Hùng trực tiếp tát bay Thạch Trung Ngọc sang một

bên.

- Da ông đây rất dày!

Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc, lần này coi như tiếp xúc trói

buộc trên người, hắn nhẹ nhàng đứng dậy.

- Đúng rồi, Hùng ca, ngươi biết người nào không bị Chủ Thần hạn

chế không?

Đại Địa Chi Hùng sửng sốt.

- Sao ngươi biết chuyện này?

- Ây, Chủ Thần nói cho ta biết, hắc hắc, ta chỉ hỏi một chút

thôi!

Thạch Trung Ngọc sờ sờ cái mũi.

- Ngươi có thể liên lạc với Chủ Thần?

Đại Địa Chi Hùng kinh ngạc.

- Không phải chứ? Cái tiểu nha đầu kia, các ngươi…!

- Ừm? Làm sao?

Đại Địa Chi Hùng kêu Amy là tiểu nha đầu? Mà không phải là… Có

vấn đề!

- A, không có gì!

Đại Địa Chi Hùng giả đò quay đầu lại, nhưng trong mắt hắn ta lại

tràn đầy sự kinh ngạc.

- Ý ngươi nói chính là những người không bị quy tắc trò chơi

trói buộc đúng không?

- Đúng đúng!

Thạch Trung Ngọc dùng sức gật gật đầu, những người này hẳn chính

là những tu sĩ từ thời Thượng Cổ mà Trương Vô Kỵ nói.

- Ha hả, Hồng Long Nữ Vương coi như một người!

Đại Địa Chi Hùng nhẹ nhàng cười nói.

Hồng Long Nữ Vương? Thạch Trung Ngọc kinh ngạc, những tên tu sĩ

từ thời Thượng Cổ còn sót lại, sao biến thành rồng rồi? Còn biến

thành rồng cái?

- Thật ra người không bị pháp tắc hạn chế, có hai loại!

Đại Địa Chi Hùng chậm rãi xoay người.

- Hả?

Thạch Trung Ngọc kinh ngạc nhìn Đại Địa Chi Hùng.

- Một loại chắc hẳn tiểu nha đầu đã nói qua với ngươi, người

quản lý hệ thống sẽ tiêu hao tất cả năng lượng của bản thân để bồi

dưỡng quản lý đời kế tiếp, rồi biến mất.

Đại Địa Chi Hùng thu hồi dáng vẻ cợt nhả vừa rồi, nghiêm túc

giải thích cho Thạch Trung Ngọc.

- Nhưng mà sự thật thì họ không có biến mất. Chỉ là tính mạng

của họ đã thay đổi thành một loại hình thức tồn tại khác. Sau đó

loại hình thức này sẽ chậm rãi tiến hóa, trở thành một loại sinh

vật không bị quy tắc hệ thống khống chế hay ràng buộc, như ta chẳng

hạn.

Nói đến này, Đại Địa Chi Hùng cười hắc hắc.

- Ta chính là quản lý viên hệ thống, đảm nhiệm vị trí thứ

tư!

Đậu mía! Thạch Trung Ngọc sốc, sốc cực kỳ. Đại Địa Chi Hùng thế

nhưng là quản lý viên thứ tư?

- Hồng Long Nữ Vương là đảm nhiệm vị trí thứ năm.

Đại Địa Chi Hùng tiếp tục nói.

- Ha…

Thạch Trung Ngọc tiêu hoá thông tin hơn nửa ngày mới hồi phục

tinh thần.

Được rồi, tất cả những người khác trên bản đồ sinh hoạt

này đều là...?

- Đúng vậy!

Đại Địa Chi Hùng gật gật đầu gấu.

- Ta ở bản đồ chức nghiệp Cuồng Đao, Hồng Long Nữ Vương thì ở

nơi khác, còn có bên kia núi, Bạo Viên Hoàng. Trước sau đều

phải.

Đại Địa Chi Hùng nói, hiển nhiên có chút tự hào nở nụ cười.

- Ừa!

Thạch Trung Ngọc gật gật đầu.

- Vậy còn chức nghiệp Tử Viêm Pháp Sư ở bản đồ nào? Còn có bản

đồ chức nghiệp Ám Ảnh, còn có Băng Sương Pháp Sư……

- Có! Ha hả, mấy cái che dấu chức nghiệp chủ yếu đều có!

Đại Địa Chi Hùng gật đầu nói.

- Thế có chức nghiệp Mục Sư không?

Trước mắt Thạch Trung Ngọc đột nhiên sáng ngời, nếu để mấy nữ

nhân kia đều chuyển thành che dấu chức nghiệp. Như vậy thì chẳng

phải thật trâu bò hay sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!