Tira tách cơ thể, né tránh chiêu đánh từ Thạch Trung Ngọc.
Tình huống này khiến Thạch Trung Ngọc hoảng hốt, mấy người phía
sau cũng đồng loạt kinh ngạc. Thạch Trung Ngọc
không tin “…”, lại tiếp tục bổ
xuống một nhát đao. Tira kia lại tiếp tục tách cơ thể ra, lần
này Thạch Trung Ngọc
chỉ chém vào không khí, căn bản không hề chạm đến cơ thể của gã
Tira kia.
- Đệt, đừng có đùa giỡn người khác kiểu đó! - Thạch Trung Ngọc
bực bội gào lên.
- He he, phàm nhân ngu xuẩn, ngươi chỉ có bản lĩnh như thế thôi
sao! - Tira thấy Thạch Trung Ngọc không cách nào đối phó với chiêu
nào của gã liền vui vẻ hưng phấn, nhìn về phía chúng nữ với ánh mắt
thèm muốn.
- Tử Diệm Hỏa Cầu! - Cơ Như Nguyệt đã sớm chuẩn bị xong kỹ năng,
một hỏa cầu cực lớn bay vụt về phía Tira, sức nóng từ hỏa cầu trực
tiếp khiến không khí xung quanh bị bóp méo. Nhưng Tira lại nhanh
chóng biến toàn thân thành một đống ** màu đen trên mặt đất. Hỏa
cầu trực tiếp đập trúng vách phòng sau lưng.
- Đùng! - Giống hệt như một viên đạn đạo bắn trúng vách tường,
tiếng nổ thật to, lập tức khiến tầng thứ nhất nổ tung. Mặc dù hiệu
quả chấn động lớn như thế nhưng không làm Tira tổn thương chút nào,
có lẽ có thương tổn cũng là do độ nóng quá cao làm bỏng một
chút.
- He he, các ngươi không thể gây tổn thương cho ta được! - Thần
thể Tira hồi phục trở lại, cười quái dị với mấy người bọn họ.
- Thánh Viêm! - Hướng Lâm ném kỹ năng Thánh Viêm về phía Tira,
nhưng lần này Hướng Lâm lại ném xuống nền đất. Nếu như Tira tiếp
tục biến thành **, thế thì chẳng thể nào thoát được chiêu này. Có
vẻ Tira hơi sợ hãi thánh quang hơn so với Tử Viêm của Cơ Như
Nguyệt. Cả người nó biến thành một đống ** bay vụt đi, trong nháy
mắt đã nhảy khỏi mặt đất. Đòn Thánh Viêm này đập trúng mặt đất,
nhưng không tạo chút thương tổn nào cho Tira. Gã Tira này đúng thật
khiến người ta không tưởng tượng nổi, thân thể biến đổi quỷ dị, tốc
độ cũng vô cùng nhanh.
Đòn phép Hướng Lâm vừa ném đi tốc độ dường như đã đạt gần đến
tốc độ âm thanh, dưới tình huống như thế mà Tira lại có thể né
được.
- Bây giờ đến lượt ta! - Tira treo người trên nóc nhà, cười quỷ
dị. - Tử Vong Chi Trảo! - Gã lại gào thêm tiếng nữa, trên mặt đất
đột nhiên xuất hiện mười mấy Quỷ Trảo đen nhánh, lập tức tóm lấy
hai chân của mọi người.
Lần này Quỷ Trảo rõ ràng cứng rắn hơn số Quỷ Trảo đột ngột xuất
hiện trước đó. Thạch Trung Ngọc dùng sức nhấc nhấc chân, nhưng lại
chỉ có thể nhích được một chút. Quỷ Trảo kia mặc dù không có bao
nhiêu sức lực nhưng lại khống chế Thạch Trung Ngọc dễ dàng.
Bên phía chúng nữ liên tục kêu lên sợ hãi, dù sao con gái đều
thích cái đẹp, đa phần đều mang ủng ngắn, để lộ bắp chân trắng nõn,
mấy cái chân trắng nõn lại giúp Quỷ Trảo dễ dàng tóm lấy. Cảm giác
từ chân khiến chúng nữ đều ghê sợ, kinh hãi liên tục hét lên.
Thạch Trung Ngọc cau mày, khua đao mấy cái chém đứt Quỷ Trảo
đang tóm mình, sau đó vọt thẳng về phía Tira đang treo người trên
nóc nhà.
- Cuồng Phong Bạo Vũ! - Vọt đến trước mặt Tira, Thạch Trung Ngọc
lập tức mở trạng thái Cuồng Phong Bạo Vũ. Đao Chiến Thần biến hóa
thành một mảnh đao chém về phía Tira. Thạch Trung Ngọc không tin
rằng với tốc độ nhanh như thế mà không thể chém trúng Tira. Nhưng
sự thật lại khiến hắn thất vọng, mặc kệ hắn chém trái chém phải thế
nào thì tên Tira kia giống như không có cơ thể thật, từng đao một
đều chém vào không khí, không thể một chạm đến một góc thân thể
gã.
Lực khống chế của thứ này quá mạnh, trong lòng Thạch Trung Ngọc
có chút gấp gáp. Tốc độ vung đao Chiến Thần nhanh hơn hẳn, Tira
giống như hư ảnh vờn qua vờn lại trong ánh đao của Thạch Trung
Ngọc. Bất kể Thạch Trung Ngọc vung đao thế nào gã đều có thể tách
rời cơ thể để Thạch Trung Ngọc không chém trúng gã.
- Đúng là khốn kiếp mà! - Thạch Trung Ngọc tức giận mắng thầm
trong lòng.
Tiếng cười đắc ý của Tira không ngừng truyền đến khiến Thạch
Trung Ngọc cảm thấy thật bất lực. Lại chém thêm một nhát nữa, cơ
thể Tira lại tách ra lần nữa, nhưng lần này Thạch Trung Ngọc lại
đột nhiên dừng lại. Tira theo thói quen khép lại cơ thể sau khi đao
đã chém qua, nhưng lần này đao Chiến Thần căn bản không động đậy.
Cơ thể Tira boc lại cả đao Chiến Thần vào bên trong, thánh quang
nóng rẫy bắt đầu tỏa ra và thiêu đốt xung quanh. Thánh quang và
vong linh chính là hai thứ có thuộc tính không thể cùng tồn tại.
Mặc dù lần này Thạch Trung Ngọc không chém hắn, nhưng năng lượng
thánh quang cực nóng lại tạo thành tổn thương cực lớn với Tira.
- Á! A!!! - Tira đau đớn gào lên, gấp gáp muốn tách cơ thể ra.
Nhưng Thạch Trung Ngọc nào để gã được toại nguyện, thật vất vả mới
tạo nên tổn thương cho gã. Hắn nhấc đao Chiến Thần lên, trong nháy
mắt đã rút đao Chiến Thần ra khỏi đầu Tira. Một vết đứt từ bụng đến
đầu, tọa thành một lỗ hổng cực lớn. Nhưng lần này Thạch Trung Ngọc
phải vui mừng thôi, lần rút đao vừa rồi tuy có gặp phải khó khăn
nhưng đã chém đứt cơ thể Tira.
Một vết thương đứt kìa cực lớn xuất hiện, khiến cơ thể Tira chia
thành hai nửa, có muốn kêu gào đau đớn cũng không thể nào gào thành
tiếng, mà nơi bị thánh quang thiêu đốt khiến năng lực khép cơ thể
lại hoàn toàn gặp phải trở lại quá lớn. Vết thương quá to làm tốc
độ cơ thể khép lại chậm hơn trước đó gấp mất trăm lần. Nhưng nhìn
dáng vẻ này, muốn khép lại hoàn toàn xem ra cũng phải mất nửa canh
giờ. So với việc lành lại trong nháy mắt như vừa nãy thì mất kha
khá thời gian.
- Ngươi, ngươi dám! - Tira vẫn còn nói ra thà tiếng, hai bên
miệng khe khẽ động đậy, Thạch Trung Ngọc vô cùng kinh ngạc. Thế
này, thế này thì quá “siêu” rồi.
Thừa lúc gã bệnh phải đòi mạng gã ngay! Thạch Trung Ngọc cũng
không phải kẻ nhân từ thích nương tay gì, hơn nữa lúc này mà nhân
từ với người khác thì chả khác gì tàn nhẫn với chính mình. Hắn cầm
đao Chiến Thần, lại chém ngang một lần nữa. Thời gian đả kích vong
linh không nhiều lắm, thừa lúc này tạo thành nhiều điểm thương tổn
hơn mới phải.
Tira bị thương nặng không còn dùng lực khống chế như vừa nãy mà
nửa người trên trực tiếp bị đao Chiến Thần của Thạch Trung Ngọc
chặn ngang chém đứt thành hai nửa, rơi khỏi nóc nhà.
Nhưng cơ thể có rơi khỏi nóc nhà thì vẫn chầm chậm tan ra. Thánh
quang thiêu đốt thân thể trực tiếp bị Tira vứt bỏ, cái đóng ** khác
chảy về phía khác.
Có điều chỉ trong một lúc, thân thể Tira lại được ngưng tụ
thành. Chỉ là bởi vì vứt bỏ nhúm cơ thể bị chém nát kia nên hiện
giờ cơ thể Tira đã hơi nhỏ hơn một chút.
- Ta sẽ không bị ngươi lừa lần nữa đâu! - Tira oán hận nhìn
Thạch Trung Ngọc.
- Ta nghĩ là với trí thông minh của ngươi thì gần như không thể
không bị ta lừa! - Thạch Trung Ngọc khẽ cười, dùng thuật thăm dò
nhìn lượng máu Tira. Chỉ hai nhát vừa rồi đã khiến lượng máu Tira
hạ xuống còn 80%. Thật khiến tâm trạng hắn thoải mái hơn nhiều.
- Khốn kiếp! - Tira nổi giận gầm lên, nhưng lời này đúng là
thật, vốn dĩ trí thông minh của vong linh đã chẳng ra làm sao cả.
Tira trực tiếp lao đến phía Thạch Trung Ngọc, tốc độ đó gần như
ngang ngửa với Thạch Trung Ngọc. Đồng thời, đống ** trong cơ thể
nháy mắt đã tập trung về phía nắm đấm bên phải, toàn bộ cánh tay
phải lập tức lớn hơn một chút. Dáng vẻ này xem ra là muốn cận chiến
với Thạch Trung Ngọc.
Chiêu vừa nãy dùng với Tira, hiện giờ mà dùng nữa thì chắc chắn
gã sẽ tránh được, Thạch Trung Ngọc bắt đầu âm thầm lên kế
hoạch.