“U Mộng?”
“Nhanh lên giúp ta!”
Nhưng mà, Thẩm Thanh đợi nửa ngày, mãi không thấy U Mộng đáp lại, tình trạng cơ thể hắn nhanh chóng chuyển biến xấu.
Đây là tình huống gì?
Sắc mặt Thẩm Thanh trở nên khó coi.
Hắn sở dĩ đi nước cờ hiểm, cũng là bởi vì còn có U Mộng lá bài tẩy này.
Kết quả, U Mộng vẫn không thể liên lạc được, điều này khiến hắn cảm thấy kỳ lạ.
Sự việc không thể kéo dài thêm, nếu không, thời gian càng lâu, sẽ càng nguy hiểm.
Thậm chí bản thân hắn sẽ bị vĩnh cửu ăn mòn, mất lý trí, trở thành tín đồ cuồng nhiệt của Asatos.
Thẩm Thanh không phải không muốn vận dụng Thiên Khiển Chi Lực, cỗ sức mạnh này chớ nói chi là đối phó sức mạnh của Asatos, ngay cả đối phó Chủ Tể hủy diệt thế giới phổ thông cũng không đủ trình độ.
“Ta biết rồi!”
Rốt cục, giọng nói của U Mộng truyền đến, nàng vẫn không thể tìm thấy vị trí của hắn.
Cơ thể Thẩm Thanh đang nhanh chóng chuyển biến xấu bỗng nhiên dừng lại, phảng phất có một cỗ sức mạnh kéo hắn ra khỏi đó.
Không có sự ô nhiễm của sức mạnh hỗn loạn từ Asatos, năng lực khôi phục cường đại của Thẩm Thanh phát huy hiệu quả, vết thương trên người không ngừng hồi phục, rất nhanh liền khôi phục như lúc ban đầu.
“Đa tạ!”
Thẩm Thanh chân thành cảm ơn, bất quá, kết quả vẫn như trước đó, đá chìm đáy biển.
Gặp đây, Thẩm Thanh không còn quấy rầy U Mộng, nhìn về phía Lộ Lộ, Phao Phao cùng Cửu Vĩ Thiên Hồ Hương Hương.
Trong mắt chúng nữ đầy vẻ lo lắng.
Tình huống vừa rồi thật sự khiến các nàng sợ hãi, cơ thể Thẩm Thanh nhanh chóng chuyển biến xấu, tản ra một cỗ sức mạnh tà ác cực đoan.
Đối mặt với loại sức mạnh này ngay cả các nàng cũng có dấu hiệu bị lây nhiễm.
May mắn giải quyết kịp thời, nếu không, các nàng ở bên cạnh Thẩm Thanh, chắc chắn sẽ bị lây nhiễm tương tự, cuối cùng chết không có đất chôn.
“Chủ nhân, người không có việc gì thật quá tốt!”
Lộ Lộ bổ nhào vào trong ngực Thẩm Thanh, trên khuôn mặt xinh đẹp đẫm nước mắt.
Cửu Vĩ Thiên Hồ Hương Hương cũng không ngoại lệ.
Các nàng cùng Thẩm Thanh là vận mệnh thể cộng đồng, cùng vinh cùng nhục.
“Các ngươi còn chưa an toàn, ta sao có thể có chuyện được?”
Lời nói ấm lòng này đạt được hiệu quả rõ rệt, ánh mắt các nàng nhìn về phía Thẩm Thanh rung động không thôi.
Nếu như không phải cảnh tượng và thời cơ không thích hợp, nói không chừng đã xông tới, nhào Thẩm Thanh ngã lăn ra đất.
“Rena đâu?”
Bởi vì Hỗn Loạn Chi Long biến mất, sự hỗn loạn thời gian và không gian ở nơi đây cũng biến mất, khí tức hắc ám bao phủ phía trên cũng biến mất.
Thẩm Thanh rất nhanh định vị được vị trí của Rena.
Nàng đã ngất đi từ lúc nào, hiện đang trong trạng thái hôn mê.
Thẩm Thanh tiến đến gần, không ngừng truyền vào Nguyên Thiên Thánh Lực cho nàng, chỉ một lát sau, nàng liền từ từ tỉnh lại.
“Nhanh lên rời khỏi đây, có vài Ác Linh muốn hại ngươi!”
Nàng vừa nhìn thấy Thẩm Thanh, lập tức cảnh báo Thẩm Thanh.
Thẩm Thanh mỉm cười, bình thản nói: “Yên tâm, bọn chúng đều đã chết.”
Vừa rồi, Hỗn Loạn Chi Long ra tay, đã sớm giải quyết những tên đó, ngược lại đỡ cho Thẩm Thanh phải ra tay.
“Tốt, ngươi an toàn!”
“Chúng ta cũng muốn rời khỏi đây!”
Rena hơi sững người, đưa mắt nhìn bốn phía, nhìn xem sự khác biệt của nơi bị nguyền rủa, lập tức minh bạch điều gì đó.
“Ngươi mà lại giải quyết được lời nguyền ở đây!”
“Ngươi quá lợi hại!”
Nàng vốn cho rằng Thẩm Thanh cùng lắm chỉ có thể đưa nàng bình an rời khỏi đây, tuyệt đối không nghĩ tới Thẩm Thanh mà lại trực tiếp giải quyết sự hỗn loạn thời không ở nơi này.
Điều này quá kinh người!
Đương nhiên, Thẩm Thanh lần này phải trả một cái giá không nhỏ, phóng xuất ra Ác Long Hỗn Loạn, suýt chút nữa bị diệt sạch.
Cuối cùng vẫn phải lợi dụng Asatos mới dọa lui được Hỗn Loạn Chi Long.
Nếu để Thẩm Thanh sớm biết rõ tình huống nơi này, hắn tuyệt đối sẽ không đi thêm lần nữa.
“Khoan đã!”
“Ta đã nói rồi, nơi này là một bảo địa, ẩn giấu đại lượng bảo vật!”
“Những bảo vật này không thể rơi vào tay kẻ khác!”
Thẩm Thanh nhàn nhạt gật đầu.
Cho dù bảo vật có vô dụng đến mấy, cũng là thành quả nỗ lực vất vả của bản thân, vô luận thế nào cũng không thể tiện nghi người khác.
Rena dẫn đường phía trước, Thẩm Thanh theo sau lưng, một đoàn người được Rena dẫn đường, đi tới sơn động mà Thẩm Thanh đã từng bị Cửu Vĩ Thiên Hồ Hương Hương phiên bản trưởng thành dẫn dụ đến.
Thẩm Thanh có chút kinh ngạc thán phục, không nghĩ tới bản thân đã từng ở gần bảo vật đến thế.
Hắn liếc nhìn Cửu Vĩ Thiên Hồ Hương Hương, nàng không phải có con mắt tìm bảo vật sao?
Sao thân ở bảo địa mà lại không hề hay biết!
Bất quá, Cửu Vĩ Thiên Hồ Hương Hương vừa mới đến đã thấy một “bản thể khác của mình” đang mưu hại Thẩm Thanh, sau đó là chạy trốn.
Đương nhiên sẽ không vì một chút bảo vật không rõ mà sa vào phiền phức không rõ.
“Căn cứ ghi chép của tộc, bảo vật liền ở trong sơn động!”
Sơn động sâu hơn nhiều so với những gì Thẩm Thanh từng thấy trước đây, đi chưa được mấy bước, Thẩm Thanh ngửi được mùi thơm ngọt ngào mê hoặc, xa xa nhìn thấy một vũng đầm nước, cách đó không xa sinh trưởng dược thảo kỳ lạ.
Điều khiến người ta chú ý nhất vẫn là một cây nhỏ cao bằng nửa người, trên đó mọc ra bốn quả trái cây đỏ tươi, cực kỳ giống thứ mà Cửu Vĩ Thiên Hồ Hương Hương phiên bản trưởng thành đã từng cho hắn ăn.
Điều này khiến Thẩm Thanh không khỏi có chút buồn nôn.
Bất quá, điều khiến Thẩm Thanh bất ngờ là hắn không phải người đầu tiên tiến vào, đã có người đi trước bọn họ một bước.
Đó là một lão giả tóc hoa râm, hắn đang thỏa thích ngâm mình trong đầm nước.
Nhìn thấy Thẩm Thanh mang theo chúng nữ đến, mắt hắn trợn trừng muốn lồi ra khỏi hốc mắt.
“Thằng nhóc thối, ngươi mà lại còn sống!”
“Lão già bất tử, ngươi không chết, ta sao có thể chết được!”