Thẩm Thanh trong tay vừa lúc thiếu một món vũ khí tiện tay.
Còn về những trang bị trước kia...
Hắn không dám lấy ra, lỡ như U Mộng cấp Hoàn Vũ kia mượn cơ hội đuổi tới hắn thì sao?
Điều hắn cần làm bây giờ là yên lặng trưởng thành, chỉ cần cho bản thân đủ thời gian, thực lực sẽ tăng lên tới cấp Hoàn Vũ.
Những đau khổ mà U Mộng đã từng gây ra cho hắn, Thẩm Thanh nhất định sẽ trả đủ cả vốn lẫn lời.
“Sau này hữu duyên gặp lại!”
Nói xong, Thẩm Thanh nhẹ nhàng ném Thanh Huyền Trảm Cương Kiếm trong tay đi, người đã đứng trên thân kiếm.
Khẽ động ý niệm, Thẩm Thanh hóa thành một đạo kiếm quang bay thẳng lên mây xanh.
“Thật sự là Tiên gia a!”
“Đúng là nhân vật thần tiên!”
“Chẳng lẽ trong tay ta đây cũng là một thanh Kiếm Tiên?!”
Người thợ rèn không khỏi giật mình vì ý nghĩ của mình, trong mắt bừng lên hào quang chói lọi.
Ta cũng muốn trở thành thần tiên, ta cũng muốn bay lên trời.
Hắn ném khối hắc thiết trong tay lên không trung, thân kiếm thẳng tắp rơi xuống đất.
Sao lại hoàn toàn khác với những gì ta tưởng tượng chứ.
Người thợ rèn đứng trên thanh hắc kiếm, hô lớn: “Bay cho ta!”
Kết quả đương nhiên là một trò cười.
Thẩm Thanh ngự kiếm bay lên không, thật tiêu sái biết bao.
Hắn có dũng khí ngự kiếm bay ngang chín vạn dặm, chiêm ngưỡng non sông tươi đẹp của thế giới Kính Linh này.
Thế nhưng, ý nghĩ này không kéo dài được bao lâu, một đường bay về phía đông hơn mười phút, hắn cảm giác thân kiếm bỗng ngưng trệ, đột nhiên mất linh, thẳng tắp lao xuống phía dưới.
???
Đây là tình huống gì?
Thẩm Thanh không lường trước được kết quả này, cả người lẫn kiếm cùng nhau rơi xuống phía dưới.
Ầm!
Hai nhóm người phía dưới đang giương cung bạt kiếm, sát khí đằng đằng, chiến đấu có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Thế nhưng, ngay khi bọn họ cầm vũ khí trong tay, chuẩn bị chiến đấu, một thân ảnh từ trên trời giáng xuống.
Hai phe nghe thấy âm thanh truyền đến từ giữa không trung, thi nhau ngẩng đầu nhìn lên không trung.
“Các ngươi từng thấy một chiêu kiếm pháp từ trên trời giáng xuống bao giờ chưa?”
“Chẳng lẽ là Thiên Ngoại Phi Tiên trong truyền thuyết?”
Ầm!
Thẩm Thanh nặng nề ngã xuống đất, bụi đất tung bay.
Cũng may hắn da dày thịt béo, nên chẳng hề hấn gì.
Hắn phủi mông đứng dậy từ trong hố, nhìn thấy ánh mắt của hai phe đang nhìn lại, cười gượng nói: “Các ngươi cứ tiếp tục, đừng bận tâm ta.”
Hai phe lại chẳng còn chút ý định giao chiến nào, đồng loạt ném về phía Thẩm Thanh ánh mắt kinh ngạc.
“Các hạ chẳng lẽ là Kiếm Tiên?”
“Không ngờ chúng ta sống đến tận bây giờ còn có thể nhìn thấy tiên nhân trong truyền thuyết.”
“Từ trên cao rơi xuống, vốn là thủ đoạn của Tiên gia, lại chẳng hề hấn gì.”
Tình huống này, cho dù Thẩm Thanh nói mình không phải tiên nhân, bọn họ cũng sẽ không tin tưởng.
Ánh mắt của mọi người nhìn về phía Thẩm Thanh vô cùng nóng bỏng, cứ như thể gặp được thần tượng.
Chiến đấu với thù hận gì chứ, tất cả đều vứt sang một bên.
Đánh nhau sao quan trọng bằng thành tiên!
“Cái NPC này đỉnh của chóp, lão tử phải bái sư!”
“Đây là cơ duyên của ta!”
“Ai cũng đừng hòng tranh với ta!”
Trong đám đông truyền đến vài giọng nói lạc điệu.
Những người khác không hề phản ứng, cứ như thể không nghe thấy câu nói đó.
Chỉ có Thẩm Thanh nghe thấy câu này, khẽ sững sờ.
NPC?
Một danh từ quen thuộc biết bao!
Chẳng lẽ thế giới Kính Linh này cũng là một trò chơi nào đó?
Nghĩ tới đây, ánh mắt Thẩm Thanh trở nên có chút cổ quái.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía mấy người vừa phát ra tiếng nói.
Mấy người kia cũng dùng ánh mắt đầy ngạc nhiên nhìn về phía Thẩm Thanh.
“Thượng Tiên, ta có thể bái ngài làm thầy không?”
Trong đám đông, một cô gái lên tiếng hỏi Thẩm Thanh.
Nàng ta đứng cùng với người vừa nói là NPC, tám chín phần mười cũng là người chơi.
Vừa hay, Thẩm Thanh lại vô cùng hứng thú với thế giới bên ngoài Kính Linh này.
“Ta không phải Kiếm Tiên gì cả, muốn làm đồ đệ của ta sao?”
“Ngươi còn chưa đủ tư cách đó.”
Thẩm Thanh không có ý định thu đồ đệ.
Cho dù muốn thu, cũng phải là nữ đồ đệ xinh đẹp như hoa, cô gái này nhan sắc còn kém chút.
Cô gái không ngờ Thẩm Thanh lại trả lời như vậy, sững sờ tại chỗ.
Nàng ta hiểu rằng tiên duyên không dễ cầu như vậy.
“Tiên Sư, ta vẫn luôn muốn ngự kiếm phi hành, ngài có thể thu ta làm đồ đệ không?”
“Trong nhà ta có rất nhiều tiền! Đến lúc đó, ta sẽ dâng lên cho ngài!”
Một công tử ca ăn mặc bảnh bao bước ra, hắn khẽ phe phẩy quạt xếp trong tay, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
Ngự kiếm đẹp trai như vậy, đương nhiên không thể bỏ qua.
Mặc dù NPC này có chút ngốc, không biết ở đây có cấm chế phi hành, nhưng ngốc mới dễ lừa.
“Ta đã nói rồi, ta không thu đồ đệ!”
“Tuy nhiên, chúng ta có thể tiến hành một cuộc trao đổi ngang giá.”
“Ta rất hứng thú với thế giới của các ngươi, có thể nói cho ta biết thông tin về thế giới của các ngươi không?”
Thế giới của chúng ta?
Nụ cười trên mặt mấy người hơi cứng đờ, không khỏi dâng lên một nỗi kinh hãi trong lòng.
Sao hắn lại biết điều này?
Chẳng lẽ là đang hù dọa chúng ta?
Hay là năng lực đặc hữu của tiên nhân?
Một người nhanh chóng phản ứng lại, trên mặt nở nụ cười tươi.
“Chẳng lẽ tiên sinh là người từ ngoài trời đến, không biết rõ thế giới này sao?”
“Chúng ta ngược lại rất vui lòng giải thích cho ngài đôi điều.”
“Nơi đây là...”
“Không, các ngươi hẳn phải hiểu ta đang nói gì!”
Thẩm Thanh ngắt lời đối phương, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
“Ta từ trước đến nay chưa từng bị ai gọi là NPC.”
“Nói cho ta biết, các ngươi từ đâu mà đến!”
“Các người chơi!”