Virtus's Reader
Võng Du: Ta Có Thể Tiến Hóa Hết Thảy Vạn Vật

Chương 1567: CHƯƠNG 1567: AI MỚI LÀ KẺ CHIẾN THẮNG CUỐI CÙNG! BÊN THẮNG ĂN SẠCH!

Gia đình Cthulhu hiển nhiên không lường trước được nước đi này. Bọn chúng cứ ngỡ Hoàng Y Chi Vương đến để báo thù, nên theo bản năng đã lơ là việc phòng thủ khu vực ao máu nơi trồng Cây Cầu Nguyện.

Giờ phát hiện ra vấn đề thì đã quá muộn để hối hận.

Không còn cơ hội để cướp lại nữa...

Tất nhiên, bọn chúng không cam lòng từ bỏ. Chín gốc Cây Cầu Nguyện đại biểu cho hy vọng.

Nếu Cthulhu trở về mà phát hiện cây đã mất, chắc chắn sẽ có một màn "bạo lực gia đình", không chừng còn hung tàn nuốt chửng vài đứa con phế vật cho hả giận.

Vút! Vút! Vút!

Từng xúc tu khổng lồ liên tiếp quất tới, mỗi cái đều mang theo lực lượng ô nhiễm khác nhau.

Sức mạnh ô nhiễm mà các con của Cthulhu nắm giữ tuy không giống nhau, nhưng khi tập hợp lại thì uy lực cực kỳ kinh người, đủ sức chống lại một Cựu Nhật Chi Phối Giả đỉnh cao.

Hoàng Y Chi Vương cũng không định lãng phí thời gian quý báu ở đây. Trong dự cảm của hắn, Cthulhu sắp quay lại rồi.

Bọn chúng sẽ dốc toàn lực tấn công hắn ngay lập tức để đoạt lại Cây Cầu Nguyện.

Đến lúc đó, áp lực mà Hoàng Y Chi Vương phải đối mặt sẽ tăng lên gấp bội.

Không chỉ vậy, còn có tên nhân loại đáng ghét kia nữa.

Hoàng Y Chi Vương chưa bao giờ coi nhân loại là đồng minh, tên này cũng "buồn nôn" chẳng kém.

Hơn nữa, hắn không quên Quả Cầu Nguyện vốn thuộc về mình đã bị tên nhân loại đó cướp đi. Dù tổn thất trước đó đã được bù đắp, nhưng cơn giận lúc trước vẫn chưa thể nguôi ngoai.

Nói cho cùng, sự hợp tác giữa cả hai chỉ vì lợi ích ngắn hạn.

Lần này vớ được món hời, hắn sẽ độc chiếm tất cả, tuyệt đối không chừa lại chút gì cho tên nhân loại kia.

Hoàng Y Chi Vương đại diện cho Gió, tốc độ thuộc hàng "đỉnh của chóp" trong số các Cựu Nhật Chi Phối Giả.

Không ai có thể sánh bằng!

Đoạt được bảo vật xong, hắn muốn chuồn thì bố ai mà cản nổi.

Hoàng Y Chi Vương quả quyết rút lui.

Không biết có phải thời gian trùng hợp hay không, Cthulhu sau khi bị dây dưa và hành hạ, cuối cùng cũng lết về được đến hang ổ. Vừa liếc mắt một cái, hắn đã thấy cảnh tượng tan hoang như thể cả nhà vừa chết cha chết mẹ.

Hắn sao có thể không hiểu chuyện gì đã xảy ra!

"Phế vật! Một lũ phế vật! Có chút thời gian ấy mà cũng không cầm cự nổi!"

Chỉ cần kiên trì thêm một chút là có thể chặn đứng Hoàng Y Chi Vương.

Là đối thủ cũ, Cthulhu tự nhiên có thủ đoạn khắc chế.

Chưa cần nói nhiều, chỉ cần cưỡng chế kéo hắn vào giấc ngủ say, thì việc đoạt lại Cây Cầu Nguyện chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?

Chỉ cần tranh thủ thêm chút thời gian, mọi vấn đề sẽ được giải quyết!

Tình huống này bảo sao mà không điên tiết cho được!

Cthulhu rốt cuộc cũng hiểu ra tại sao vào thời khắc quan trọng nhất, tên nhân loại kia lại không ngăn cản mình nữa.

Hóa ra là sợ Hoàng Y Chi Vương ôm đồ chạy mất, nên muốn mượn tay mình trút giận lên hắn.

Khác hẳn với vẻ một mực muốn bỏ chạy trước đó.

Phải đối mặt với cả đại gia đình Cthulhu cùng xông lên, đúng là không có Cựu Nhật Chi Phối Giả nào chịu nổi nhiệt.

"Nhân loại! Đáng chết! Hoàng Y Chi Vương! Đáng chết!"

"Khốn kiếp! Ta muốn ăn thịt một ngàn tên nhân loại cho hả giận!"

Cthulhu nổi điên rơi vào trạng thái cuồng nộ... Hắn lần theo khí tức còn sót lại của Hoàng Y Chi Vương mà đuổi theo sát nút.

Hắn không cam tâm để bảo vật bị cướp!

Phải lấy lại danh dự.

Phải đoạt lại bảo vật thuộc về mình.

Thẩm Thanh quan sát tất cả từ xa, thấy rõ Hoàng Y Chi Vương đã ôm trọn "khoản tiền riêng" mà bỏ chạy.

Đối phương không hề có ý định giữ lời hứa.

Thẩm Thanh chẳng hề bất ngờ về điều này, hắn chưa bao giờ tin Hoàng Y Chi Vương sẽ chia chác chiến lợi phẩm cho mình.

Muốn có bảo vật thì phải tự mình giành lấy.

Sở dĩ hắn làm vậy là muốn chuyển Cây Cầu Nguyện từ cái túi này sang cái túi khác mà thôi.

Dù sao, độ khó khi cướp đồ từ tay đại gia đình Cthulhu cao hơn nhiều so với việc cướp từ tay Hoàng Y Chi Vương.

Hơn nữa, Thẩm Thanh dám đồng ý hợp tác là vì hắn đã sớm chuẩn bị kỹ càng.

Hắn đã lén để lại một ấn ký bên trong cuộn tranh từ trước.

Hoàng Y Chi Vương muốn nhanh chóng lấy đi Quả Cầu Nguyện, đồng thời bảo vệ cây và duy trì môi trường sống ban đầu (để quả không bị ảnh hưởng), cách tốt nhất là "đóng gói" mang đi tất cả cùng một lúc.

Bất kỳ sinh linh nào cũng có tính ỳ.

Đó là thói quen sử dụng những phương thức quen thuộc.

Trước đây Hoàng Y Chi Vương đã dùng bức tranh chứa không gian đặc thù này để dung nạp ao máu và nuôi dưỡng Quả Cầu Nguyện.

Khoan bàn đến việc hắn còn "vật chứa" nào khác hay không, xác suất hắn dùng lại bức tranh cũ là cực cao.

Lúc này, thủ đoạn mà Thẩm Thanh chuẩn bị trước đó đã có đất dụng võ.

Ngươi muốn hớt tay trên của Cthulhu, không chừa lại cho ta cái gì ư?

Vậy thì xin lỗi nhé, ta cũng sẽ hớt tay trên của ngươi.

Tuy nhiên, Thẩm Thanh không vội vàng động thủ ngay, mà lặng lẽ bám theo hướng hai vị cường giả kia rời đi.

Tốc độ của Hoàng Y Chi Vương quá kinh khủng, trong tình huống một lòng muốn chạy trốn, Cthulhu căn bản không đuổi kịp.

Cuộc truy đuổi kéo dài suốt một ngày mới kết thúc.

Dưới lớp mũ trùm, khuôn mặt vô diện của Hoàng Y Chi Vương khẽ dao động, dường như đang nở một nụ cười đắc ý.

Thu hoạch lần này quá mỹ mãn.

Không chỉ bù đắp được tổn thất, mà còn có thêm lợi nhuận ngoài mong đợi.

Quan trọng nhất là hắn đã chơi xỏ cả Cthulhu lẫn tên nhân loại kia một vố đau điếng, trở thành kẻ chiến thắng cuối cùng!

Hắn tiến vào phong ấn của mình để thưởng thức chiến lợi phẩm.

Thế nhưng, vừa bước vào không gian bên trong bức tranh, Hoàng Y Chi Vương liền chết sững.

Cây Cầu Nguyện trong không gian bức tranh đã khô héo, toàn bộ Quả Cầu Nguyện đều không cánh mà bay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!