Toàn bộ 3854 phân thân đồng loạt xuất hiện, hợp lực xé toạc một thông đạo không gian.
Vết nứt không gian mở rộng với tốc độ chóng mặt, nhanh chóng phình to ra gần bốn nghìn lần.
Đối với Thôn Thiên Thú khổng lồ, vết nứt này vẫn chỉ như hạt cát giữa sa mạc. Ừm, chắc chỉ đủ để nó lọt qua một phần trăm cái đầu.
Nhưng mà, đây vẫn chưa phải là kết thúc.
“Mở ra cho ta!”
Thông đạo không gian lại tiếp tục mở rộng gấp mười, rồi gấp trăm lần, dao động không gian cực lớn suýt chút nữa đã xé rách cả tiểu thế giới này.
Thôn Thiên Thú vươn một chiếc móng vuốt, thăm dò vào thế giới "Thần Đồ".
Ngay khi chiếc móng vuốt vừa tiến vào "Thần Đồ", một sự thay đổi kỳ lạ lập tức xảy ra. Nó co rút lại với tốc độ cực nhanh, thu nhỏ đến một tỷ lệ không tưởng.
Nhìn từ xa, trông như thể cánh tay của một người đột nhiên biến thành một chiếc đũa.
Thôn Thiên Thú có chút ngơ ngác, nó kinh hãi rụt mạnh móng vuốt về như bị điện giật.
“Tình huống quái gì đây?”
Thôn Thiên Thú nhìn lại móng vuốt của mình, nó đã trở lại kích thước ban đầu.
“Thế giới này và thế giới "Cự Thần" nơi ngươi ở có quy tắc khác nhau. Rời khỏi thế giới "Cự Thần" đồng nghĩa với việc ngươi sẽ mất đi một vài đặc tính, ví dụ như cơ thể bị thu nhỏ, thực lực cũng sẽ suy yếu tương ứng.”
Nghe Thẩm Thanh giải thích, đầu của Thôn Thiên Thú lắc lia lịa như trống bỏi.
“Ngươi định lừa ta phải không?”
“Ta không ngu mà mắc bẫy đâu!”
Tiến vào một thế giới xa lạ, ai biết sẽ phải đối mặt với hiểm nguy cỡ nào?
Huống chi, thực lực còn bị suy yếu!
Thật sự nghĩ rằng chỉ với mấy miếng thịt muỗi không đủ nhét kẽ răng là có thể lừa được nó sao?
Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!
Cho dù ngươi có nói trời sập xuống đất, ta cũng sẽ không mắc cái bẫy chết tiệt của ngươi!
“Sao lại thế được?”
“Ta hoàn toàn là đang nghĩ cho ngươi mà!”
“Cơ thể càng lớn, ăn càng nhiều, đúng không?”
“Nếu cơ thể ngươi thu nhỏ lại, sức ăn không đổi, chẳng phải ngươi sẽ được ăn no sao?”
Một giây trước, Thôn Thiên Thú còn đang trưng ra bộ mặt ‘ngươi cứ lừa tiếp đi, ta mà tin thì ta đổi họ theo ngươi’, vậy mà vừa nghe thấy hai chữ “ăn no”, nó liền không chút do dự lao thẳng qua thông đạo không gian, chui tọt vào thế giới “Thần Đồ”.
Ừm, thật thơm!
Thôn Thiên Thú vừa tiến vào thế giới "Thần Đồ", nó lập tức trải qua một quá trình ‘phát triển ngược’, cơ thể co rút lại với tốc độ chóng mặt, gấp mười, gấp trăm, rồi nghìn lần…
Cuối cùng, cơ thể nó bị ‘nén’ lại chỉ còn cao mười mét.
Dù vậy, thân hình khổng lồ này vẫn tạo ra một áp lực cực lớn.
Thôn Thiên Thú ngơ ngác suốt cả quá trình, trơ mắt nhìn con người tí hon trước mặt dần dần trở nên to lớn, trong lòng nó hoảng vãi cả nồi.
Đừng nói là lát nữa mình còn nhỏ hơn cả tên tí hon này nhé…
À mà, hình như cũng không tệ, như vậy thì sau này không còn sợ đói nữa rồi!
Khi quá trình biến đổi cơ thể kết thúc, Thôn Thiên Thú vung vẩy móng vuốt của mình.
“Còn có thể thu nhỏ hơn nữa không?”
Chỉ nghe nói có kẻ cố gắng làm cho mình to ra, chứ chưa bao giờ nghe có ai muốn mình thu nhỏ lại.
Tư duy của Thôn Thiên Thú, người thường quả nhiên không thể nào hiểu nổi…
“Lực bất tòng tâm!”
Thẩm Thanh tỏ vẻ mình đã cố hết sức.
Thôi được rồi, đây là công lao của quy tắc thế giới, Thẩm Thanh làm gì có năng lực khiến người khác tùy ý biến lớn thu nhỏ.
Nếu không, muốn to thì to, muốn nhỏ thì nhỏ, chẳng lẽ lại có thể quấn quanh eo mang đi chắc.
“Rất tốt, cuối cùng ta cũng thấy được hy vọng được ăn no rồi.”
Ánh mắt Thôn Thiên Thú nhìn Thẩm Thanh đã thay đổi.
Không còn là miếng gân gà ăn thì nhạt nhẽo mà bỏ đi thì tiếc như trước nữa, mà đã là một miếng thịt khá lớn.
Nước dãi chảy thành dòng dài từ khóe miệng nó.
Thẩm Thanh cầm cây trường cung không gian vừa nhận được, ánh mắt tỏ ra khó chịu.
“Nếu ngươi không nghe lời, ta sẽ tống ngươi về chỗ cũ!”
“Để ngươi sau này cứ tiếp tục chịu đói chịu khát, có lẽ ngươi cũng quen rồi.”
Nghe câu này, Thôn Thiên Thú khó khăn dời ánh mắt khỏi người Thẩm Thanh, chuyển sang đám hậu duệ của Thần Không Gian đang run lẩy bẩy phía sau.
Bọn chúng đã nhận một cú sốc cực lớn, đặc biệt là cảnh tượng Thẩm Thanh triệu hồi ‘thú cưng’ khổng lồ đã khiến chúng chấn động tột độ.
Khi thấy ánh mắt của Thôn Thiên Thú quét qua, tên nào tên nấy hai chân run bần bật, đũng quần đã ướt sũng một mảng lớn.
Bốp!
Một cái tát giáng mạnh xuống đầu Thôn Thiên Thú, Thẩm Thanh đứng trên đầu nó, lạnh lùng nói: “Sau này, ta bảo ngươi ăn gì, ngươi mới được ăn!”
“Đương nhiên, chỉ cần ngươi nghe lời ta, để ngươi ăn no là chuyện không cần bàn cãi.”
Nếu là trước đây, một con sâu nhỏ dám nhảy nhót trên đầu mình, Thôn Thiên Thú đã sớm nuốt chửng hắn vào bụng rồi.
Nhưng bây giờ, con người này đã thể hiện ra năng lực kinh người, khiến Thôn Thiên Thú nhìn thấy hy vọng lấp đầy cái bụng rỗng.
Đối với ‘phụ mẫu áo cơm’ của mình, Thôn Thiên Thú đương nhiên phải nể mặt.
“Tuân theo… chỉ lệnh của Ngài!”
Thôn Thiên Thú không chút liêm sỉ mà khuất phục.
Thẩm Thanh không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy.
Tên này dù gì cũng là một sinh vật cường đại sánh ngang với Chủ Thần, sao lại ngoan ngoãn nghe lời nhanh thế?
Thật không thể tin nổi.
Đương nhiên, tất cả đều được xây dựng trên cơ sở Thẩm Thanh có thể giúp Thôn Thiên Thú ăn no.
Nếu không, một khi tên này đói đến phát điên, kẻ đầu tiên nó muốn ăn thịt e rằng chính là Thẩm Thanh.
“Ngoan ngoãn thì có đồ ăn!”
Thẩm Thanh nói xong, vung tay một cái, trước mặt liền hiện ra một đống thức ăn chất cao như một ngọn núi nhỏ.
Phần lớn trong đó đều là thịt tươi, đến từ những sinh vật mà Thẩm Thanh đã săn giết.
Quái vật cấp Thần Thoại toàn thân đều là bảo vật, không thể lãng phí.
Mỗi khi có sinh vật cấp Thần Thoại, thậm chí cao hơn tử vong, Thẩm Thanh đều sẽ thu thập thi thể của chúng.
Nói đâu xa, chế tạo thành trang bị cấp Thần Thoại, thậm chí là cả bộ, sau đó tiến hóa thành trang bị cấp ??? không thơm sao?
Thịt của một số sinh vật cấp Thần Thoại cũng khá ngon, còn thịt của sinh vật cấp Á Thần và Siêu Thần lại chứa đựng một ít năng lượng sinh mệnh cường đại, ăn thường xuyên có thể cải thiện thể chất, thậm chí là kéo dài tuổi thọ.
Bây giờ, lấy ra một phần cho Thôn Thiên Thú ăn, không có chút áp lực nào.
Thôn Thiên Thú vừa thấy đống thức ăn trước mặt liền vội vàng lao tới.
Đống thức ăn trước mặt ít nhất cũng to gấp mười lần cơ thể nó, vậy mà chỉ mười miếng đã biến mất không còn tăm hơi.
“Còn nữa không?”
Thẩm Thanh lại vung ra hai đống thịt lớn như lúc nãy, và chúng cũng không thoát khỏi số phận tương tự.
Thôn Thiên Thú không nói gì, chỉ trưng ra bộ mặt đáng thương.
“Ặc, thật ra ta ăn không nhiều lắm đâu. Ừm, bây giờ miễn cưỡng no được nửa thành rồi, ngươi cho ta thêm khoảng hai mươi phần như vừa rồi nữa, chắc là ta sẽ no thôi…”
“Còn muốn thêm hai mươi mấy lần nữa?”
Thẩm Thanh nhìn cái bụng của Thôn Thiên Thú, không thấy nó có chút thay đổi nào, dường như những thứ vừa ăn chỉ là món khai vị.
Số thức ăn vừa rồi ít nhất cũng bằng ba mươi con Thôn Thiên Thú…
Vậy mà, đây mới chỉ là no được nửa thành?
Nói cách khác, sức ăn bình thường của Thôn Thiên Thú phải bằng sáu trăm lần chính nó trở lên?
Trong bụng tên này có khi là cả một tiểu thế giới cũng nên…
Thẩm Thanh cuối cùng cũng hiểu tại sao Thôn Thiên Thú không bao giờ ăn no, nghĩ đến thân hình kinh khủng của nó trong thế giới "Cự Thần", rồi lại nghĩ đến sức ăn kinh người này…
Cái thùng cơm di động cỡ này thì ai mà nuôi cho nổi?!
Thẩm Thanh nhìn số thức ăn còn lại không nhiều trong không gian tùy thân, bất giác bắt đầu hối hận về ý định thu nhận Thôn Thiên Thú.
Suýt nữa thì quên!
Mình đâu cần phải tự nuôi nó.
Có thể thả rông mà!
Thả nó đi gieo rắc tai ương cho đám Thần Linh