"Đúng là tên nhãi ranh cuồng vọng tự đại!"
"Vẫn là nên trấn áp hắn vĩnh viễn đi! Để hắn vĩnh kiếp không thể thoát thân!"
Tính tình Thông Thiên Giáo Chủ rất nóng nảy, hai hàng lông mày kiếm dựng ngược, sát ý sôi trào.
Dường như có từng thanh kiếm vô hình xuyên qua ánh mắt, đâm thẳng vào tâm trí Thẩm Thanh.
Trong nháy mắt, cảm giác như vô số lưỡi kiếm đâm vào tim, muốn xuyên thủng tim hắn lạnh toát.
Đã đạt đến cấp độ Tạo Vật Chủ, Thẩm Thanh chẳng sợ hãi chút nào.
Ánh mắt đối đầu, không hề nhượng bộ.
Trong mắt Thẩm Thanh ngọn lửa nhảy múa, theo một tiếng phượng hót, Hỏa Phượng lao ra, va chạm với kiếm ý, hơi rơi vào thế hạ phong.
Dù sao, Thông Thiên Giáo Chủ phóng mắt nhìn trong đám Thánh Nhân cũng là tồn tại hàng đầu.
Cuối cùng, ảo tượng biến mất, tất cả trở về bình tĩnh.
"Ngươi vẫn nên bó tay chịu trói đi! Như vậy còn đỡ phải chịu khổ sở."
Nữ Oa lên tiếng, nàng nhìn Thẩm Thanh với ánh mắt vô cùng phức tạp.
Là người chứng kiến Thẩm Thanh trưởng thành, ngay cả nàng cũng cảm nhận được sự kinh tài tuyệt diễm của hắn.
Trong thời gian ngắn ngủi thăng lên cấp độ Tạo Vật Chủ, hơn nữa còn là Nhân tộc mà nàng yêu mến, nàng cũng thấy vinh dự lây.
Chỉ là giống như đại đa số thiên tài nàng từng gặp, hắn quá mức kiêu ngạo.
Có lẽ trải qua lần này, hắn sẽ biết thu liễm, hiểu được đạo lý thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.
"Chẳng lẽ là vì nắm đấm của các ngươi cứng hơn ta sao?"
Thẩm Thanh cười khẩy, ánh mắt lướt qua người Nữ Oa, thái độ vô cùng tùy tiện và cuồng vọng, hoàn toàn không để Chư Thánh vào mắt.
Đối với loại người thích ngoài mặt một đằng, sau lưng đâm chọc một nẻo này, hắn không có mấy thiện cảm.
Duy trì trật tự ư?
Chỉ là duy trì trật tự của chính các ngươi, nâng đỡ người nhà mà thôi.
Các ngươi không phải muốn đánh cờ, coi vạn vật như cỏ rác sao!
Ông đây lật tung bàn cờ của các ngươi!
"Người trẻ tuổi đúng là người trẻ tuổi, quá mức cuồng vọng tự đại!"
"Bất quá, ngươi tuổi còn trẻ đã đạt tới tầng thứ này, quả thực có vốn liếng để cuồng vọng!"
"Vẫn là để ta khuyên ngươi hướng thiện, quy y Tây Phương Giáo ta đi!"
"Ngươi có duyên với Tây Phương Giáo ta!"
Chuẩn Đề Đạo Nhân cười rạng rỡ, hắn cùng Tiếp Dẫn Đạo Nhân và Chư Thánh tiến lại gần Thẩm Thanh.
Đã Thẩm Thanh không phối hợp, bọn họ chỉ có thể cưỡng ép mang kẻ đau đầu này đi.
"Nói nhiều như vậy, không phải là muốn đánh nhau sao!"
"Ta chiều!"
"Còn nữa, ta đã nhịn ngươi rất lâu rồi!"
"Hữu duyên cái đại gia nhà ngươi, ta muốn gọt đầu ngươi cho tròn vo!"
Thẩm Thanh vung tay, Sáng Thế Chi Lực ngưng tụ trên Ảnh Nguyệt Kiếm, lưỡi kiếm sắc bén hướng về phía đầu Chuẩn Đề Đạo Nhân mà gọt.
Chuẩn Đề nhìn như mặt vàng thân gầy, nhưng sức mạnh thực sự vô tận, thấy kiếm quang của Thẩm Thanh lướt tới, hắn không sợ chút nào.
Lắc mình một cái, hóa thành hình tượng ba đầu sáu tay, một tay cầm Thất Bảo Diệu Thụ, một tay cầm Đãng Ma Xử, các tay khác lần lượt cầm Tịch Diệt Pháp Luân, Lục Căn Thanh Tịnh Trúc, bình bát và Kim Thân Pháp Khí.
Một thời gian, toàn thân phục trang đẹp đẽ, phú quý bức người.
Thẩm Thanh có chút cạn lời, đây là muốn khoe của với mình, dùng bảo vật để dọa mình sao?
Kiếm ảnh trùng điệp, bỗng nhiên vỗ xuống đầu Chuẩn Đề, lại bị một đạo hào quang bảy màu cản lại.
Thất Bảo Diệu Thụ không gì không đánh được, không chỉ đỡ được đòn công kích của Thẩm Thanh, mà ngay cả Ảnh Nguyệt Kiếm trong tay Thẩm Thanh cũng biến mất không còn tăm tích.
"Bảo vật này có duyên với ta!"
Ba cái đầu của Chuẩn Đề Đạo Nhân cùng lộ ra nụ cười khiến người ta chán ghét.
Không đợi Thẩm Thanh phản công, khoảnh khắc tiếp theo, Chuẩn Đề lao tới, Đãng Ma Xử và Tịch Diệt Pháp Luân trong tay thi nhau chào hỏi lên người Thẩm Thanh.
"Kiếm lai!"
Thẩm Thanh chộp tay vào hư vô, một thanh Ảnh Nguyệt Kiếm thực thực hư hư lại xuất hiện trong tay.
Mượn lực lượng của Ảnh Nguyệt Kiếm trong quá khứ!
Không phải chỉ Thánh Nhân mới biết chiêu này, Thẩm Thanh cũng biết!
"Sáng Thế - Vạn Kiếm Quy Tông!"
Kiếm ảnh trùng điệp, màn kiếm rợp trời.
"Kiếm hợp!"
Kiếm ảnh biến mất, ngưng tụ thành một thanh cự kiếm thông thiên triệt địa, ầm ầm lao tới Chuẩn Đề.
"Vô dụng!"
Chuẩn Đề huy động Thất Bảo Diệu Thụ, hào quang bảy màu rơi xuống, hai luồng sáng va chạm, cuối cùng tan biến.
Nhờ vào Thất Bảo Diệu Thụ, Chuẩn Đề Đạo Nhân tiên thiên đã đứng ở thế bất bại.
Một kích qua đi, Chuẩn Đề vung Đãng Ma Xử và Tịch Diệt Pháp Luân nện xuống Thẩm Thanh.
"Lỗ Hổng!"
"Thất Bảo Diệu Thụ, ta mới là chủ nhân của ngươi!"
Trong nháy mắt, Chuẩn Đề mất đi liên hệ với Thất Bảo Diệu Thụ, bảo vật này thoát khỏi sự khống chế của hắn, bay về phía Thẩm Thanh.
"Ngươi là của ta!"
Thừa dịp Chuẩn Đề hơi ngẩn người, Thẩm Thanh đưa tay chộp lấy món Tiên Thiên Chí Bảo này.
Chuẩn Đề ghê tởm và khó chơi nhất chính là ở món bảo vật này, mất nó, thực lực hắn giảm ít nhất năm thành.
"Không!"
Hắn vội vàng tăng cường cảm ứng với Thất Bảo Diệu Thụ. Ngay khoảnh khắc Thẩm Thanh sắp bắt được, Thất Bảo Diệu Thụ rốt cuộc khôi phục 'bình thường'.
Dù sao, phẩm giai của kỹ năng Lỗ Hổng đối với cấp độ Thánh Nhân đã có chút thấp, hiệu quả bị cắt giảm.
"Muộn rồi!"
Thẩm Thanh túm chặt lấy Thất Bảo Diệu Thụ, Sáng Thế Chi Lực ngưng tụ trong lòng bàn tay, muốn cưỡng ép khuất phục món bảo vật này.
"Trả bảo vật cho ta!"
Chuẩn Đề hóa thân thành Kim Cương trợn mắt, đủ loại bảo vật trong tay điên cuồng nện xuống Thẩm Thanh.
"Món bảo vật này có duyên với ta!"
Gậy ông đập lưng ông.
Thẩm Thanh cậy có Sáng Thế Chi Lực hộ thân, miễn cưỡng hứng chịu công kích của Chuẩn Đề, liều mạng bị thương cũng không để Thất Bảo Diệu Thụ quay về tay Chuẩn Đề.
Nghe câu này, Chuẩn Đề tức đến suýt thổ huyết.
Xưa nay chỉ có hắn cướp bảo vật của người khác, nào có lý người khác cướp bảo vật của hắn.
Tịch Diệt Pháp Luân lóe lên hắc quang, mở ra tầng tầng phòng hộ, bay về phía cổ Thẩm Thanh.
Bên trên mang theo lực lượng tịch diệt cắt chém, ngay cả Thánh Nhân cũng không chịu nổi một kích này.
Thời khắc mấu chốt, Thẩm Thanh đưa tay, lần nữa vận dụng lực lượng Lỗ Hổng khống chế Thất Bảo Diệu Thụ.
Hào quang bảy màu lóe lên, ánh sáng trên Tịch Diệt Pháp Luân tiêu tán, dường như mất đi linh tính và sự khống chế.
Dấu ấn nguyên thần biến mất, nó rơi vào tay Thẩm Thanh.
"Bảo vật của ngươi, ta vui lòng nhận!"
"Ngươi chính là của ta!"
"Cái này cũng có duyên với ta!"
Mỗi câu nói của Thẩm Thanh như lưỡi dao, đâm thẳng vào tim Chuẩn Đề.
Hắn quả quyết thu hồi các bảo vật khác, sử dụng ba đầu sáu tay công kích, đồng thời tăng cường dấu ấn nguyên thần với Thất Bảo Diệu Thụ, ý đồ giành lại quyền khống chế trọng bảo trong lòng.
Đây là chứng đạo chi bảo của hắn, sao có thể dễ dàng bị người ta cướp đi?
Tuy nhiên, mỗi khi giành lại được quyền khống chế, hắn lại không cách nào giật lại bảo vật từ tay Thẩm Thanh.
Mỡ đã dâng đến miệng, Thẩm Thanh đời nào chịu nhả ra.
Mỗi khi hiệu quả Lỗ Hổng hồi phục, Thẩm Thanh lại bổn cũ soạn lại.
Cả hai không ngừng diễn vở kịch tranh đoạt Thất Bảo Diệu Thụ, nhất thời đánh đến khó phân thắng bại.
"Đạo hữu giúp ta!"
Chuẩn Đề Đạo Nhân xưa nay không biết xấu hổ, quả quyết cầu cứu bạn già.
Tiếp Dẫn Đạo Nhân và Chuẩn Đề Đạo Nhân là cá mè một lứa, hai kẻ cùng một giuộc, cấu kết làm việc xấu.
"Ta tới giúp ngươi!"
Lòng bàn tay Tiếp Dẫn Đạo Nhân dâng trào ma quang đen kịt, giơ tay đánh ra một đạo Tịch Diệt Lôi Quang bổ thẳng xuống đầu Thẩm Thanh.