Thấy Lâm Thành có vẻ cực kỳ hứng thú, Khương Triều liền giải thích cho cả hai: "Khu rừng này tên là Rừng Vượn Cổ, cứ hiểu nôm na là vương quốc của loài vượn, nhưng cũng thường có những dã thú khác mò đến đây kiếm ăn, còn Thomas chính là kẻ trấn giữ khu rừng này."
"Bọn vượn thường tìm được không ít thứ hay ho ở gần đây và đều cất hết vào hang ổ của Thomas, trong đó có cả những món bảo bối mà đại thần Nguyên Sơ anh nói. Nhưng đến giờ vẫn chưa có ai phát hiện ra, mà dù có phát hiện thì cũng chẳng ai dám tùy tiện đi khiêu chiến nó."
Nghe Khương Triều giới thiệu một lượt, Lâm Thành cuối cùng cũng đã hiểu rõ. Đã biết được bí mật này thì không thể bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy được.
"Tốt lắm, đã thế thì chúng ta qua 'hỏi thăm' nó một chuyến thôi." Lâm Thành vung tay, gọi Khương Triều và Sở Huyên cùng tiến sâu vào trong rừng.
Hai người cũng răm rắp đi theo sau. Dọc đường đi, Khương Triều vừa dẫn đường vừa giới thiệu cho Lâm Thành về các loại kỳ trân dị bảo cũng như chủng loại quái vật ở khu vực lân cận.
Mãi cho đến khi khu rừng trước mắt bắt đầu thưa thớt dần, Lâm Thành mới nhìn thấy một tảng đá khổng lồ. Và ngay trên mặt đá, gã Thomas kia đang ngồi phơi nắng.
Có lẽ cảm nhận được sự hiện diện của ba người, Thomas lập tức quay lại, mở to mắt nhìn ba sinh vật nhỏ bé dưới đất và hỏi: "Ba đứa nhóc các ngươi lại tới đây làm gì? Vẫn chưa chịu thua à? Các ngươi không phải là đối thủ của Thomas đâu, khuyên các ngươi nên đi sớm đi, đừng làm phiền ta nghỉ trưa."
Khương Triều nghe vậy liền bước lên phía trước, lớn tiếng đáp: "Hừ, đừng có đắc ý! Lần này bọn ta đến để dạy cho ngươi một bài học!"
Nghe lời của Khương Triều, Thomas không những không giận mà ngược lại còn cười nhạo, đưa ngón tay chỉ vào cậu ta: "Chỉ bằng ngươi á? Quên mình đã gục dưới tay ta thế nào rồi sao? Vậy mà còn dám quay lại!"
Lần này Khương Triều không nói gì nữa mà quay người nhìn về phía Lâm Thành. Lúc này, Lâm Thành mới chậm rãi bước ra từ phía sau, vẫy tay với gã khổng lồ trước mặt rồi nói: "Ngươi là Thomas à, chúng ta là bạn của Khương Triều, rất vui được gặp ngươi. Lần này không phải cậu ấy đến thách đấu, mà là ta."
"Ồ? Gương mặt mới à? Ngươi trâu bò hơn nó sao?" Thomas nghi ngờ nhìn chằm chằm Lâm Thành.
"Dĩ nhiên không phải, hay là thế này đi, chúng ta cá cược một ván, cược chính những món bảo bối mà ngươi đang cất giấu." Lâm Thành khoanh tay, ngẩng đầu nhìn con tinh tinh khổng lồ.
"Cá cược? Thú vị đấy, được, vậy ngươi nói xem cược thế nào?" Thomas vốn chẳng để tâm, thuận miệng hỏi.
"Chúng ta solo 1v1, nếu tôi trụ được trong tay ông 10 phút, ông sẽ tự động tránh đường để chúng tôi lấy đi những món bảo bối đó, như vậy cũng không làm sứt mẻ tình cảm đôi bên. Còn nếu tôi thua, sau này chúng tôi sẽ không bao giờ nhòm ngó đến kho báu của ông nữa." Lâm Thành mỉm cười nói.
Trên đường tới đây, Khương Triều đã kể với Lâm Thành rằng mỗi lần giao đấu với Thomas đều phân thắng bại bằng thời gian, và kỷ lục của cậu ta cũng chỉ là trụ được 4 phút.
"Ha ha ha, thằng nhóc to mồm! Trước mặt Thomas này, chưa ai trụ được lâu như thế đâu. Được, cứ theo lời ngươi!" Thomas đột nhiên nhảy từ trên tảng đá xuống, vung nắm đấm đập vào ngực mình thùm thụp.
"Vậy ngươi không được nuốt lời đâu đấy." Lâm Thành xác nhận lại một lần nữa.
"Thomas ta nói là làm, không bao giờ nuốt lời! Nếu ngươi trụ được 10 phút, ta sẽ cho các ngươi tùy ý chọn lựa bảo bối của ta!" Thomas đã nóng lòng không đợi được, tiến lại gần Lâm Thành, trong khi Lâm Thành thì chẳng có vẻ gì là muốn né tránh.
Thấy khí thế của cả hai, Sở Huyên và Khương Triều đều lùi lại phía sau. Sở Huyên dĩ nhiên rất tin tưởng Lâm Thành, còn Khương Triều thì vẫn có chút lo lắng: "Đại ca, phải cẩn thận đấy."
"Ừm, yên tâm đi." Lâm Thành mỉm cười đáp lại, rồi lập tức rút vũ khí của mình ra. Vừa vào trận, hắn đã sử dụng Tản Nguyệt Linh Lung, một vũ khí tác chiến có độ nhanh nhẹn cao.
"Ha ha, để Thomas xem ngươi gục ngã thế nào, đừng làm ta thất vọng quá đấy!" Thomas nói xong liền chậm rãi bước về phía Lâm Thành, mỗi bước chân của nó đều khiến mặt đất rung chuyển.
"Này này, Sở Huyên, cô nói xem đại ca có chắc kèo không vậy?" Khương Triều cũng có chút căng thẳng, quay sang hỏi Sở Huyên bên cạnh.
"Không phải cậu thần tượng anh ấy lắm sao? Sao lại không có chút lòng tin nào thế?" Sở Huyên nhíu mày nói.
"Đâu có, đâu có! Tôi chỉ hỏi vu vơ thôi, đại thần Nguyên Sơ thì chắc chắn không thành vấn đề rồi! Tôi tin anh ấy!" Khương Triều đỏ mặt, vội vàng phản bác.
Lúc này, trận chiến giữa hai người đã bắt đầu. Thomas là người tấn công trước, bờ vai cường tráng của nó vặn mạnh, cánh tay rắn chắc như một cây thiết chùy giáng từ trên trời xuống.
Nhưng Lâm Thành đã sớm chuẩn bị. Ngay khoảnh khắc nó ra tay, cặp Tản Nguyệt Linh Lung không biết từ lúc nào đã được ném lên không trung. Ngay khi nắm đấm giáng xuống, Lâm Thành đã dịch chuyển đến vị trí của cặp song đao.
Tàn Nguyệt!
Xoay Tròn Bích Nhận!
Tiếp đó, Lâm Thành xoay người chém tới với tốc độ kinh người, nhưng lưỡi đao chém vào người Thomas chỉ như gãi ngứa, hoàn toàn không có tác dụng.
"Cũng thú vị đấy! Để xem ngươi còn trốn thế nào!" Thấy Lâm Thành linh hoạt đến vậy, Thomas cũng trở nên nghiêm túc, nắm đấm lại lần nữa vung lên, một luồng gió lốc cực mạnh gào thét trong không trung, thổi tung bụi đất xung quanh.
Vỡ Nát Phong Bạo!
"Là chiêu Vỡ Nát Phong Bạo của Thomas! Không xong rồi, đại thần Nguyên Sơ nguy hiểm!" Khương Triều giật nảy mình. Bình thường khi cậu ta đấu với Thomas, chiêu này thường là skill kết liễu mà nó tung ra cuối cùng, vậy mà lần này nó lại dùng ngay từ đầu, rõ ràng là muốn kết thúc trận đấu sớm.
Sở Huyên bên cạnh chỉ đảo mắt một cái, thản nhiên nói: "Sư phụ là một Class nhanh nhẹn, skill không khóa mục tiêu lại có động tác ra đòn quá lớn thế này căn bản chẳng đáng ngại chút nào."
Quả nhiên, Sở Huyên vừa dứt lời, Lâm Thành trên không trung đã biến mất ngay khoảnh khắc bị nắm đấm đánh trúng, thứ bị đánh trúng tại chỗ chỉ là một tàn ảnh màu trắng.
Sau khi tàn ảnh bị đánh tan, Lâm Thành lại một lần nữa hiện thân. Lần này, vũ khí trong tay hắn đã đổi thành Thiên Hồng Huyền Nguyệt, kéo căng dây cung, mũi tên phá không trong chớp mắt.
Mũi tên thần tốc bắn ra, hiệu ứng của ống tên nguyên tố và Phong Chi Cung Pháp đồng thời được kích hoạt. Từ xa, Lâm Thành bắt đầu màn thả diều của mình.
"Thằng nhãi đáng ghét, nhảy nhót như con bọ chét! Đừng có đắc ý, xem ta đây, Đất Rung Núi Chuyển!"
Thomas bắt đầu nổi cáu, nó đột nhiên nhảy lên, đấm mạnh xuống đất. Mặt đất bắt đầu rung chuyển như động đất, vô số tảng đá lớn từ dưới đất trồi lên, khu rừng xung quanh cũng trở nên hỗn loạn.
"Cẩn thận!" Sở Huyên lập tức phản ứng, kéo Khương Triều bên cạnh mình, cả hai cùng lùi về phía sau.
Trong khi đó, mục tiêu chính là Lâm Thành lại không hề hoảng sợ. Đứng trong phạm vi của kỹ năng Đất Rung Núi Chuyển, hắn nhanh chóng đổi sang Thực Nhật Địa Tạng, hấp thụ toàn bộ sát thương...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn