“???”
“Cậu đang đùa cái quái gì vậy?”
Nghe Vương Viễn nói thế, Vương Ngọc Kiệt và Đại Hải Vô Lượng đồng loạt hiện ra một chuỗi dấu chấm hỏi trên đầu.
Thánh Đường Võ Sĩ...
Đây là đám thủ vệ bên trong Quang Minh Thần Điện, mắc gì phải nghe lời một gã người chơi như cậu chứ.
Huống chi Vương Viễn còn là một Tử Linh Pháp Sư bẩn thỉu không rõ lai lịch.
Bốn tên khô lâu vệ sĩ nghe Vương Viễn nói vậy cũng ngơ ngác cả lũ.
“Vãi! Bệnh điên của Ngưu ca lại tái phát rồi!” Mã Tam Nhi kinh ngạc đến trợn mắt há mồm.
“Bảo Thánh Đường Võ Sĩ giúp mình đánh nhau... Hắn nghĩ mấy gã Thánh Đường Võ Sĩ đó là anh em của mình chắc?” Tiểu Bạch cũng tỏ vẻ đầy nghi hoặc.
“Chẳng lẽ hắn định giết hết Thánh Đường Võ Sĩ rồi biến họ thành người của mình?” Đại Bạch còn tiện mồm nghĩ giúp Vương Viễn một cái kế siêu ngu.
Thánh Đường Võ Sĩ là những hộ vệ cao cấp trực tiếp nhận lệnh từ Dị Đoan Thẩm Phán Đoàn, ngoài St. Peter và Giáo hoàng ra thì chẳng ai có thể ra lệnh cho họ.
Vương Viễn lại đòi để Thánh Đường Võ Sĩ giúp mình đánh nhau, ngoài việc biến họ thành vong linh, Đại Bạch chẳng nghĩ ra được cách nào khác.
“Nếu hắn có bản lĩnh đó thì cứ thế giết thẳng vào là xong rồi...” Xuân Ca dù sao cũng lớn tuổi hơn, thuộc tuýp trầm ổn, suy tư nói: “Gã này chắc là muốn dụ đám Thánh Đường Võ Sĩ ra ngoài để chúng tàn sát lẫn nhau với đám người chơi của Hoa Hạ Long Đằng.”
“Tàn sát lẫn nhau?” Ba người Đại Bạch cùng rơi vào trầm tư.
“Ngô...”
Nghe vậy, Vương Viễn không khỏi lặng lẽ liếc Xuân Ca một cái.
Lão già này cũng không phải dạng vừa đâu.
Xuân Ca nói không sai, Vương Viễn chính là nghĩ như vậy.
Bởi vì tình hình hiện tại, muốn vào Quang Minh Thần Điện để giải quyết St. Peter thì phải vượt qua hai tuyến phòng thủ, một là người chơi của Hoa Hạ Long Đằng, hai là đám Thánh Đường Võ Sĩ.
Cho nên dù Vương Viễn có thể may mắn xuyên qua tuyến phòng thủ thứ nhất, thì đám Thánh Đường Võ Sĩ bên trong cũng cực kỳ khó đối phó.
Một khi gây ra động tĩnh, người chơi bên ngoài sẽ lập tức xông vào hỗ trợ, thậm chí những người chơi khác của Hoa Hạ Long Đằng cũng sẽ kéo đến, đến lúc đó chắc chắn sẽ chết không thể chết hơn.
Thay vì tự mình giải quyết vấn đề, chi bằng cứ để vấn đề tự giải quyết lẫn nhau.
Chỉ cần đám Thánh Đường Võ Sĩ và người của Hoa Hạ Long Đằng choảng nhau, vấn đề của hai tuyến phòng thủ sẽ được giải quyết ngon ơ.
“Không đùa đâu!”
Vương Viễn chắc nịch nói: “Vấn đề bây giờ là làm sao để dụ đám Thánh Đường Võ Sĩ ra khỏi Quang Minh Thần Điện, chỉ cần dụ được chúng ra là mọi chuyện đều dễ xử lý.”
“Nhưng cậu cũng thấy rồi đấy, đám người Hoa Hạ Long Đằng đang chặn kín cổng, người thường không thể xông vào được...” Vương Viễn lại nói tiếp: “Giá mà có Thủy Linh Lung ở đây thì tốt! Để tôi nhắn tin cho cô ấy ngay...”
Thủy Linh Lung có trang bị cường hóa tàng hình, đến cả BOSS cũng không nhìn thấu được Thuật Tàng Hình của cô ấy.
Tình huống này đúng là cần Thủy Linh Lung ra tay.
“Thôi đi, cậu đừng có coi thường người khác!!” Nghe Vương Viễn nói thế, Vương Ngọc Kiệt lập tức bất bình: “Phiền người ta làm gì, để tôi đi thử xem...”
“Đừng đi nộp mạng...” Vương Viễn nhíu mày nhìn Vương Ngọc Kiệt trước mặt: “Bọn Hoa Hạ Long Đằng đông như kiến, cậu có pro đến mấy cũng đòi cân trăm à?”
Một người đánh mười đã đủ biến thái, một người cân cả trăm thì game này còn chơi được nữa không?
Người ta lại chẳng chửi tác giả chém gió à?
“Cậu coi thường tôi?” Vương Ngọc Kiệt nổi nóng ngay: “Tôi đi cho cậu xem đây!!”
“Được rồi, nếu cậu đã nhất quyết muốn đi, vậy thì đeo cái này vào...” Vương Viễn thấy lửa đã đủ lớn, liền tiện tay móc một quả lựu đạn khói từ trong ngực ra đưa cho Vương Ngọc Kiệt.
“Hừ!”
Vương Ngọc Kiệt hừ lạnh một tiếng, cầm lấy lựu đạn khói rồi nhảy phắt lên mái nhà.
“Má!”
“Gã này bỉ ổi thật!”
“Lại đi khích tướng một cô nhóc.”
Thấy Vương Viễn đưa lựu đạn khói, bốn tên khô lâu vệ sĩ toát cả mồ hôi lạnh, đã thấy đứa vô sỉ, chưa thấy ai vô sỉ như Vương Viễn.
Ngay cả Đại Hải Vô Lượng cũng không nhịn được mà cà khịa: “Ngưu ca, anh đúng là đồ xấu xa!”
“Hết cách rồi, hai đứa mình sao chạy nhanh bằng cô ấy được!” Vương Viễn nhún vai: “Thôi, chúng ta mau đuổi theo nào!”
...
Lúc Vương Viễn và Đại Hải Vô Lượng vòng qua con hẻm để đuổi theo thì Vương Ngọc Kiệt đã đến trước cổng Quang Minh Thần Điện.
“Này!!”
Chỉ nghe Vương Ngọc Kiệt hét lên một tiếng.
Ánh mắt của đám người chơi Hoa Hạ Long Đằng đối diện lập tức bị thu hút.
“Vãi! Hổ ca, con nhỏ đó lại quay lại kìa!!”
“Lần này đừng để nó chạy!”
“Giết nó!!”
Thấy là Vương Ngọc Kiệt, đám người chơi Hoa Hạ Long Đằng lập tức sôi sục.
Hay cho con nhỏ này, vừa nãy tha cho mày đi, không thèm đuổi theo, vậy mà mày còn dám quay lại, đúng là muốn chết mà!!
Vừa nói, đám đông vừa nhao nhao nhắm vào Vương Ngọc Kiệt, bắt đầu giương cung lắp tên, gồng skill.
Vừa rồi nhận được lệnh không được đuổi theo, sợ bị dụ điệu hổ ly sơn, bây giờ kẻ thù đang ở ngay trước mắt, đương nhiên không thể bỏ qua.
“Ha ha!”
Vương Ngọc Kiệt cười lớn, móc lựu đạn khói ra ném thẳng vào giữa đám đông.
“Ầm!”
Sương mù tỏa ra, lập tức bao phủ đám người chơi Hoa Hạ Long Đằng một lần nữa.
“Vãi, lại là cái trò này!”
“Tao không thấy gì hết!”
“Không ổn, nó muốn nhân cơ hội xông vào thần điện!”
“Chặn nó lại! Chặn nó lại!!”
Dù sao cũng là người chơi của guild hàng đầu, họ ngay lập tức nhìn ra ý đồ của Vương Ngọc Kiệt.
Tất cả vội vàng lùi lại, siết chặt đội hình, giơ khiên lên định chặn cửa lớn của thần điện, các động tác chiến thuật phòng ngự phải gọi là gọn gàng dứt khoát.
Vương Viễn nhìn mà thầm thán phục.
Không hổ là guild đỉnh cấp, so với Hắc Long Hội thì đúng là một trời một vực, chẳng có chút gì để so sánh.
Chẳng trách các cao thủ đều muốn gia nhập những guild lớn cỡ Hoa Hạ Long Đằng.
Thế nhưng, đối mặt với hàng phòng thủ của đám người Hoa Hạ Long Đằng, Vương Ngọc Kiệt lại lao thẳng vào giữa đám đông.
Chỉ thấy thân hình Vương Ngọc Kiệt khẽ lách, bước sang trái, bước lên trước, xoay người một cái, rồi lại tiến thêm một bước, đồng thời thực hiện đủ loại tư thế kỳ quái, lách qua tất cả người chơi của Hoa Hạ Long Đằng.
Người chơi Hoa Hạ Long Đằng đã mất tầm nhìn, hoàn toàn không thấy có người trước mặt.
Vương Ngọc Kiệt như một bóng ma, trong nháy mắt đã xuyên qua đám đông.
“Vãi chưởng!”
Thấy cảnh này, Vương Viễn không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Cô gái này, thật sự là càng nhìn càng thấy biến thái, lần nào cũng khiến mình phải bất ngờ.
“Đáng sợ! Đáng sợ thật!” Mấy người Đại Bạch cũng chấn động không thôi.
“Giống! Giống quá! Bộ pháp này...” Xuân Ca cảm thấy hình như đã từng thấy ở đâu đó.
“Chị Khả Khả ngầu quá!!” Đại Hải Vô Lượng mắt lại sáng rực như sao, chính thức trở thành fan cứng của Vương Ngọc Kiệt.
...
“Kẻ nào! Dám tự tiện xông vào Quang Minh Thần Điện!!”
Vương Ngọc Kiệt vừa xông vào Quang Minh Thần Điện thì đã nghe một tiếng quát lớn.
Ngẩng đầu lên, một hàng “lũ đầu lon” mặc Thánh Quang Giáp đang bước đều răm rắp tiến về phía cô, trong nháy mắt đã đến ngay trước mặt.
“Hắc!”
Vương Ngọc Kiệt không nói hai lời, một chân đạp lên người Thánh Quang Kỵ Sĩ trước mặt, sau đó đột ngột dùng lực bật người lộn về phía sau.
[Hệ thống]: Bạn đã tấn công Thánh Quang Kỵ Sĩ, thủ vệ của Quang Minh Thần Điện. Danh vọng của bạn...
Không đợi thông báo hiện xong, Vương Ngọc Kiệt đã nhanh chóng đứng dậy, quay người chạy thẳng ra ngoài thần điện.
“Ác đồ xảo quyệt! Dám khiêu khích sự uy nghiêm của Quang Minh Thần!!”
“Xông lên!”
“Vì chính nghĩa!!”
Cú đạp của Vương Ngọc Kiệt không sao, nhưng nó đã trực tiếp kích hoạt lòng căm thù của đám Thánh Đường Võ Sĩ.
Chỉ thấy các Thánh Đường Võ Sĩ đồng thanh hét lớn, giơ cao thanh thập tự thánh kiếm trong tay.
Từng vòng hào quang khuếch tán ra, tiếp đó, cả đám giơ khiên lên đuổi theo ra ngoài.
...
Bên ngoài thần điện, hiệu ứng mù của đám người chơi Hoa Hạ Long Đằng đã hết.
Vương Ngọc Kiệt vừa kịp lúc chạy ra khỏi thần điện...
“Bọn anh đến giúp em đây, cùng nhau thịt hết bọn nó!”
Lúc này, Vương Viễn cũng đã lẻn đến trước đội hình của Hoa Hạ Long Đằng, hắn hét lớn về phía Vương Ngọc Kiệt rồi ném một quả lựu đạn khói qua.
“Ầm!”
Màn sương trắng lại một lần nữa bao trùm...