Lôi Bạo thành, Hans tửu quán.
"Đi! Luyện cấp thôi! Tuần này tao phải xông lên cấp 30! Gần đây tìm được một đội toàn mấy cô nàng, các nàng rủ tao đi."
Cơm nước no nê, Tùy Tiện Loạn Xạ đứng dậy nói một tiếng rồi đi ra ngoài cửa.
Là người có đẳng cấp cao nhất trong guild, Tùy Tiện Loạn Xạ vẫn luôn là cuồng luyện cấp, gần đây có mấy cô nàng chơi cùng thì càng hăng hái hơn.
"Thật hay giả? Vậy cho tao theo với." Dũng Giả Vô Song hai mắt sáng rỡ.
"Ngốc hả, thằng Tiện thì tìm được em nào xinh đẹp cho cam, mày cũng không bằng đi theo Hi Vọng." Nhân Giả Vô Địch ở một bên nói.
"Xời! Đứng chung với hắn thì mấy cô nàng đó mới để ý đến tao chứ, vẫn phải là đi theo thằng Tiện... Thằng nhóc đó làm gì có khí chất đàn ông như tao." Dũng Giả Vô Song sờ lấy bộ râu ria xồm xoàm trên cằm, mặt đầy vẻ tự luyến.
"Xì! Đội tầm xa bọn tao không cần Chiến Sĩ!" Tùy Tiện Loạn Xạ giơ ngón giữa về phía Dũng Giả Vô Song, quay người rời khỏi tửu quán.
"Tao cũng phải đi!" Gặp Tùy Tiện Loạn Xạ rời đi, Hi Vọng cũng đứng người lên.
"Thế nào, mày cũng muốn dẫn mấy cô nàng đi à?" Mọi người tò mò hỏi.
"Không! Tao là bị người ta dẫn đi." Hi Vọng nói: "Tao đây là Thánh Kỵ Sĩ phế vật, thuần hỗ trợ, làm gì có bản lĩnh dẫn người luyện cấp, giờ này đội ngũ đông lắm."
"Cho tao theo với." Dũng Giả Vô Song lần nữa phát ra lời mời tổ đội.
Mặc dù đi theo Hi Vọng thì ánh hào quang sẽ bị lu mờ, nhưng dù sao cũng còn hơn không, phải cố gắng giảm thiểu thiệt hại chứ, dân làm ăn mà!
"Người dẫn tao đi chưa chắc đã là cô nàng đâu." Hi Vọng thản nhiên nói: "Mày không ngại thì cứ đi cùng."
"Chậc chậc chậc..."
Đám người nhao nhao cảm khái, trai đẹp đúng là có lợi thế của trai đẹp, thực lực chỉ là nhất thời, đẹp trai mới là vĩnh cửu! Cuộc sống của Hi Vọng đúng là muôn màu muôn vẻ ghê.
"Vậy thôi vậy, tao vẫn quen tự mình một mình." Dũng Giả Vô Song mặt đầy thâm trầm nói: "Cao thủ thì phải cô độc!"
"Thôi đi!"
Cả đám không nhịn được mà trợn trắng mắt.
"Tản đi, chúng ta cũng rút lui! Hôm nay phó bản còn chưa cày xong đâu." Thủy Linh Lung khoát khoát tay.
"Đúng đấy, tao còn có nhiệm vụ thường ngày chưa làm."
Những người khác cũng nhao nhao đứng dậy, buổi tụ tập hôm nay đến đây là kết thúc.
Đám người Đại Lực Xuất Kỳ Tích đều là kiểu người thích tự do tự tại, không thích gò bó. Có hoạt động hay nhiệm vụ thì mọi người mới tụ lại chơi chung, chứ bình thường ai nấy chơi, luyện cấp cũng chẳng chung đội.
Vương Viễn rời khỏi tửu quán xong, thì đi thẳng đến mộ viên phía sau Quang Minh Thần Điện.
"Ồ, đây không phải đệ tử Ngưu Đại Lực của ta sao? Ngươi làm sao có thời gian đến thăm ta? Có mang theo thứ gì tốt cho ta không?"
Lão già Tulle vừa gặp đã lại giở trò này.
Rõ ràng hôm qua mới vừa gặp mặt.
Vương Viễn từ trong ngực lấy ra hai bình rượu được đóng gói ở tửu quán đưa cho Tulle.
"Ai nha! Ngươi cũng kiếm được tiền rồi, vậy mà mua cho ta rượu ngon thế này." Nhìn thấy Vương Viễn đưa rượu tới, Tulle mắt sáng rỡ: "Nói đi, lại có chuyện gì."
"Không biết thứ này lão sư ngài đã thấy bao giờ chưa."
Vương Viễn từ trong nhẫn lấy ra một khối đá vụn đen nhánh, đưa tới.
Khối đá vụn này chính là thứ hôm qua lấy ra từ ngân hàng.
"Đây là..."
Nhìn thấy đá vụn, Tulle đột nhiên sững sờ: "Đây là... Hiện Thực Bảo Thạch?! Còn tốt chỉ có một nửa!"
"Hiện Thực Bảo Thạch? Thứ gì vậy?"
Vương Viễn nghe vậy trong lòng vui mừng.
Quả nhiên, lão già Tulle này không hổ là một trong những người tồn tại lâu nhất, kiến thức uyên bác thật.
"Chính là một trong bảy viên bảo thạch ngưng tụ từ thời Thái Cổ khai thiên lập địa." Tulle nói.
"Bảy viên bảo thạch?"
"Ừm!"
Tulle nói: "Đây là những viên bảo thạch đại diện cho sức mạnh pháp tắc."
Tulle thiết lập, đại khái giảng thuật một lần về bảy viên bảo thạch.
Vào thời Thái Cổ khai thiên lập địa, sức mạnh quy tắc giữa trời đất đã ngưng tụ thành bảy viên bảo thạch: Sáng Tạo, Thời Gian, Không Gian, Linh Hồn, Tử Vong, Hiện Thực, Nguyên Tố, ẩn chứa bảy loại pháp tắc của vũ trụ.
Sáng Tạo Bảo Thạch ẩn chứa pháp tắc tạo ra vạn vật, có thể tùy ý sáng tạo.
Thời Gian Bảo Thạch ẩn chứa pháp tắc thời gian, có thể điều khiển dòng chảy thời gian, đảo ngược quá khứ.
Không Gian Bảo Thạch ẩn chứa pháp tắc không gian, có thể chứa cả vũ trụ trong một hạt cải.
Linh Hồn Bảo Thạch ẩn chứa pháp tắc sinh linh, có thể ban cho vạn vật linh trí.
Tử Vong Bảo Thạch ẩn chứa pháp tắc luân hồi, có thể giúp sinh linh siêu thoát.
Nguyên Tố Bảo Thạch ẩn chứa pháp tắc năng lượng, là khởi nguồn của mọi năng lượng trong trời đất.
"Vậy Hiện Thực Bảo Thạch thì sao?"
Nghe xong Tulle giảng thuật, Vương Viễn nhíu mày hỏi.
Tulle nói nhiều như vậy, cũng không đề cập đến Hiện Thực Bảo Thạch.
"Không biết..."
Nhưng mà Tulle lại lắc lắc đầu nói: "Hiện Thực Bảo Thạch chưa từng có ai chiếm được, cho đến tận bây giờ không ai biết tác dụng của nó."
"Xời... Hóa ra nãy giờ ông toàn nói nhảm với tôi à?" Vương Viễn giận dữ, hận không thể đòi lại số rượu vừa đưa.
"Ha ha!"
Tulle nói: "Những thông tin ta vừa nói với ngươi đều là thông tin VIP, ngươi ở thư viện cũng không tra được đâu, cũng không phải nói vô ích đâu... Bất quá có một điều ta phải nói cho ngươi."
"Cái gì?" Vương Viễn hiếu kỳ nói.
"Ta nghe Đại nhân Lasma từng nói qua, Hiện Thực Bảo Thạch một khi hợp nhất, sẽ mang đến tai họa vô biên vô tận." Tulle mặt đầy nghiêm túc nói.
"Tai họa?" Vương Viễn chau mày.
"Không sai!" Tulle nói: "Ngươi có thể đưa thứ này cho ta, ta sẽ giúp ngươi gánh chịu tai họa."
"Thôi đi ông ơi!" Vương Viễn trực tiếp cự tuyệt.
Đối với NPC trong trò chơi, Vương Viễn một trăm phần trăm không tin, hắn hiện tại đã nhìn ra, Tulle chắc chắn đang muốn lừa đồ của mình.
...
Ngay tại lúc Vương Viễn cùng Tulle tán gẫu.
Lôi Bạo thành, phố thương mại.
Một đội người chơi đứng trên mái nhà phố thương mại, quan sát đường phố Lôi Bạo thành.
Một người trong số đó, sau lưng cõng hai thanh kiếm, một dài một ngắn, không phải ai khác, chính là Kiếm Vô Tâm của Long Đằng Hoa Hạ, tiểu đội Long.
Kiếm Vô Tâm đứng bên cạnh một Chiến Sĩ mặc trọng giáp, Chiến Sĩ kia cõng một tấm chắn màu đen khổng lồ, trên tấm chắn in ba đóa hoa mẫu đơn.
Người này chính là đội trưởng tiểu đội Long, Hoa Vô Khuyết.
"Tên này bị ngốc sao?"
Kiếm Vô Tâm nhìn xem cung tiễn thủ đang đi tới trên đường phố, trên trán toàn dấu hỏi chấm.
Cung tiễn thủ này mặc dù nhìn như một đứa trẻ, nhưng trên mặt lại mang khí chất hèn mọn đậm đặc, từ lúc xuất hiện đến giờ, trên mặt vẫn luôn treo nụ cười thiểu năng, Kiếm Vô Tâm đều đang hoài nghi tên này có phải bị thiểu năng bẩm sinh không.
"Có hắn không?"
Hoa Vô Khuyết liếc nhìn cung thủ kia một cái, quay đầu hỏi Kiếm Vô Tâm.
"Có!"
Kiếm Vô Tâm nhìn thoáng qua tin tức người chơi và tọa độ được gửi đến trong kênh đội ngũ, chắc chắn gật đầu: "Thằng nhóc này tên Tùy Tiện Loạn Xạ, là cung tiễn thủ trong đám người "Đại Lực Xuất Kỳ Tích"."
"Rất tốt!"
Hoa Vô Khuyết gật đầu nói: "Vô Ảnh, giao cho ngươi!"
"Được thôi!"
Lúc này, cung tiễn thủ Tiễn Vô Ảnh phía sau Hoa Vô Khuyết gật đầu, ngay sau đó giương cung lắp tên.
"Vút!!"
Mũi tên trên không trung xẹt qua một quỹ tích, trực tiếp bay về phía Tùy Tiện Loạn Xạ.
"?"
Ngay tại lúc Tiễn Vô Ảnh nghĩ rằng mũi tên này sẽ ám sát Tùy Tiện Loạn Xạ thành công, đột nhiên Tùy Tiện Loạn Xạ sững sờ một chút, sau đó dừng bước, quay đầu liền chạy về phía sau.
"Vãi chưởng!? Bị phát hiện rồi?"
Nhìn thấy cảnh tượng như thế, tất cả mọi người trên mái nhà đều sững sờ.
Cung Tiễn Thủ đúng là vua ám sát tầm xa, bị cung thủ để mắt tới, trên cơ bản là rất khó biết được.
Tiễn Vô Ảnh lại là cao thủ đỉnh cấp, trình độ ám sát cao hơn người chơi bình thường mấy bậc, Tùy Tiện Loạn Xạ vậy mà dễ dàng né được đòn ám sát của hắn, tên này quả nhiên là cao thủ!
Nhưng mà sau một khắc, tất cả mọi người mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.
Hóa ra Tùy Tiện Loạn Xạ xoay người xong không hề nhanh chóng rời đi, mà là vội vã đi theo một cô nàng, rồi cứ thế lẽo đẽo sau lưng nhìn chằm chằm vòng ba của cô nàng đó, mặt vẫn cười thiểu năng...