Long Hành Thiên Hạ quả không hổ là hội trưởng của guild lớn, đã học được cả thói giành trả lời.
Thật ra các hội trưởng khác cũng nhìn ra, Vương Viễn lôi tiền ra chính là muốn chia cho mọi người. Hơn nữa, lần này tuy là Vương Viễn khởi xướng guild chiến, nhưng tất cả mọi người đều đã ra tay, về tình về lý thì số tiền này cũng có phần của họ.
Còn về phần được chia nhiều hay ít, thì phải trông vào lương tâm của Vương Viễn.
"Ha ha!"
Vương Viễn cười lớn: "Ở đây có một triệu kim tệ, là chiến lợi phẩm chung của mọi người. Các huynh đệ đã cùng nhau làm một trận lớn, tự nhiên là phải cùng nhau hưởng thụ thành quả thắng lợi, guild Đại Lực Xuất Kỳ Tích của chúng ta đương nhiên không thể độc chiếm được."
"Ừm ừm ừm!" Mọi người liên tục gật đầu.
Nghe vậy, có hi vọng rồi! Xem ra ai cũng được húp miếng canh.
Tiếp đó, Vương Viễn nói tiếp: "Bởi vì chiến trường lần này diễn ra tại trụ sở guild Đại Lực Xuất Kỳ Tích của chúng tôi, mà mọi người đều biết trụ sở guild cần một khoản kinh phí lớn để duy trì, cho nên guild Đại Lực Xuất Kỳ Tích chúng tôi muốn lấy nhiều hơn một chút, mọi người không có ý kiến gì chứ?"
Ý tứ trong lời Vương Viễn rất rõ ràng: Người tổ chức guild chiến là tao, người phát động guild chiến là tao, người bảo vệ thủy tinh cũng là tao, hơn nữa còn đánh trên địa bàn của tao. Tao là người duy nhất bên phe chiến thắng bị tổn thất (trụ sở hao mòn), nên tao phải được lấy thêm.
"Không có ý kiến! Tuyệt đối không có ý kiến!" Long Hành Thiên Hạ là người đầu tiên lên tiếng.
Những người khác càng điên cuồng gật đầu: "Ngưu ca, anh nói vậy là không coi bọn tôi là anh em rồi!"
"Long lão đại, anh thấy tôi nên lấy bao nhiêu thì hợp lý?" Vương Viễn hỏi Long Hành Thiên Hạ.
"Ít nhất cũng phải chia năm năm chứ!" Long Hành Thiên Hạ nói.
"Ai năm?" Thủy Linh Lung tò mò hỏi.
"??"
Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Thủy Linh Lung.
"Chị hai ơi, đừng làm mất mặt nữa..."
Nhân Giả Vô Địch vội bịt miệng Thủy Linh Lung rồi kéo cô nàng xuống...
"Khụ khụ!"
Vương Viễn cũng phải lúng túng ho khan một tiếng.
Những người khác ở bên cạnh nói xen vào: "Ngưu ca, ngài cứ cầm tám thành cũng không sao, bọn tôi húp tí cháo là được rồi, ai cũng tự biết mình biết ta cả."
"Ha ha!"
Vương Viễn cười ha hả một tiếng rồi nói: "Mọi người thật sự quá đề cao tôi rồi! Nhưng tôi không thể vô sỉ như vậy được."
Nói rồi, Vương Viễn đếm ra hai mươi vạn từ trong đống tiền, tiện tay ném cho Nhân Giả Vô Địch, sau đó chỉ vào tám mươi vạn còn lại nói: "Tôi lấy hai thành là được rồi, phần còn lại mọi người chia đều đi."
Vương Viễn là một kẻ keo kiệt, nhưng không phải người hẹp hòi.
Ngày thường, chỗ nào cần tiết kiệm thì tuyệt đối không tiêu pha bừa bãi, nhưng chỗ nào cần chia lợi ích thì tuyệt đối không thiếu một xu.
Mặc dù tất cả đều do Vương Viễn sắp đặt, nhưng hắn cũng biết nhiều người thì sức mạnh lớn. Không có mọi người cùng nhau cố gắng, chỉ dựa vào vài mống của "Đại Lực Xuất Kỳ Tích" thì sớm đã bị Hoa Hạ Long Đằng đánh cho ra bã rồi.
Làm gì có chuyện còn đứng đây mà chia tiền?
Vẽ bánh vẽ chỉ khiến người làm công thấy buồn nôn, không bạc đãi người ta thì người ta mới hết lòng bán mạng cho mình.
Cuộc sống sau này còn dài mà.
Sau khi thời đại tận thế ập đến, tất cả những người ngồi đây đều là Giác Tỉnh Giả!
Mỗi một Giác Tỉnh Giả đều là một nguồn lực mạnh mẽ.
Lôi Đình Nhai có lẽ có thể đảm bảo cho Vương Viễn an phận một góc, nhưng những mối quan hệ này mới có thể giúp Vương Viễn xưng bá một phương.
Giống như triết lý đối nhân xử thế của Xuân Ca, có những thứ có thể không cần, nhưng tuyệt đối không thể không có.
"Cái này..."
"Tôi..."
Nghe những lời này của Vương Viễn, các hội trưởng đầu tiên là sững sờ, sau đó nhìn đống kim tệ chất cao như núi nhỏ trên mặt đất, rồi lại nhìn Vương Viễn.
Trong phút chốc, họ vậy mà nghẹn lời.
Ủa... Ngưu ca nhà ta thật sự đến đây làm từ thiện à?
Vậy mà chỉ lấy có hai thành.
Phải biết rằng, ngoài đời thực làm ăn cũng phải trích ba thành lợi nhuận cho người môi giới làm tiền hoa hồng.
Vương Viễn không chỉ tổ chức cho mọi người làm chuyện lớn, còn một mình gánh vác rủi ro, hơn nữa còn tự mình xông pha liều mạng, gặm miếng xương khó nhằn nhất, vậy mà lúc này chỉ cần hai thành bồi thường...
Trước kia mọi người không biết lương tâm trông như thế nào, bây giờ trong đầu họ đã có hình tượng cụ thể rồi, Ngưu ca chính là lương tâm chứ còn gì nữa.
"Ngưu ca! Sau này ngài chính là đại ca của chúng tôi! Có chuyện gì chúng tôi chỉ nghe lệnh ngài!"
Sau cơn cảm động, các hội trưởng nhao nhao bày tỏ thái độ.
Có thực lực, có năng lực, có mưu lược, lại biết tìm đường làm ăn cho anh em, kiếm tiền về còn để anh em cầm đầu, đây mới thực sự là một lãnh đạo tốt! Người như vậy khó mà không hút fan.
"Ha ha, tất cả chúng ta đều là anh em cùng một chủ thành, tự nhiên phải giúp đỡ lẫn nhau." Vương Viễn cười ha hả, nụ cười khiêm tốn hết mức.
...
Lần này, số người chơi của thành Lôi Bạo tham gia guild chiến có hai trăm ngàn người, tám mươi vạn kim tệ chia đều ra mỗi người được bốn kim tệ.
Tuy chia trung bình thì số lượng không nhiều, nhưng quy đổi ra tiền mặt cũng được mấy ngàn tệ.
Đối với Vương Viễn, mọi người đã giúp hắn đánh bại sự bắt nạt của guild Hoa Hạ Long Đằng.
Nhưng đối với những người chơi này, họ chỉ cần đứng đó ném vài cái kỹ năng là có thể đánh bại đệ nhất guild của đất Thục để vang danh thiên hạ, lại còn được lĩnh không mấy ngàn tệ! Đây tuyệt đối là một món hời từ trên trời rơi xuống.
Chia của xong xuôi...
Các vị hội trưởng cũng lần lượt dẫn anh em nhà mình rời đi.
Hắc Long Hội với ưu thế tuyệt đối về quân số, không hề nghi ngờ đã trở thành guild có cống hiến nhiều nhất lần này.
Theo như giao ước, họ sẽ trở thành guild đại diện cho thành Lôi Bạo.
Để ăn mừng, Long Hành Thiên Hạ đã nhường ra mấy bãi train mà guild mình kiểm soát, biến chúng thành khu vực công cộng. Mọi người vừa có tiền vừa có quyền sử dụng bãi train, đối với việc này tự nhiên không có bất kỳ ý kiến gì.
"Ngưu ca! Anh đúng là bá khí thật!"
Thấy các hội trưởng lớn rời đi, Tùy Tiện Loạn Xạ xáp lại, nói với Vương Viễn với vẻ mặt khâm phục sát đất: "Nhiều tiền như vậy, tôi còn chưa bao giờ thấy qua, anh chỉ nhấc tay một cái đã chia cho người khác nhiều như thế... Ngầu vãi!"
"Coi tiền như rác, cậu là người thứ hai tôi từng thấy!" Nhân Giả Vô Địch cũng cảm khái nói: "Người đầu tiên là Linh tỷ."
"Linh tỷ là vì không thiếu tiền." Dũng Giả Vô Song lườm một cái, một người từ nhỏ đã không thiếu tiền thì coi tiền như rác là chuyện bình thường, Vương Viễn cũng không phải phú nhị đại, có thể làm được đến mức này thật khiến người ta phải thán phục.
"Linh tỷ không thiếu tiền, chứ bọn này thiếu tiền! Ngưu ca, mau chia của đi!" Hy Vọng đã bắt đầu xoa tay hầm hở.
"Hai mươi vạn, chín người chia, không dễ chia đâu nha." Nhân Giả Vô Địch nhìn số kim tệ trong tay, không khỏi nhíu mày.
"Tao có ý này hay lắm!" Tùy Tiện Loạn Xạ nói: "Tao cầm mười vạn, tám người chúng mày chia mười vạn còn lại, thế là chẵn luôn."
"Cút mẹ mày đi!" Cả đám đè Tùy Tiện Loạn Xạ xuống đất rồi nói: "Không có mày, bọn tao chia dễ hơn!"
"Đúng đấy! Ngưu ca, chúng ta thịt thằng Tùy Tiện đi rồi chia sau." Mọi người nhao nhao hưởng ứng.
"Các anh các chị ơi, em sai rồi!" Tùy Tiện Loạn Xạ vội vàng xin tha.
"Hê hê!"
Nhìn đám người đang đùa giỡn, Vương Viễn cười gian nói: "Không vội! Lát nữa sẽ có người mang số tiền còn lại đến tận nơi."
"????"
Mọi người nghe vậy liền ngớ ra: "Tiền gì? Ai đưa tiền?"
"Hoa Hạ Long Đằng chứ ai!" Vương Viễn nói.
"Bọn họ không phải đã đưa tiền rồi sao?"
"Đây mới chỉ là tiền đình chiến thôi!" Vương Viễn nói: "Mấy cái guild lớn hàng đầu như bọn họ mất mặt như thế, chẳng lẽ không định làm PR một chút, cho thiên hạ một lời giải thích à."
"Cần chúng ta giúp giải thích sao?" Mọi người nghi hoặc hỏi.
"Không! Bọn họ cần video guild chiến..." Vương Viễn khẽ cười: "Lúc bọn họ tiến vào Lôi Đình Nhai, ta đã dùng quyền hạn cấm chức năng ghi hình rồi. Trên địa bàn của chúng ta, ngoài mấy người chúng ta ra, không ai có thể ghi hình được."