Virtus's Reader
Võng Du: Ta Triệu Hoán Khô Lâu Tất Cả Đều Là Vị Diện Chi Tử?

Chương 2: CHƯƠNG 2: TÊN NÀO TÊN NẤY CŨNG LÀ DIỄN VIÊN CẢ

"? ? ? ?"

"Nguồn cơn của tận thế?"

"Một trăm hai mươi năm trước?"

Nghe cuộc đối thoại của hai con khô lâu, trong lòng Vương Viễn dâng lên một nỗi bi thương chưa từng có.

Hóa ra hai tên Lính Khô Lâu này là người chơi đến từ một trăm hai mươi năm sau của game «Phá Hiểu Lê Minh».

Có vẻ như chỉ một tháng nữa, thế giới sẽ xảy ra chuyện cực kỳ kinh khủng vì «Phá Hiểu Lê Minh», thậm chí cuối cùng nhân loại còn không giữ được quê hương mà bị diệt vong hoàn toàn.

Biết được tin này, Vương Viễn có chút khó tin, trong lòng cũng không khỏi hoảng hốt.

Nhưng cụ thể đã xảy ra chuyện gì thì Vương Viễn cũng không tiện hỏi.

Dù sao thì hiện tại hắn phải giả vờ như không nhìn thấy lũ khô lâu, nếu không với cái thực lực yếu như sên của mình bây giờ, chẳng phải sẽ bị hai cái tên lòng lang dạ sói này cạo chết sao.

Xem ra một tháng nữa, thế giới này sắp đón tận thế rồi.

Mình phải trở nên mạnh hơn thì mới có thể sống sót trong hoàn cảnh tận thế. Còn việc nhân loại một trăm hai mươi năm sau có bị diệt vong hay không, Vương Viễn chẳng thèm quan tâm, ít nhất là không thể bị diệt vong khi mình còn sống.

...

"Nếu đây là lúc thị trấn Tây Bối vừa mở server, thì món thánh vật kia hẳn vẫn còn trong tay trưởng trấn Haggar." Đại Bạch liếc nhìn trưởng trấn, thản nhiên nói.

"Mẹ nó! Thằng NPC não tàn Sika kia lại làm mất thánh vật, nếu gặp nó tao chắc chắn phải xiên nó chục nhát trước đã." Nhắc đến thánh vật, trong lời nói của Tiểu Bạch tràn ngập căm hận.

"Hay là chúng ta giúp thằng ngốc này lấy thánh vật đi?" Đại Bạch dùng giọng thương lượng hỏi: "Nó là Tử Linh Pháp Sư, một chức nghiệp cực kỳ hiếm có sau khi tận thế ập đến. Nếu nó lấy được thánh vật, chúng ta có thể tìm lại sức mạnh của mình. Với sự hùng mạnh của quân đoàn vong linh, lịch sử rất có thể sẽ được thay đổi."

"Hả? Giúp nó kiểu gì? Thằng đần này có nghe thấy chúng ta nói đâu, làm sao mà bảo nó biết gián điệp của Ma tộc là Lake ở quán rượu được." Tiểu Bạch lẩm bẩm: "Với lại, cái khó bây giờ là làm sao để nhận nhiệm vụ. Đây là nhiệm vụ kích hoạt ngẫu nhiên, theo ghi chép trong sử sách, nhiệm vụ thánh vật phải hủy nhiệm vụ tân thủ liên tục mấy lần mới có thể nhận được, chúng ta làm sao bắt nó hủy nhiệm vụ đây."

"Dễ thôi, lúc nó nhận nhiệm vụ, chúng ta tấn công người chơi bên cạnh, tiến vào trạng thái chiến đấu là tự động hủy đối thoại thôi, đúng không? Giờ đông người thế này, nó cũng chẳng phát hiện ra đâu." Đại Bạch nói.

"Vãi chưởng, có lý vãi! Đúng là Vô Song lão... sư phụ, vẫn phải là ông." Tiểu Bạch không khỏi tấm tắc khen ngợi.

"Chứ sao, tao là pháp sư, chứ đâu phải loại chức nghiệp não đặt dưới chân như bọn mày."

"Hừ! Không chơi chung với nhau được nữa rồi đúng không." Tiểu Bạch bực bội.

...

"Thánh vật là cái gì? Nghe có vẻ pro thế."

"Sau này Tử Linh Pháp Sư sẽ hiếm lắm sao?"

"Hóa ra Lake ở quán rượu là mục tiêu của cái gọi là nhiệm vụ thánh vật."

"Hai cái thằng cha này chó má thật, lại nghĩ ra cái trò này để giúp mình nhận nhiệm vụ..."

Nghe cuộc đối thoại của đám Lính Khô Lâu, Vương Viễn mặt không đổi sắc, vừa chen vào đám đông vừa la lối: "Sao đông người thế nhỉ... Chen tụt cả quần rồi."

Hai con Lính Khô Lâu liếc nhau, phát ra tiếng cười thầm.

Chen qua đám đông, Vương Viễn đi tới trước mặt trưởng trấn Haggar.

"Đây không phải là Ngưu Đại Lực sao? Nghe nói cậu đã triệu hồi được khô lâu hộ vệ của mình, sở hữu sức mạnh khống chế người chết. Bên ngoài thế đạo bất ổn, cậu có thể giúp ta một vài việc được không?"

"Tôi..."

"Rầm!"

Vương Viễn vừa định mở miệng thì Đại Bạch ở sau lưng vờ như vô ý, chém một nhát vào lưng người chơi bên cạnh.

Cuộc đối thoại nhiệm vụ của Vương Viễn bị hủy, đồng thời trước mắt hắn hiện lên thông báo hệ thống.

[Hệ thống]: Bạn đã tiến vào trạng thái chiến đấu...

"? ? ? ?"

Vương Viễn thấy vậy, giả vờ ngơ ngác hét lớn: "Thằng chó nào đánh tao? Có để cho người khác nhận nhiệm vụ không hả?"

Diễn sâu vãi chưởng.

Những người chơi xung quanh đều ngơ ngác nhìn nhau.

Hai mươi giây sau, Vương Viễn thoát khỏi trạng thái chiến đấu, lại tiếp tục đối thoại với trưởng trấn Haggar. Đại Bạch lại chém một nhát vào chân một người chơi khác, nhiệm vụ của Vương Viễn lại bị ngắt quãng.

Ba lần...

Bốn lần...

...

Sau lần thứ mười, trưởng trấn Haggar cuối cùng cũng đổi giọng: "Xem ra cậu Đại Lực đây không có hứng thú với các nhiệm vụ thông thường."

"À..."

Vương Viễn nghe vậy, trong lòng mừng rỡ, biết đây là dấu hiệu kích hoạt nhiệm vụ ẩn, bèn giả vờ mờ mịt đáp: "À đúng đúng đúng... Giết gà sao phải dùng dao mổ trâu, tôi đây là rồng phượng giữa loài người, trưởng trấn cứ giao cho tôi nhiệm vụ nào xứng tầm đi."

"Thằng nhãi này đúng là không biết xấu hổ mà!!"

Nghe Vương Viễn nói thế, hai con khô lâu mà có miệng chắc méo xệch tới tận mang tai.

"Haiz... Đúng là một đứa trẻ ngoan!"

Trưởng trấn Haggar tán thưởng nhìn Vương Viễn một cái rồi nói: "Thế giới hiện nay đang bị ma khí xâm thực, Ma tộc bị các vị thần phong ấn ngàn năm đang rục rịch trỗi dậy. Hôm qua lại có gián điệp lẻn vào thị trấn của chúng ta."

[Hệ thống]: Bạn đã kích hoạt nhiệm vụ ẩn "Gián điệp Ma tộc". Bạn có muốn nhận không?

"Nhận!"

Vương Viễn quả quyết chọn có.

"Thật sao? Có thể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?" Vương Viễn tỏ vẻ tò mò.

"Thị trấn Tây Bối của chúng ta là một trọng trấn biên phòng, vậy mà tối qua có kẻ lén lút lẻn vào thư phòng của ta định ăn cắp bản đồ biên phòng. Trên đường bị ta phát hiện, lúc giao thủ, hắn đã dùng hắc ám ma pháp của Ma tộc. Tuy để hắn chạy thoát, nhưng tay hắn đã bị ta đả thương, bây giờ chắc vẫn còn lẩn trốn trong thị trấn. Hy vọng cậu có thể giúp ta tìm ra hắn."

[Hệ thống]: Bạn đã nhận nhiệm vụ ẩn cấp S "Gián điệp Ma tộc". Nội dung nhiệm vụ: Tìm ra gián điệp của Ma tộc trong thị trấn. Phần thưởng nhiệm vụ: Chưa rõ.

"Đây là Thuốc Hiện Hình!"

Ngay sau đó, trưởng trấn Haggar lại móc từ trong ngực ra ba lọ thuốc đưa cho Vương Viễn và nói: "Đây là "Dung dịch Hiện Hình" do Đại Luyện Kim Sư Clyde luyện chế, có thể phá giải thuật ngụy trang của Ma tộc. Tổng cộng chỉ có ba lọ, cậu phải sử dụng cẩn thận đấy."

"Chỉ có ba lọ thôi sao?" Vương Viễn nhíu mày.

Hắn thầm nghĩ nhiệm vụ này quả nhiên rất khó.

Chưa nói đến điều kiện kích hoạt, phải từ chối nhiệm vụ tân thủ của trưởng trấn mười lần.

Riêng quá trình làm nhiệm vụ cũng đã khó đến mức vô lý.

Thị trấn Tây Bối tuy là khu tân thủ, nhưng NPC trong thị trấn cũng phải có đến mấy ngàn người.

May mà mình đã biết gián điệp là ai, chứ với ba lọ thuốc này, biết tìm vào đâu.

"Nhận được nhiệm vụ rồi, giờ làm sao để nó đến quán rượu đây." Tiểu Bạch thấy Vương Viễn nhận được vật phẩm nhiệm vụ, vội vàng hỏi.

"Lát nữa nó chắc sẽ đi ngang qua quán rượu, đến lúc đó chúng ta giả vờ bị kẹt vị trí, đứng lại ở đó một chút... Tới lúc đó thì phải xem độ thông minh của nó thôi." Đại Bạch nói.

Thế nhưng Đại Bạch còn chưa nói xong, chỉ nghe Vương Viễn tự lẩm bẩm: "Quán rượu là nơi tập trung nhiều NPC nhất trong thị trấn, kẻ khả nghi tám phần là sẽ ở đó."

Nói rồi, Vương Viễn đi thẳng về phía quán rượu.

"Ái chà... Thằng cha này trông thông minh hơn mình tưởng."

"Đúng vậy, thông minh hơn tôi tưởng tượng nhiều."

Hai tên Lính Khô Lâu nghe vậy thì kích động hẳn lên, không ngờ Vương Viễn lại "lên sóng" nhanh như vậy.

...

Một lát sau, Vương Viễn dẫn theo đám Lính Khô Lâu đến quán rượu.

Trong quán rượu không hề náo nhiệt như Vương Viễn tưởng tượng.

Dù sao game cũng vừa mở server, người chơi đều bận rộn làm nhiệm vụ, chẳng ai có thời gian cũng như tiền bạc để đến quán rượu tiêu pha.

"Ồ, là Ngưu Đại Lực à, rượu Lửa Địa Ngục mới về, có muốn thử một ly không, chỉ một đồng vàng thôi." Chủ quán rượu Blue đứng sau quầy bar chào hỏi Vương Viễn.

Vương Viễn liếc nhìn cái tên trên đầu Blue, trong lòng thầm lẩm bẩm.

"Không phải bảo gián điệp là Lake ở trong quán rượu sao? Thằng cha này đâu có tên là Lake, lẽ nào hai đứa kia nhớ nhầm rồi?"

"Hả? Đây không phải Lake à? Lẽ nào sử sách ghi chép sai rồi?" Tiểu Bạch cũng vô cùng kinh ngạc.

Đại Bạch lại quả quyết: "Không thể nào! Mới có một trăm hai mươi năm thôi, mỗi một sự kiện lớn ảnh hưởng đến dòng lịch sử đều được sử sách ghi lại không sai một li! Sách nói là Lake ở trong quán rượu, chứ có nói chủ quán tên là Lake đâu."

...

Nghe Đại Bạch nói vậy, Vương Viễn nhướng mày, tiện tay móc từ trong túi ra mười đồng bạc duy nhất ném cho chủ quán, ra vẻ hào phóng nói: "Cho một ly rượu mạch nha rẻ nhất, mang ra đây cho tôi! Tôi muốn nghe ngóng chút chuyện."

Nói rồi, Vương Viễn ngồi xuống một góc trong quán rượu.

Nhìn thấy mấy đồng bạc trên quầy, chủ quán lộ vẻ chán ghét, vừa cất tiền đi vừa lớn tiếng ra lệnh: "Lake, mang rượu ra cho khách."

"Quả nhiên!!"

Vương Viễn mỉm cười.

Hai con khô lâu nghe vậy cũng sững sờ, Vương Viễn thậm chí có thể cảm nhận được sự thán phục của hai tên Lính Khô Lâu dành cho mình vào lúc này.

Thế nhưng ngay sau đó, trong đầu hắn lại vang lên giọng nói khinh bỉ của hai đứa nó.

"Thằng cha này vừa keo kiệt vừa giỏi giả vờ thật..."

"Đúng vậy, đến quán rượu có mười đồng bạc mà cũng đòi nghe ngóng tin tức."

"Nhưng cũng coi như là mèo mù vớ phải cá rán, dụ được chính chủ ra mặt rồi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!