"Ui da..."
Khi mọi người đang trầm trồ thán phục trước thực lực của Vương Viễn thì đột nhiên cách đó không xa vang lên một tiếng hét thảm.
"Sao thế?" Mọi người nhìn theo tiếng kêu, chỉ thấy Thủy Linh Lung, người vừa lẻn qua lúc Dũng Giả Vô Song bị bắn thành cái bia đỡ đạn, giờ đây trên cổ đang cắm một mũi tên, lết về phía này.
"Vãi chưởng! Tình hình gì đây?"
Thấy Thủy Linh Lung bò về với bộ dạng đó, mặt ai nấy đều tái mét.
Thủy Linh Lung là một thích khách, sở hữu Tiềm Hành Thuật, một trong những kỹ năng BUG nhất game. Hơn nữa, trên người nàng còn có trang bị cường hóa tiềm hành, người thường không thể nào thấy được.
Trong hoàn cảnh tối đen như mực thế này, đã bật tiềm hành mà vẫn bị người ta bắn cho một phát suýt chết...
Cung thủ bên kia rốt cuộc là cái thứ biến thái gì vậy?
"Không biết... Đang đi thì tự nhiên bị một mũi tên bắn cho gần chết! Xem ra tiềm hành của tôi vô dụng rồi." Thủy Linh Lung tiện tay rút mũi tên trên cổ ra, sau đó điên cuồng nốc mấy bình thuốc.
May mà Thủy Linh Lung là một dân chơi nạp tiền thứ thiệt, chứ không thì mũi tên này đã trúng ngay yếu hại, dù là chiến sĩ cũng phải chết không thể chết hơn.
"Tiềm hành cũng vô dụng..."
Mọi người im lặng.
Dù gì thì thích khách là nghề duy nhất khắc chế cung thủ, và tiềm hành cũng là kỹ năng duy nhất có thể tiếp cận cung thủ một cách thần không biết quỷ không hay.
Vậy mà lúc này lại mất tác dụng...
Kinh khủng hơn nữa là sát thương của cung thủ kia thậm chí có thể bắn xuyên cả khiên của chiến sĩ.
Một cung thủ có khả năng one-shot đã đáng sợ lắm rồi, đằng này lại còn là một cung thủ one-shot có cả nhìn đêm, viễn thị và nhìn thấu tiềm hành.
Hóa ra hệ thống đang chơi bẩn ở đây.
"Hay là... chúng ta bò qua đó?"
Tùy Tiện Loạn Xạ, cái thằng lanh chanh này, ra vẻ ta đây vạch vạch xuống đất.
"Cút đi!"
Cả đám xông vào đè đầu hắn xuống đất mà chà.
Bò qua đó, đúng là chỉ có hắn mới nghĩ ra được.
Chạy còn không thoát nổi mũi tên của đối phương, bò qua thì khác gì tấu hài?
Bây giờ nằm rạp xuống đất đối phương không bắn tới là vì khoảng cách còn xa, lại gần một chút nữa thì thành bia sống ngay.
Hay là bò qua đó để chọc cho cung thủ đối diện cười chết?
Đúng là một thằng có suy nghĩ khác người.
"Phân tán ra, đi vòng qua thì sao?" Nhân Giả Vô Địch nhìn quanh một lượt rồi đề nghị.
Không thể không nói, Nhân Giả Vô Địch không hổ danh từng làm đội trưởng.
Trình độ chiến thuật chuyên nghiệp hơn hẳn cái thằng tấu hài Tùy Tiện Loạn Xạ kia.
Phân tán đi vòng, đúng là một phương án tương đối đáng tin cậy.
Thế nhưng Vương Viễn lại xua tay: "Không được! Đối phương có thực lực miểu sát, tầm nhìn lại cực tốt, khoảng cách còn xa. Mấy người chúng ta hoàn toàn bị phơi bày trong tầm mắt của hắn, dù có phân tán đi vòng cũng không đủ cho hắn giết."
"Chuyện này..."
Nhân Giả Vô Địch gật đầu.
Bình thường khi gặp cung thủ, sát thương của họ không cao đến vậy, mọi người có thể phân tán đi vòng. Chỉ cần một người trong số đó chịu được hỏa lực thì những người khác có thể lẻn qua.
Nhưng bây giờ cung thủ đối phương bắn phát nào chết phát đó... lại còn nhìn thấy cả thích khách tàng hình, việc phân tán đi vòng hoàn toàn vô nghĩa.
"Vậy mẹ nó phải làm sao đây! Bó tay toàn tập!"
Cả đám hoàn toàn bất lực.
Công cao, tầm bắn xa, xuất quỷ nhập thần, không sợ tiềm hành, chơi game bao lâu nay, đây là lần đầu tiên họ gặp phải đối thủ kiểu này.
Đừng nói là đánh, bây giờ cả đám còn không dám ló đầu ra, thậm chí còn chẳng biết mặt mũi đối phương ra sao.
Ngay cả Vương Viễn nhất thời cũng không nghĩ ra được cách nào hay ho...
Thật sự không được thì để Tiểu Bạch đỡ đòn? Không biết có chịu nổi không... Dù sao thì Dũng Giả Vô Song còn không trụ được.
Nếu không được nữa thì để Tiểu Bạch lên tank? Không biết nó có chịu nổi không... Dù sao thì Dũng Giả Vô Song cũng không đỡ nổi.
Nếu biết thằng khốn đó ở đâu thì dễ rồi! Tùy Tiện Loạn Xạ cũng biết bắn lén mà.
...
"Soạt!"
Ngay lúc mọi người đang bó tay thì đột nhiên Tiểu Bạch đứng dậy.
"Ngưu ca?? Anh định làm gì thế?"
Cả đám thấy vậy thì kinh hãi.
"Ta cũng không biết ta muốn làm gì..." Vương Viễn cũng đầu đầy dấu chấm hỏi.
Thằng nhóc này không phải định lên tank thật đấy chứ.
"Vút!"
Khi Tiểu Bạch vừa đứng lên, tiếng xé gió lại một lần nữa vang lên, một mũi tên màu xanh lại bay tới.
Không giống Dũng Giả Vô Song, Tiểu Bạch là thuẫn chiến, biết đỡ đòn!
Đối mặt với cú bắn lén, Tiểu Bạch nâng khiên đỡ đòn, động tác liền mạch dứt khoát.
"Keng!"
Mũi tên bắn trúng khiên của Tiểu Bạch và bị bật ra.
Cùng lúc đó, bên tai Vương Viễn vang lên giọng của Đại Bạch: "Tiểu Trịnh, sao rồi? Tính toán ra vị trí của đối thủ chưa?"
"Vút vút vút!"
Đại Bạch vừa dứt lời, lại có ba mũi tên nữa bay tới.
"Bên đó!"
Mũi tên của đối phương chưa tới, tiếng xé gió đã vang lên, chỉ nghe Mã Tam hét lớn một tiếng.
"Vút!!"
Một mũi tên màu đỏ bay theo quỹ đạo của mũi tên vừa bắn lén, vẽ một vệt sáng đỏ rực trên không trung.
"Hả?"
Mọi người nghi hoặc nhìn Vương Viễn.
Vương Viễn cũng ngờ vực liếc nhìn Mã Tam sau lưng.
Đồng thời, Tiểu Bạch tiến lên một bước, lại giơ khiên lên.
"Keng keng keng!"
Tất cả mũi tên đều bị chặn lại.
"Ầm!"
Gần như cùng một lúc, một tiếng nổ vang lên từ phía xa!
Một đốm lửa lóe lên trong khu rừng phía trước mặt mọi người, trông đặc biệt chói mắt.
"Vãi! Trúng rồi!!"
Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm!
"Đẹp lắm!" Đại Bạch và mấy người kia lớn tiếng khen ngợi.
"Đâu có, đây không phải là thao tác cơ bản của một cung thủ hàng đầu sao!" Mã Tam hiếm khi khiêm tốn.
"!!!"
Nghe vậy, Vương Viễn cũng lập tức hiểu ra.
Hóa ra vừa rồi Mã Tam đã dựa vào phản hồi từ đòn tấn công của đối phương để tính toán tọa độ của hắn.
Và nghe ý của Mã Tam, thì trong thế giới tương lai, đây chỉ là thao tác cơ bản của một cung thủ.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, trong game, người chơi cung thủ chỉ cần ném kỹ năng trúng người đối thủ là được.
Nhưng ở thế giới tương lai, cung thủ tương đương với lính bắn tỉa thời hiện đại.
Không chỉ phải bắn trúng mục tiêu, mà khi bị tấn công, còn phải ngay lập tức xác định được vị trí của đối thủ.
Đây là bản năng cần có của một tay bắn tỉa.
Mã Tam tuy có hơi cà chớn, nhưng ở tương lai cũng là một cung thủ tinh anh, tự nhiên có thể nhanh chóng dựa vào đòn tấn công của đối thủ để xác định vị trí của hắn.
"Làm sao mà bắn trúng được vậy!!"
Tùy Tiện Loạn Xạ ngây người, hắn là một cung thủ chuyên nghiệp mà lại không bằng một thằng chơi khô lâu như Vương Viễn.
"Định vị ba điểm, hiểu không!" Vương Viễn cố tỏ ra nguy hiểm, phán như thánh.
"Định vị ba điểm?" Nghe thấy cụm từ này, mắt Tùy Tiện Loạn Xạ sáng rỡ...
"Học hỏi đi!" Vương Viễn vỗ vai Tùy Tiện Loạn Xạ nói: "Một cung thủ mà ngay cả vị trí mục tiêu cũng không tìm được thì còn chơi cung cái nỗi gì."
Nói đến đây, Vương Viễn thầm nghĩ trong lòng: "Mẹ nó chứ, thật ra mình cũng có hiểu đếch đâu."
"Ngưu thúc! Dạy em..." Tùy Tiện Loạn Xạ kéo tay Vương Viễn, vẻ mặt thành khẩn.
"Cái này, trước tiên cậu phải học toán đã." Vương Viễn suy nghĩ một chút rồi nói.
"Toán? Thôi vậy! Em không học nổi đâu!" Tùy Tiện Loạn Xạ bỏ cuộc ngay lập tức.
Vương Viễn cười gian, hắn biết tỏng, mấy cậu ấm như Tùy Tiện Loạn Xạ mà học giỏi toán thì đã không đâm đầu vào mấy trò chơi giải trí cấp thấp này.
...
"Vút!"
Sau khi bị bắn trúng, cung thủ đối phương lập tức bắt đầu tẩu vị, rồi lại bắn thêm một mũi tên nữa.
"Két két!"
Tiếng xé gió vang lên, Mã Tam giương cung, dây cung căng như trăng rằm, bắn trả một mũi tên.
Hai mũi tên lướt qua nhau trên không trung.
"Keng!"
Mũi tên của cung thủ đối phương lại bị Tiểu Bạch đỡ được.
"Bụp!"
Mũi tên của Mã Tam găm vào người cung thủ đối phương, phát ra một tiếng trầm đục.
Trong khu rừng u ám phía đối diện, một tinh linh với vóc người mảnh khảnh, ngực cắm một mũi tên, trên đầu hiện ra một vòng nhang muỗi.
【 Chấn Động Xạ Kích 】
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn