"Nói quá chuẩn rồi!"
"Không hổ là Vương ca!"
Nghe được lời nói này của Vương Viễn, đám người vô cùng cảm động.
Trong tận thế, đạo đức không còn, thứ thiếu nhất chính là tinh thần chính nghĩa.
Lời nói của Vương Viễn cảm động lòng người như vậy, thật sự giống như làn gió xuân ấm áp sưởi ấm trái tim mọi người.
Không sai!
Càng là thời khắc sinh tử tồn vong, mọi người càng cần đoàn kết.
Người trước mắt này không chỉ có thực lực cường đại, đạo đức tu dưỡng còn cao ngút, cách cục lại càng vượt xa tất cả mọi người. Ấn tượng của đám người đối với Vương Viễn, từ sự kính ngưỡng thực lực và cảm kích sự giúp đỡ trước đó, trực tiếp thăng cấp lên thành tôn kính.
Nếu không phải hiện tại đã có đội ngũ của riêng mình, mọi người chắc chắn sẽ gia nhập đội của Vương Viễn ngay lập tức.
Nhìn thấy biểu cảm trên mặt mọi người, Vương Viễn thầm mỉm cười.
Đúng là cái hiệu quả hắn muốn.
Trong tận thế, một người thì chẳng khác nào một cây chẳng chống vững nhà, đồng đội hợp tác là điều không thể thiếu.
Thực lực của Trương Khoa và đám người cố nhiên kém xa Đại Bạch, nhưng hiện tại bọn họ lại có một đoàn thể với nơi ẩn náu.
Vạn nhất nếu thật sự gặp phải chuyện gì đó, nơi ẩn náu đó chính là khu vực an toàn cuối cùng của mình.
"Mọi người nhanh chóng tu sửa lại thiết kế phòng ngự đi."
Vương Viễn chỉ vào bức tường và những ngôi nhà bị Sauta đâm cho tan hoang tơi tả nói: "Tôi đi gặp thôn trưởng đây!"
"Được!"
Đám người gật đầu.
Vương Viễn liền bước nhanh đi vào trong đại sảnh.
"Lần này thật sự rất cảm ơn cậu, Tiểu Vương." Thôn trưởng nhìn thấy Vương Viễn, kích động chủ động tiến lên đón: "Tôi sẽ sắp xếp một bữa tiệc, hôm nay nhất định phải chiêu đãi ân nhân của chúng ta."
"Đâu có gì đâu!"
Vương Viễn khoát khoát tay, cười tủm tỉm nói: "Trường Lâm thúc, chú có phải quên chuyện gì rồi không?"
"À cái này?" Trương Trường Lâm tỏ vẻ nghi hoặc.
"?"
Vương Viễn cũng sững sờ.
Không đúng, hệ thống nhắc nhở mình tìm thôn trưởng để nhận thưởng, sao ông ta lại tỏ vẻ cái gì cũng không hiểu vậy?
Vãi chưởng, không phải bị hệ thống lừa rồi chứ.
"Cái kia... Phần thưởng nhiệm vụ." Vương Viễn thử thăm dò nhắc nhở: "Hệ thống có nhắc nhở mà."
Dù sao cũng là người đã có tuổi, có thể không hiểu nhiều quy tắc trò chơi.
"Ai da! ! Cậu không nói tôi quên mất." Trương Trường Lâm nghe vậy liền giật mình, từ trong ngực móc ra một cái hộp nhỏ đưa cho Vương Viễn nói: "Đây là người tên "Hệ thống" kia vừa đưa cho tôi, nói là để tôi chuyển giao phần thưởng này cho cậu."
"..."
Vương Viễn cạn lời.
Xời, suýt nữa bị ông già này lừa.
Ông ta mới sáu mươi tuổi, vẫn chưa đến lúc lú lẫn. Nhiệm vụ hoàn thành chưa đầy ba phút, ông ta đã nói quên, ai mà tin được chứ.
Rõ ràng là muốn nuốt chửng phần thưởng của mình.
Lão già này, còn tỏ vẻ mờ mịt, diễn xuất có thể sánh với diễn viên điện ảnh, Vương Viễn suýt nữa đã tưởng mình sai rồi.
Quả nhiên, dù là thế giới nào, làm thôn trưởng ít nhiều cũng mang theo chút thuộc tính gian xảo.
"Chỉ có cái hộp nhỏ này thôi sao?"
Vương Viễn liếc mắt hỏi.
Nếu đã biết lão già này muốn nuốt chửng phần thưởng của mình, ông ta chắc chắn sẽ không lấy ra hết tất cả phần thưởng cùng lúc, nhất định phải xác nhận mấy lần mới được.
Nếu không, quay người sau đó ông ta nói đã cho hết rồi, mình cũng chẳng làm gì được.
"Ha ha!"
Trương Trường Lâm lại móc ra một khối đá màu tím.
"Còn nữa mà!" Vương Viễn tiếp tục nói.
Đừng quản có hay không, cứ phải "nổ" mấy lần đã.
"Không có... Thật sự không có." Trương Trường Lâm lắc đầu.
"Thật sao? Hệ thống cho tôi phần thưởng tôi đều nắm rõ." Vương Viễn tiếp tục "lắc lư": "Chú đừng giấu nữa, các huynh đệ bên ngoài đều đang nhìn đấy, chú làm trưởng bối nhất định phải lấy đức phục người mới được."
"Ai..."
Trương Trường Lâm thở dài một hơi, từ trong ngực móc ra một cái túi, vô cùng miễn cưỡng đưa tới.
Cái hộp nhỏ lúc nãy Trương Trường Lâm chẳng hề tiếc nuối, bảo thạch chỉ hơi do dự, nhưng cái túi này lại cực kỳ không tình nguyện.
"Bảo bối gì đây?" Vương Viễn vội vàng nhận lấy cái túi.
Cái túi rất nặng.
Mở ra xem, bên trong chứa mười cái kim tệ.
"Vãi chưởng..."
Vương Viễn toát mồ hôi hột.
Xem ra Trương Trường Lâm còn kế thừa thuộc tính "thần giữ của" của NPC trong game.
Nhưng cũng không có gì đáng nói, thịnh thế đồ cổ loạn thế kim, người ở tuổi này như Trương Trường Lâm đương nhiên không biết giá trị của trang bị và kỹ năng, nhưng ông ta tuyệt đối biết giá trị của vàng.
"Ngô..."
Vương Viễn lại nhìn Trương Trường Lâm một chút.
"Thật không có đâu cháu trai... Chú Trường Lâm không phải loại người không biết xấu hổ đâu." Trương Trường Lâm thấy Vương Viễn vẫn còn nhìn mình, vội vàng lật hết túi ra để chứng minh mình trong sạch, mặt đỏ bừng.
"Thôi được rồi! Cứ coi như không có đi." Vương Viễn khoát khoát tay.
Trong mắt Trương Trường Lâm, vàng chắc chắn là thứ đáng giá nhất, ông ta đã lấy vàng ra hết, những thứ khác hẳn là cũng không có gì giá trị để giấu nữa.
Xem ra sau này liên hệ với thôn trưởng, nhất định phải đề cao cảnh giác gấp mười hai phần.
...
"Mọi người cứ bận việc đi! Tôi về trước đây!"
Rời khỏi đại sảnh, Vương Viễn chào hỏi mọi người.
"Nhanh vậy đã đi sao? Không ăn cơm tối rồi đi à?"
Thấy Vương Viễn nhanh như vậy đã muốn rời đi, Trương Khoa mấy người kinh ngạc, vội vàng xông đến.
"Không được! Bạn của tôi bị người ta bắt đi rồi! Tôi còn phải đi cứu người nữa." Vương Viễn nói như vô tình mà hữu ý.
"A! ! ! !"
Nghe được lời này của Vương Viễn, Trương Khoa và đám người nhất thời sôi sục cả lên.
"Không phải Vương ca! ! Bạn của ngài bị bắt, mà ngài còn giúp chúng tôi trước!"
"Tôi dựa vào! Hành động của ngài quá làm tôi cảm động! !"
"Thôi mấy ông ơi! Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là bạn của Vương ca bị bắt! ! !"
"Không sai! Ai mẹ nó to gan như vậy! Bắt bạn của Vương ca chính là bắt bạn của chúng ta! !"
"Vương ca đã cứu tất cả chúng ta, chúng ta không thể cứ khoanh tay đứng nhìn!"
"Đúng! ! Vương ca, chúng ta cùng đi với ngài cứu người! !"
Trong chốc lát, đám người Trương gia thôn trong sân nhao nhao xông tới, từng người lòng đầy căm phẫn, muốn đi theo Vương Viễn đi cứu người.
"Ai da cái này..."
Vương Viễn giả bộ ngượng ngùng nói: "Bên các cậu còn có chuyện khác phải xử lý, không cần làm phiền các cậu đâu."
"Nói linh tinh gì đấy! !"
Trương Lôi nói: "Ngài vừa nãy còn nói muốn đoàn kết cơ mà, bây giờ còn nói lời này, có phải là coi thường người Trương gia thôn chúng tôi không!"
"Tôi thấy ngài chính là coi thường chúng tôi!" Những người khác cũng rối rít nói: "Không thì sao không coi chúng tôi là bạn!"
"Chê chúng tôi yếu đúng không!"
"Đánh rắm còn có thể đón gió, chúng tôi trong mắt Vương ca còn không bằng cái rắm à."
Không thể không nói, đám người Trương gia thôn kia, chơi game lâu rồi, cà khịa đúng là đỉnh của chóp.
Thấy Vương Viễn không muốn dẫn theo mọi người, từng người bắt đầu cà khịa Vương Viễn.
"Tôi chỉ là không muốn để mọi người mạo hiểm thôi."
"Xì! Nguy hiểm hơn vừa nãy được mấy phần chứ?"
"Ngài còn không sợ chết, chúng tôi vì sao lại sợ nguy hiểm?"
Mọi người lần nữa phản bác.
"Xe của tôi không có lớn như vậy..." Vương Viễn bất đắc dĩ lại nói.
"Không sao! Chúng tôi có thể chen mà! !"
Mọi người trăm miệng một lời.
"Thôi được rồi! Vậy thì làm phiền mọi người!" Vương Viễn miễn cưỡng gật đầu.
"Thế nào, tôi đã bảo thằng cha này chắc chắn phải lừa người mà." Xuân Ca nhún vai.
"Cái này là lôi kéo người ta đi bán mạng cho mình à?" Tiểu Bạch trợn mắt hốc mồm.
"Chú ý lời nói của cậu đấy!" Vương Viễn nghiêm khắc sửa lại: "Là bọn họ nhất định phải đi theo tôi."
"Vãi chưởng! Đúng là mặt dày vãi! !"
Đám khô lâu cạn lời...