Thành phố Giang Bắc, Biệt thự Tây Sơn.
Trong căn phòng xa hoa, Vương Ngọc Kiệt nằm nghiêng trên ghế sa lông ôm tay cầm chơi game, tiếng đao kiếm vang lên không ngừng bên tai.
"Cái nhân vật chính củ chuối này khó điều khiển vãi! Nếu là tao, tao bóp chết Boss từ lâu rồi!" Vương Ngọc Kiệt hung hăng xoa xoa tay cầm, miệng lầm bầm lầu bầu.
Lương Phương ngồi ở trong góc, ôm hài tử khóc thút thít.
"Khóc cái quái gì mà khóc!"
Vương Ngọc Kiệt quăng tay cầm ra, không nhịn được hỏi.
Khóc gần cả ngày rồi, con nhỏ này nước mắt ở đâu ra mà lắm thế không biết?
"Đều tại em liên lụy anh..." Lương Phương khóc nức nở nói: "Hiện tại bọn họ khẳng định phải giăng bẫy bắt anh Vương, đến lúc đó mỗi lần anh Vương bị bắt, chúng ta đều phải chết, anh nên vứt em xuống mà tự chạy mới đúng."
Không thể không nói, Lương Phương mặc dù là một kẻ yếu đuối, nhút nhát, chỉ biết làm gánh nặng, nhưng nhìn sự việc rất rõ ràng, vô cùng hiểu rõ vị trí của mình bây giờ.
Vô luận là nàng hay là Vương Ngọc Kiệt, hiện tại chỉ là mồi nhử để dẫn Vương Viễn ra.
Chờ Vương Viễn sau khi ra ngoài, hai người liền đã mất đi giá trị.
Đến lúc đó muốn chém muốn giết, tùy theo tâm trạng đối phương.
Đương nhiên, trong lòng nàng cũng rõ ràng, có Triệu Minh ở đây, mình rất có thể không chết được, nhưng lại liên lụy Vương Viễn cùng chị Vương, khiến trong lòng nàng càng khó chịu hơn.
"Nói nhảm!"
Vương Ngọc Kiệt khoát tay một cái nói: "Cô cứ coi như ra nghỉ phép là được, cô phải tin tưởng Lão đại Ngưu... Anh ấy không phải dạng vừa đâu."
"Thế nhưng mà... Hiện tại những người này cũng không tầm thường mà." Lương Phương nói.
"Cô phải tin tưởng, Lão đại Ngưu kiểu gì cũng sẽ nhỉnh hơn bọn họ một chút xíu thôi." Vương Ngọc Kiệt nói.
"Thật sao?" Lương Phương nghe vậy trong mắt lóe lên một tia mừng rỡ.
"Mà có cô thì có khi lại thấp hơn một chút xíu đấy. Hắc hắc." Vương Ngọc Kiệt cười khẩy.
"Ôi... (Lương Phương khóc thảm hơn)!!!" Lương Phương trực tiếp khóc càng thương tâm.
"Ha ha, đúng là không biết đùa gì cả! Chẳng có tí thú vị nào." Vương Ngọc Kiệt thấy chẳng thú vị gì, tiện tay quăng cái tay cầm đi, từ trên bàn cầm lấy một khối bánh ga tô tinh xảo, sau đó tiếp tục lầm bầm lầu bầu: "Trong cái tận thế này, còn có thể ăn được đồ ăn tinh xảo đến vậy, thằng nhóc Lăng Phong chó má này đúng là biết hưởng thụ vãi chưởng!"
"Cạch một tiếng!!"
Đúng lúc này, cánh cửa phòng đột nhiên mở ra.
Cánh cửa phòng bên ngoài là một cánh cửa sắt tinh xảo làm từ thép, chỉ thấy Lăng Phong vũ trang đầy đủ đứng ngoài cửa, phía sau còn có Vương Hổ đi theo.
"Anh Hổ, anh đứng phía trước tôi một chút! Tôi thấy cô ta hơi đáng sợ." Lăng Phong nhỏ giọng nhắc nhở Vương Hổ.
Vương Hổ vội vàng tiến lên một bước, rút tấm chắn ra.
"Ha ha! Đã nhốt tôi rồi, mà còn cẩn thận thế à." Vương Ngọc Kiệt nhịn không được giễu cợt nói.
"Khụ khụ!"
Lăng Phong ho khan một tiếng, vẫy tay với Vương Hổ: "Không cần cầm tấm chắn đâu."
Vương Hổ: "..."
"Thế nào rồi, cô Vương." Lăng Phong nở một nụ cười, tủm tỉm hỏi Vương Ngọc Kiệt: "Chỗ tôi đây rất không tệ chứ?"
"Ừm! So với chỗ tôi mạnh hơn nhiều!!" Vương Ngọc Kiệt gật gật đầu.
Nói thật lòng.
Một bên là biệt thự lớn hiện đại, muốn gì có nấy, đồ ăn đều là hàng đặc cấp.
Một bên là ký túc xá cũ kỹ từ thế kỷ trước, đồ ăn đều là loại rẻ tiền, cái này thì không có gì có thể so sánh được.
Nếu Vương Ngọc Kiệt nói không bằng Vương Viễn thì đúng là tự lừa dối mình.
"Có đúng không!"
Nghe được lời này của Vương Ngọc Kiệt, Lăng Phong rất là mừng rỡ.
Từ đơn giản đến xa hoa thì dễ, từ xa hoa trở về đơn giản thì khó, chỉ cần có thể dùng vật chất để làm lung lay cô gái này, thì không sợ cô ta không theo mình.
"Đó là đương nhiên! Mấy món ngon này ở chỗ chúng tôi nghe còn chưa từng nghe qua." Vương Ngọc Kiệt lại nắm lên một chuỗi nho, ném vào miệng một quả.
"Vậy thì tốt rồi! Vậy thì tốt rồi!" Lăng Phong vội nói: "Tôi đây còn sợ làm phiền cô, thế nào, có muốn gia nhập bang hội Phong Lăng Thiên Hạ của chúng tôi không."
"A?"
Vương Ngọc Kiệt ngơ ngác: "Tại sao phải gia nhập các người?"
"Chỗ tôi đây tốt biết bao, muốn gì có nấy, gia nhập chúng tôi, sau này cô có thể hưởng thụ những thứ này cả đời." Lăng Phong vỗ bộ ngực hứa hẹn nói.
"Cũng chưa chắc tôi đã gia nhập các người." Vương Ngọc Kiệt nói.
"Vậy cô nói chuyện không có lý lẽ gì cả sao?" Lăng Phong bị Vương Ngọc Kiệt nói cho cứng họng.
Hay lắm, điều kiện vật chất thì cô muốn, bang hội thì không muốn gia nhập, làm gì có chuyện như vậy.
"Hắc hắc!" Vương Ngọc Kiệt cười khẩy nói: "Nếu tôi xử lý các người, biến nơi này thành của chúng tôi, chẳng phải đơn giản hơn sao?"
Đang nói chuyện, Vương Ngọc Kiệt đột nhiên tiến lên một bước, giây lát sau đã xuất hiện ngay ở cổng.
"Đù má!!"
Thấy Vương Ngọc Kiệt đột nhiên xông về phía mình, Lăng Phong cách Vương Hổ giật mình lùi về sau một bước, ngã phịch xuống đất.
"Ha ha ha!"
Vương Ngọc Kiệt thấy thế cười ha ha một tiếng: "Vui phết, có khiếu đấy."
"Cô! Cô!!!" Lăng Phong chật vật ngồi dưới đất, chỉ vào Vương Ngọc Kiệt tức đến không thốt nên lời.
Mình từ nhỏ đều là muốn gì có nấy, đây là lần đầu bị người từ chối như vậy, mà lại người phụ nữ này còn dám chống đối mình, đúng là quá đáng!
"Rầm!"
Cánh cửa phòng bị Vương Hổ đóng sập lại.
"Lăng thiếu gia, không sao chứ?" Vương Hổ cau mày nói: "Có cần..."
Vừa nói, Vương Hổ vừa đưa tay lên cổ, làm động tác cắt cổ.
"Ai bảo anh giết cô ta!" Lăng Phong nghiến răng nghiến lợi nói: "Cô ta càng như vậy, thì càng có tính khiêu chiến, tôi lại càng có hứng thú! Tôi chỉ thích kiểu đó thôi!"
"..."
Vương Hổ không còn gì để nói.
Xem ra sinh ra mà sống quá dễ dàng thì cũng chẳng có ý nghĩa gì, nhìn thằng nhóc này biến thái đến mức nào rồi, giá mà hồi bé bố mẹ nó từ chối nó vài lần, thì tâm lý nó đã bình thường hơn rồi.
"Mọi thứ đã sắp xếp xong xuôi chưa?"
Lăng Phong đứng dậy, chỉnh lại quần áo rồi hỏi Vương Hổ.
"Xong xuôi hết rồi!"
Vương Hổ gật đầu nói: "Địa chỉ đã đăng lên diễn đàn rồi, thằng nhóc đó đêm nay chắc chắn sẽ mò đến đánh lén, chỉ cần nó xuất hiện, cứ để nó có đi mà không có về."
"Tốt lắm!"
Lăng Phong chắc nịch nói: "Chỉ cần tôi giết chết thằng cháu đó, xem con bé Vương có ngoan ngoãn theo tôi không!"
Vương Hổ: "..."
...
Một bên khác.
Chiếc xe của Vương Viễn đã lái vào nội thành.
Chậm rãi xuyên qua khu dân cư, khi đến Biệt thự Tây Sơn thì trời đã tối hẳn.
"Hóa ra là chỗ này!"
Nhìn khu biệt thự trước mắt, Tiểu Trương tỏ vẻ quen thuộc.
"Sao? Cậu đã tới đây rồi à?" Vương Viễn hiếu kì.
Một ông chủ quán ăn vặt, chẳng lẽ còn có thể giao hàng cho mấy ông chủ khu biệt thự này sao?
"Mười năm trước từng làm công nhân ở đây." Tiểu Trương nói.
"Cậu cũng ghê gớm thật đấy." Vương Viễn cảm khái, từ công nhân quèn mà lên làm ông chủ nhỏ, thằng nhóc này cũng không phải người bình thường.
"Đương nhiên rồi!" Tiểu Trương tỏ vẻ đắc ý.
"Chúng ta trực tiếp tấn công vào trong sao?"
Một bên Trương Lôi đã nóng lòng muốn thử, tay cầm cung tên mà cứ như cầm súng ngắm, lên dây cung ken két.
Hắn không nên chơi cung thủ, mà phải là chiến binh mới đúng. Cung thủ thì phải điềm tĩnh, lạnh lùng chứ, thằng nhóc này chắc chắn không phải cung thủ giỏi.
"Trước tiên cứ xác nhận mục tiêu đã!"
Vương Viễn chỉ chỉ khu biệt thự nói: "Dùng Mắt Ưng quan sát xem căn 008 ở đâu."
"Ngay đối diện kia kìa!" Trương Lôi chỉ vào biệt thự đối diện nói.
"Cậu nhìn thấy chưa?"
"Thấy rồi chứ! Đèn nhà hắn sáng trưng kìa." Trương Lôi nói.
"Ờm..."
Vương Viễn không phản bác được.
"Là căn này sao?" Vương Viễn lại bảo Mã Tam xác nhận lại.
"Không sai! Là chỗ này!" Mã Tam chia sẻ hình ảnh tầm nhìn cho Vương Viễn...