"Nhân lúc này!"
Thấy đám Vương Cửu Thần đang đứng ngẩn người nhìn chằm chằm vào cái xác, Lý Thức Châu liền nói nhỏ với Vương Viễn, chỉ tay về phía lối ra rồi lập tức tàng hình.
"Ok!"
Vương Ngọc Kiệt vẻ mặt nghiêm túc, tiện tay rút một cây đại thương từ trong ngực ra, nói: "Anh đi xử hàng sau, em ở chính diện thu hút hỏa lực, còn anh Ngưu thì phụ trách bọc hậu bọn chúng!"
“?????”
“Cái gì? Cô nói cái gì?”
Nghe Vương Ngọc Kiệt nói vậy, Lý Thức Châu vừa mới đứng dậy lại vội vàng nằm rạp xuống, nhìn Vương Ngọc Kiệt mà đầu đầy dấu chấm hỏi.
Đệt! Con nhỏ này có vấn đề về não à, tôi bảo mọi người chạy, cô lại hiểu thành cái quái gì vậy?
Vương Viễn cũng kinh ngạc nói: "Ồ, không tệ nha, còn biết cả chiến thuật cơ đấy!"
“Đương nhiên rồi!” Vương Ngọc Kiệt đắc ý nói: “Nhìn nhiều cũng học lỏm được chứ bộ.”
"Được!"
Vương Viễn khen ngợi gật đầu: "Có tiến bộ! Nhưng mà đừng vội, cứ chơi đùa với bọn chúng một chút đã!"
"Chơi đùa một chút?" Vương Ngọc Kiệt không hiểu: "Là sao ạ?"
"He he!"
Vương Viễn cười nhạt: "Bọn chúng mà dọn dẹp được đám quái ở đây thì cũng đỡ cho chúng ta một mớ công sức."
Nhiệm vụ mà Vương Viễn nhận được là dọn dẹp Hồ Vọng Nguyệt.
Nhưng hệ thống lại không nói rõ phải dọn dẹp bằng cách nào.
Có người giúp dọn dẹp thì cũng tính là dọn dẹp.
Dù sao đám quái ở đây cấp cũng không thấp, lại toàn là quái tinh anh.
Mấy người Vương Viễn mà tự mình dọn dẹp thì cũng phiền phức thật.
Người ta mượn đao giết người, còn Vương Viễn thì mượn đao giết quái.
"Có lý ghê!"
Vương Ngọc Kiệt nghe vậy hai mắt sáng rực, lại nhét cây đại thương vào trong ngực: "Vẫn là anh Ngưu nham hiểm hơn!"
"Haha, em nói thế mà nghe được à?"
"Em đang khen anh đó!"
"Làng của em khen người kiểu đấy à!"
Vương Viễn bất mãn.
"Tao đã nói rồi mà, đi theo anh Ngưu thì đừng mong làm được chuyện gì tử tế!" Đại Bạch và mấy người khác cũng bĩu môi.
Bọn họ coi như đã nhìn thấu, Vương Viễn mà ra ngoài không tính kế người khác thì chẳng khác nào tự mình bị lừa.
...
Trong lúc họ nói chuyện, nhóm người của Đoàn Mạo Hiểm Thanh Long đã tiếp tục tiến lên.
Mấy người Vương Viễn thì lẳng lặng bám theo sau.
Đi xuyên qua bờ hồ, cả đám men theo con đường đá xanh uốn lượn tiến về phía trước, một lát sau thì tiến vào một hang động dưới lòng đất.
[Hệ thống: Bạn đã phát hiện Hang Động Bí Mật Vọng Nguyệt, kinh nghiệm +100]
Theo thông báo của hệ thống hiện lên, Vương Viễn dẫn mấy người tiến vào hang động.
Tuy nói là hang động, nhưng bên trong không hề tối tăm chút nào.
Bởi vì trên vách đá của hang động được khảm đầy những viên bảo thạch lấp lánh.
Ánh sáng nhấp nháy chiếu rọi toàn bộ hang động sáng trưng.
Vương Ngọc Kiệt phấn khích đến độ suýt chảy cả nước mũi, giật luôn con dao găm trong tay Lý Thức Châu rồi bắt đầu cạy mấy viên đá quý trên vách hang.
Vương Viễn thì đứng ở lối vào, quan sát toàn bộ hang động từ trên xuống dưới.
Hang động rất lớn, cực kỳ rộng rãi.
Bên trong, vô số Huyền Giáp Quy đang đi đi lại lại.
[Huyền Giáp Quy Trưởng Thành] (Tinh Anh)
Cấp độ: 15
Kỹ năng: Skill Thủy Đạn (Thuần Thục)
Thiên phú: Khiên Huyền Giáp
Giới thiệu: Một thành viên của tộc Huyền Quy ở Hồ Vọng Nguyệt, sở hữu năng lực điều khiển nước cực mạnh.
Một skill Thăm Dò được ném ra, thông tin của Huyền Giáp Quy liền hiện ra trước mắt mọi người.
Ngoại trừ kích thước lớn hơn và cấp độ cao hơn ấu thể Huyền Giáp Quy ra thì những thứ khác hoàn toàn không có gì khác biệt.
“Vãi chưởng! Là quái tinh anh cấp 15!”
Nhìn thấy đám Huyền Giáp Quy trước mắt, người của Đoàn Mạo Hiểm Thanh Long cũng giật nảy mình, vội vàng dừng bước, đồng loạt nhìn về phía Vương Cửu Thần, mặt mày đứa nào đứa nấy đều hoảng hốt.
Rõ ràng, bọn họ cũng biết quái vật cấp cao khó đối phó đến mức nào, đám Huyền Giáp Quy trước mắt rõ ràng không phải là thứ mà họ có thể xử lý được.
"Không đúng nhỉ?"
Vương Cửu Thần cau mày: "Thằng nhóc họ Lý kia làm sao có bản lĩnh đối phó với loại quái vật này? Chẳng lẽ bọn chúng chạy mất rồi?"
"Lão Cửu, chúng ta đi tiếp hay là quay về? Quái ở đây e là không dễ xơi đâu." Trịnh Long đứng bên cạnh nhíu mày nói.
"Về thôi! Quái ở đây cấp cao quá! Lần sau chúng ta gọi thêm người rồi quay lại!" Vương Cửu Thần cũng sợ đến xanh mặt, vội xua tay.
"Được!"
Trịnh Long gật đầu, trực tiếp hô lớn với mọi người: "Rút lui!"
Cả đám nghe vậy liền nhao nhao quay người, ai nấy đều như trút được gánh nặng.
"Phù..."
Thấy nhóm người của Đoàn Mạo Hiểm Thanh Long định rút lui, Lý Thức Châu lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần đám người này rời đi, bên mình sẽ an toàn.
...
"Muốn đi à? Đã đến rồi mà còn muốn đi sao?"
Thế nhưng, Vương Viễn lại cười lạnh một tiếng, ra hiệu cho Mã Bảo.
"Vút!"
Chỉ nghe một tiếng xé gió vang lên, một mũi tên tỏa ra ánh sáng trắng vạch một đường cong trên không trung.
"Phập!" một tiếng, cắm thẳng vào đầu một con Huyền Giáp Quy.
"!!!!!"
Một mũi tên này vừa bắn ra, tất cả Huyền Giáp Quy đồng loạt ngẩng đầu lên, đôi mắt trở nên đỏ ngầu, rồi nhanh chóng di chuyển về phía cửa hang.
"Tao hỏi! Thằng nào bắn tên!"
Thấy cảnh này, sắc mặt Trịnh Long và Vương Cửu Thần lập tức biến sắc.
Những người khác của Đoàn Mạo Hiểm Thanh Long thì sợ đến hồn bay phách lạc.
"Phụt phụt phụt!"
Chưa kịp để họ phản ứng, một bầy Huyền Giáp Quy đã đuổi đến sau lưng, há miệng ra, từng quả Thủy Đạn bắn tới tấp về phía đám người của Đoàn Mạo Hiểm Thanh Long.
"Chiến sĩ khiên! Mau phòng ngự!"
Vương Cửu Thần thấy vậy vội vàng chỉ huy thuộc hạ phòng thủ.
Các chiến sĩ khiên của Đoàn Mạo Hiểm Thanh Long cuống cuồng giơ khiên lên.
"Binh binh binh!"
Thủy Đạn đập vào khiên, phát ra những tiếng vang chát chúa.
Nhưng ngay lúc đám người của Đoàn Mạo Hiểm Thanh Long đang chặn Thủy Đạn, bầy Huyền Giáp Quy đi đầu đã bò tới trước mặt, há cái miệng đầy răng nhọn hoắt ra và cắn tới.
"Mẹ nó! Tấn công!"
Trịnh Long gầm lên một tiếng, lập tức hạ lệnh tấn công.
Sau một đợt phòng ngự, Đoàn Mạo Hiểm Thanh Long cũng đã hoàn hồn, nhanh chóng dàn trận, vung vũ khí trong tay lên và lao vào hỗn chiến với bầy Huyền Giáp Quy.
Phải công nhận rằng, Đoàn Mạo Hiểm Thanh Long này cũng khá là trâu bò.
Tuy chỉ có mấy chục người, nhưng sau khi dàn trận, họ lại có thể đánh ngang ngửa với cả trăm con Huyền Giáp Quy.
Đến đây mới thấy được sức mạnh của con người khi có tổ chức và quy mô.
Một chọi một!
Một Giác Tỉnh Giả bình thường tuyệt đối không phải là đối thủ của quái tinh anh cấp 15.
Nhưng mười chọi mười thì có thể đánh ngang tay.
Mấy chục người đối đầu với cả trăm con cũng không hề rơi vào thế yếu.
Đây chính là sức mạnh đến từ việc phối hợp nghề nghiệp và vận dụng chiến thuật để khuếch đại sức chiến đấu.
Một chiến sĩ khiên cộng với một pháp sư thường có thể phát huy ra sức chiến đấu vượt xa hai chiến sĩ khiên hoặc hai pháp sư.
...
Mấy người Vương Viễn thì vẻ mặt bình tĩnh đứng quan sát cách đó không xa.
"Ây da! Bọn họ có ổn không vậy? Đừng có mà chưa dọn dẹp xong quái đã bị quái giết sạch nhé." Vương Ngọc Kiệt nói.
"Thế thì càng tốt chứ sao!" Vương Viễn đáp: "Quái chết thì mình nhặt xác, bọn họ chết thì mình nhặt đồ."
Lúc trước Vương Viễn chỉ định mượn đao giết người, còn bây giờ thì hắn hoàn toàn mang tâm thái tọa sơn quan hổ đấu.
Bất kể bên nào thắng, Vương Viễn đều không lỗ...
Còn nếu cả hai cùng chết, hắn chính là ngư ông đắc lợi.
Bọn mình chỉ là người qua đường thôi mà, có ra tay với họ đâu, cho dù có kiện lên tòa án thì bọn mình vẫn vô tội.
Ai quy định hôi của là phạm pháp đâu chứ.
Có những chuyện mình có làm hay không không quan trọng, quan trọng là người khác có làm hay không...
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn