Kẻ địch càng đông, càng mạnh thì cộng đồng Tân Giang tổn thất lại càng lớn.
Một nhiệm vụ nơi ẩn náu cấp một đã đủ sức hủy diệt một cộng đồng cỡ lớn, vậy thì cường độ của nhiệm vụ cấp hai chắc chắn còn cao hơn nữa.
Nhất là càng về cuối, cấp độ của lũ quái triều sẽ càng cao, độ khó cũng tăng vọt.
Đừng nói đến chuyện cộng đồng Tân Giang có thể vượt qua đợt quái triều cấp hai hay không, tỉ lệ thành công gần như bằng không.
Mà cho dù có qua được đi nữa thì cũng sẽ tổn thất nặng nề.
Lúc đó, có thằng nào lại bỏ qua một cộng đồng Tân Giang đang ngắc ngoải chứ?
Vì vậy, trong lòng Diệp Lâm lúc này, dù kết quả nhiệm vụ ra sao, kẻ cuối cùng được hưởng lợi như ngư ông đắc lợi vẫn là chính hắn.
...
Đúng như mọi người dự đoán.
Nhiệm vụ phòng thủ của cộng đồng Tân Giang quả nhiên vẫn chưa kết thúc.
Ngày thứ tư, quái triều lại một lần nữa ồ ạt kéo đến từ bốn phương tám hướng.
Thẳng tiến về phía cộng đồng Tân Giang.
Và lần này, cấp độ của quái triều còn cao hơn hôm qua.
Quái tinh anh cấp 15, đối với người chơi bình thường mà nói đã là mạnh vãi chưởng rồi.
Quái triều ngày thứ tư, không ngờ lại là quái tinh anh cấp 20.
【 Người Sói 】
Đẳng cấp: 20
Phẩm cấp: Tinh anh
Kỹ năng: Cắn Xé, Huyết Mạch Lang Tộc
Giới thiệu: Bán thú nhân ma tộc lang thang trong địa ngục hắc ám, sở hữu sức mạnh cường đại.
【 Ma Cà Rồng 】
Đẳng cấp: 20
Phẩm cấp: Tinh anh
Kỹ năng: Hút Máu, Hóa Dơi
Giới thiệu: Tự xưng là quý tộc của Ma giới, sở hữu sức mạnh bất tử.
【 Thợ Săn Ma Sa Ngã 】
Đẳng cấp: 20
Phẩm cấp: Tinh anh
Kỹ năng: Cường Hóa Hắc Ám, Săn Ma Xạ Kích
Giới thiệu: Vốn là thợ săn ma trà trộn vào Ma giới để truy sát ma tộc, nhưng đã bị sức mạnh hắc ám của Ma giới xâm chiếm và sa ngã thành ma tộc.
"Đậu má! Đậu má! Đậu má!"
Nhìn thấy thuộc tính của đám quái vật trước mắt, những người chơi trên tường thành không nhịn được mà hét lên.
Đậu xanh rau má.
Quái tinh anh!! Đây là phiên bản cường hóa của quái thường, thuộc tính gấp đôi quái pé riu, chỉ yếu hơn Boss một tí thôi.
Quái tinh anh cấp 15, nếu không tìm ra điểm yếu, với thực lực của người chơi giai đoạn này đã phải chật vật lắm rồi.
Huống chi đây là quái tinh anh cấp 20.
Phải biết rằng, cấp độ trung bình của người chơi hiện tại cũng chỉ loanh quanh cấp 10.
Gặp quái thường cấp 20 thôi mà người chơi cấp 10 đã khó nhằn rồi.
Giờ lại là quái tinh anh cấp 20, chưa nói đến việc chúng nó có ưu thế tuyệt đối về số lượng, cho dù là solo 1 chọi 1, người chơi cấp 10 cũng chẳng có mấy phần thắng.
"Toang rồi... Đánh đấm kiểu gì đây?"
Đám đông chìm trong tuyệt vọng.
Ai cũng biết, trận chiến thủ thành không đòi hỏi nhiều kỹ năng, cũng chẳng có chiến thuật gì cao siêu, chủ yếu là so kè thuộc tính hai bên.
Phe thủ thành, nếu sát thương đầu ra đủ sức nghiền ép chỉ số phòng ngự của phe công thành thì cơ bản là phòng thủ ngon ơ.
Nếu công thủ hai bên ngang kèo, dựa vào tường thành phòng ngự cũng có thể liều một phen.
Nhưng nếu chỉ số phòng ngự và HP của phe công thành vượt xa khả năng gây sát thương của phe thủ thành, thì về cơ bản là không cần phải giữ nữa rồi.
Với mật độ quái triều lúc này, một người chơi phải đối mặt với ít nhất khoảng mười con quái vật.
Mười con đấy!!
Mà đây là quái tinh anh cấp 20.
Một người đánh một con, sát thương gây ra còn chưa chắc đã xuyên thủng được phòng ngự và HP của nó.
Giờ lại là mười con!! Thế thì khác quái gì nộp mạng?
"Mở toang hết cổng thành ra!!"
Ngay lúc tất cả mọi người đang hoảng loạn.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ trên đài cao.
Giọng nói tuy không lớn, nhưng lại truyền vào tai mọi người cực kỳ rõ ràng.
"???"
"!!!!"
Nghe thấy giọng nói, tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy Vương Viễn đang đứng trên đài cao, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn xuống.
"Điên rồi à??"
"Muốn tự sát tập thể sao?"
Nghe lệnh của Vương Viễn, ai nấy đều ngơ ngác nhìn nhau, không nhịn được mà la lớn.
Vãi cả nồi!
Nhiều quái như thế này.
Có tường thành làm lá chắn mà ai cũng sợ bị quái triều nuốt chửng.
Mở cổng thành...
Chẳng lẽ buông xuôi rồi, muốn mở cổng đầu hàng luôn à??
Lũ quái vật này con nào con nấy đều giết người không ghê tay.
Chẳng lẽ muốn mọi người chết không có chỗ chôn?
"Lão đại? Anh không đùa đấy chứ?"
Dương Thần Quang không nhịn được ngẩng đầu lên, mặt đầy vẻ khó hiểu.
Đồng thời trong lòng cũng rối như tơ vò.
Không đúng.
Nếu Vương Viễn muốn giết mình, thì cần gì phải thu nhận mình làm gì?
Nhưng bây giờ, Vương Viễn lại ra lệnh mở cổng thành, đây rõ ràng là muốn hại chết tất cả mọi người mà.
Cứu mọi người chỉ để hố chết mọi người thôi sao?
Thằng cha này bị bệnh à?
"Lão đại? Ý anh là sao? Em không hiểu lắm?"
Không chỉ Dương Thần Quang, mà ngay cả Vương Cửu Thần và Trịnh Long cũng đầu đầy dấu chấm hỏi.
Bọn họ quen biết Vương Viễn không phải ngày một ngày hai.
Trong mắt bọn họ, Vương Viễn chính là một tấm gương đạo đức sáng ngời, nhân phẩm cao cả như rồng, sống vì dân vì nước, là thánh nhân gánh vác vận mệnh chung của nhân loại.
Một bậc cao nhân đức độ như vậy, sao lại bắt mọi người đi vào chỗ chết được chứ?
"Mở cổng ra!"
Thế nhưng, đối mặt với sự nghi ngờ của mọi người, Vương Viễn không hề giải thích mà chỉ lặp lại mệnh lệnh một lần nữa.
"Tôi..." Dương Thần Quang liếc nhìn anh em bên cạnh, vẻ mặt do dự, không dám hạ lệnh.
Trịnh Long và Vương Cửu Thần cũng nhìn nhau.
Cuối cùng, cả hai trao đổi ánh mắt.
Rồi dõng dạc hô lớn: "Mở cổng thành!!"
Mặc dù không biết Vương Viễn rốt cuộc muốn làm gì, nhưng trong lòng họ hiểu rất rõ con người của hắn. Nếu Vương Viễn đã ra lệnh như vậy, chắc chắn hắn có suy tính của riêng mình.
Mà chỉ cần là suy tính của Vương Viễn, thì chắc chắn là chỉ huy chính xác.
"Các người..."
Thấy Trịnh Long và Vương Cửu Thần đều làm theo lệnh của Vương Viễn.
Dương Thần Quang đầu tiên là sững sờ, sau đó cũng nghiến răng hạ lệnh: "Mở cổng thành!!"
"Lão đại..." Đám người chơi của khu dân cư Long Giang sắp khóc đến nơi.
Ủa, thời khắc mấu chốt sao lão đại lại lên cơn điên thế này?
"Cứ làm theo lệnh!!"
Ánh mắt Dương Thần Quang vô cùng kiên định.
Hắn tin tưởng Vương Viễn, cũng tin tưởng Trịnh Long.
Mặc dù không biết tại sao Vương Viễn lại muốn mọi người đi chịu chết, nhưng hắn vẫn quyết định làm theo lệnh của Vương Viễn.
"Két két!!"
Lệnh của lão đại, mọi người không thể không tuân theo.
Dưới sự kiên quyết của thủ lĩnh hai đoàn mạo hiểm lớn.
Hai bên lần lượt mở toang cánh cổng thành mà mình đang trấn giữ.
Cổng thành vừa mở, tất cả quái vật lập tức lao thẳng vào.
"Thấy chưa, tôi đã biết là lại giở chiêu này mà."
Thấy lũ quái vật tràn vào cộng đồng qua cổng thành, Đại Bạch và mấy người kia đồng loạt lên tiếng.
Đúng vậy!
Lại là chiêu "đóng cửa thả chó".
Chiến thuật quen thuộc của Vương Viễn.
Thậm chí có thể nói, trận thủ thành nào hắn cũng dùng chiến thuật này.
Vấn đề là, cái chiến thuật này lần nào cũng hiệu quả vãi nồi.
Đúng là một chiêu ăn khắp thiên hạ.
Vương Viễn dùng mãi không chán, nhưng bốn con khô lâu thì nhìn đến phát ngấy rồi.
"Mấy đứa bây biết cái gì!"
Vương Viễn lườm mấy con khô lâu một cái rồi nói: "Chiêu hay ở chỗ tinh túy chứ không phải ở số lượng. Mấy đứa đừng quan tâm tao dùng mấy lần, miễn có hiệu quả thì đó là chiến thuật đỉnh cao."
Nói đến đây, Vương Viễn lại tiếp: "Gia Cát Lượng bảy lần bắt Mạnh Hoạch phải dùng bảy chiến thuật khác nhau, còn lão tử đây chỉ dùng một chiêu mà vẫn hạ gục được đối thủ, thế chẳng phải là pro hơn à?"
"Phì! Hắn lại dám tự so mình với Gia Cát Lượng!"
"Đúng là không biết xấu hổ mà!"
"Ai đó tới cứu rỗi cái tên mặt dày vô sỉ này đi!!"
"Sao chúng ta lại đi làm tiểu đệ cho hắn cơ chứ!!"
"Hừ! Boss nổ đồ xịn mấy đứa không muốn nhặt nữa à!" Vương Viễn gắt.
"Lão đại, từ nhỏ em đã thấy anh thông minh hơn người rồi!" Đại Bạch vội nói.
"Đúng vậy, trí tuệ hơn Gia Cát, võ nghệ sánh Tử Long." Xuân Ca hùa theo.
"Đẹp trai ngời ngời! Nghĩa khí ngút trời." Tiểu Bạch nặn mãi mới ra một câu.
"Ba ba!!" Mã Tam vẫn là đơn giản nhất...