"Năm nghìn cái... Hơi nhiều đấy."
Trương Khoa nhìn tin nhắn của Vương Viễn, cảm thấy hơi khó nhằn.
Thành phố Giang Bắc hiện tại có vô số cộng đồng lớn nhỏ, nhưng cộng đồng cỡ lớn thì cũng chỉ có bốn cái, à không, giờ còn hai...
Cộng đồng lớn nhất hiện giờ là Thôn Ngưu Gia cũng chỉ có khoảng vài vạn người.
Mấy cộng đồng cỡ vừa và nhỏ kia, lớn thì cũng vài nghìn người, nhỏ thì nhiều nhất cũng chỉ vài trăm.
Còn những cộng đồng nhỏ hơn lấy thôn làm đơn vị thì bé đến mức khó tin.
Dù sao thôn xóm cũng không giống khu dân cư trong thành phố, mật độ dân số không cao, chỉ cần gộp vài khu dân cư lại là đã có một lượng dân số khổng lồ.
Còn ở thôn quê, đặc trưng là vắng tanh vắng ngắt... Bán kính mười dặm có khi chẳng tìm được mấy mống người.
Thôn Trương Gia được xem là nơi trú ẩn đầu tiên.
Trong khu vực mười dặm tám làng, đây cũng là khu vực an toàn có nơi trú ẩn sớm nhất.
Nhưng cho đến hiện tại, quy mô cũng chỉ bằng một thôn xóm, dân thường trong thôn có khoảng hai trăm người, Giác Tỉnh Giả vẻn vẹn chưa đến ba mươi.
Đối với một thôn ở nông thôn mà nói, đây đã là quy mô tương đối lớn, phần lớn các thôn khác còn không bằng Thôn Trương Gia.
Ít người thì sức lao động ít, sức lao động ít thì khả năng khai thác vật liệu tự nhiên cũng thấp.
Đối với một cộng đồng thôn xóm như Thôn Trương Gia, 5000 đơn vị gỗ, đá và khoáng thạch không phải là con số trên trời, nhưng muốn gom đủ trong thời gian ngắn thì cũng rất khó.
Dù sao với sức sản xuất của họ, 5000 đơn vị gỗ, thứ dễ kiếm nhất, cũng phải mất cả tháng mới thu thập xong.
"Ngáo à,"
Vương Viễn cười ha hả, "Trong tay mày không có, nhưng mấy cái thôn gần đó thể nào chẳng có. Mười dặm tám làng cùng nhau góp vốn làm một cái phó bản mà chơi, chẳng phải tiện hơn khối so với việc phải chạy bảy tám chục cây số đến Tinh Hà Loan để farm phó bản sao?"
"Ồ?"
Mắt Trương Khoa lập tức sáng rực lên.
Vương Viễn nói tiếp: "Mày xem nhé, mày kéo mười thôn vào, mày chỉ cần góp một phần mười. Mười thôn đó lại kéo thêm mười thôn nữa, thế là thành một trăm thôn, lúc đó mày chỉ cần bỏ ra một phần trăm vật liệu là có ngay một cái phó bản. Sau này mọi người cứ thế tạo thành một cái cấu trúc hình kim tự tháp, rồi lại phân tán ra nữa, thì vật liệu còn là vấn đề sao?"
"Có lý!"
Trương Khoa nghe vậy, kích động nói: "Vương ca, anh cứ chờ tin tốt đi! Em đi liên hệ người ngay đây!"
Tắt khung chat, Trương Khoa liền lập một group chat.
"Các anh em! Lão tử phát phúc lợi cho các người đây!" Trương Khoa lớn tiếng tuyên bố.
"Phúc lợi gì thế?" Mấy vị thôn trưởng bị kéo vào nhóm tò mò hỏi.
Trương Khoa nói: "Tôi muốn dựng một cái Phó Bản Thạch ở khu mười dặm tám làng của chúng ta, đến lúc đó mọi người không cần phải chạy xa để đi phó bản nữa."
"Vãi! Thật hay giả thế? Mày tốt bụng vậy cơ à?" Các thôn trưởng khác nghi ngờ: "Chắc kèo không đấy?"
"Đương nhiên là chắc kèo! Mọi người biết Thôn Ngưu Gia chứ? Lão đại của họ chính là người lần trước đã giúp Thôn Trương Gia chúng tôi qua nhiệm vụ đấy."
"Biết biết! Nghe nói Thôn Ngưu Gia có cao nhân có thể xây dựng Phó Bản Thạch." Mọi người tuy đều ở trong thôn nhưng cũng thường xuyên lướt diễn đàn, nên đều biết Thôn Ngưu Gia có một người có thể xây Phó Bản Thạch.
Dù sao thì chuyện Vương Viễn xây Phó Bản Thạch cho các Giác Tỉnh Giả của cộng đồng Long Giang cũng từng gây xôn xao trên diễn đàn một thời gian.
"Không sai! Chính là anh ấy, bạn thân của tôi đấy! Chỉ có điều làm Phó Bản Thạch cần một lượng lớn vật liệu, một mình thôn chúng ta gánh không nổi," Trương Khoa nói.
"Tao biết ngay thằng nhóc mày không để bọn tao chiếm hời không mà, nói đi, cần bao nhiêu..." Đối với lời này của Trương Khoa, mọi người cũng không hề bất ngờ.
Toàn cáo già ngàn năm cả, ai mà chẳng hiểu ai.
Trương Khoa báo thẳng con số: "6000 gỗ, 6000 đá, 6000 khoáng thạch, chúng ta mười thôn chia nhau, mỗi thôn chỉ cần 600 phần vật liệu là được."
"Ái chà... 600... Hơi nhiều thì phải." Các thôn trưởng có chút do dự.
600 phần vật liệu đối với những thôn nhỏ này gần như là toàn bộ gia tài của họ.
Trương Khoa nói thẳng: "Để các người không cần ra ngoài mà vẫn farm được phó bản, các người chê nhiều chứ tôi còn thấy ít đấy! Các người tưởng Phó Bản Thạch muốn tạo là tạo được à? Nếu không thì Thôn Ngưu Gia sao đến giờ mới có hai cái? 600 phần vật liệu cũng không moi ra nổi, chẳng lẽ các người định chơi trò tay không bắt giặc à... Tôi nói trước nhé... Bây giờ mọi người góp vốn, sau này cùng nhau đi phó bản... Nếu không đợi Phó Bản Thạch dựng lên rồi, các người có cầm 1000 phần vật liệu cũng đừng hòng được farm ở chỗ tôi! Tự nghĩ đi!"
"Cái này... Thôi được, sáu trăm thì sáu trăm, chúng tôi sẽ đi gom góp!"
Các thôn trưởng thấy thái độ của Trương Khoa cứng rắn như vậy, do dự một lúc rồi cuối cùng cũng chọn thỏa hiệp.
Hết cách rồi!
Người có thể làm thôn trưởng chắc chắn đều là Giác Tỉnh Giả.
Đối với Giác Tỉnh Giả mà nói, điều quan trọng nhất lúc này chính là nâng cao thực lực cá nhân.
Mà phó bản, lại chính là con đường tắt quan trọng nhất để nâng cao thực lực của Giác Tỉnh Giả.
Tác dụng của vật liệu cũng chỉ là để xây dựng khu vực an toàn.
Thực lực của Giác Tỉnh Giả không đủ, ngay cả nhiệm vụ nơi trú ẩn cũng không làm được, thì khu vực an toàn có tác dụng quái gì!
Lựa chọn giữa việc có phó bản để farm hay xây tường rào, đáp án đã quá rõ ràng.
...
Chỉ mất nửa giờ đồng hồ... Trương Khoa đã gom đủ vật liệu.
Một tiếng sau, Phó Bản Thạch thứ tư trong khu vực thành phố Giang Bắc đã được dựng lên ở cổng Thôn Trương Gia.
"Cái này... Đây thật sự là Phó Bản Thạch à?"
Nhìn tảng đá quen thuộc trước mắt, các thôn trưởng đều có chút không thể tin nổi.
"Hàng thật giá thật, bao đổi trả! Các vị có thể thử trước," Vương Viễn thản nhiên nói.
"Vãi! Vào được thật này! Là phó bản Vọng Nguyệt Hồ!" Rất nhanh, Giác Tỉnh Giả vào phó bản đã gửi tin tức ra.
Ngay sau đó, trên diễn đàn cũng nhanh chóng xuất hiện một bài đăng.
【Phó Bản Thạch ở Thôn Trương Gia đã xây xong! Dùng cực tốt!】
Bên dưới bài đăng là đủ các loại ảnh chụp.
Hiệu quả tuyên truyền lập tức được thể hiện.
Trước đó, bài đăng của Vương Viễn còn bị người ta nghi ngờ.
Việc Trương Khoa muốn làm Phó Bản Thạch còn bị người ta chế giễu.
Giờ đây, khi ảnh chụp Phó Bản Thạch ở Thôn Trương Gia vừa được tung ra, mọi tiếng cười nhạo trên diễn đàn lập tức im bặt.
Nói suông thì chắc chắn không ai tin.
Bây giờ ảnh chụp màn hình và người hưởng lợi đều đã xuất hiện... Lập tức có một nửa số người từ nghi ngờ chuyển sang tin tưởng.
"Không phải chứ... Lại là thật à?"
"Giả đấy! Chắc chắn là hàng fake! Hàng dựng!"
"Điên à! Nếu là hàng dựng, thế cái Phó Bản Thạch đang đứng sừng sững ở đó giải thích thế nào?"
"Không được... Chúng ta cũng phải làm một cái."
"Mày làm à? Vậy tao cũng làm! Không thể để tụt hậu so với chúng mày được!"
"Vãi nồi, chúng mày đều làm, tao không làm thì chẳng phải tao sẽ bị ăn hành sao?"
...
Lòng người luôn phức tạp.
Ban đầu vẫn là tâm lý thà tin là có còn hơn không, tất cả đều đang quan sát.
Nhưng một khi thấy có người muốn làm, những suy tính nhỏ nhen của mọi người lập tức trỗi dậy.
Mày bị lừa thì không sao, chỉ sợ mày không bị lừa... Nếu mày không bị lừa thì chẳng phải lão tử thành thằng hề à?
Mọi người có thể cùng cùi bắp! Nhưng không thể để một mình mày pro lên được.
Nếu mày đã muốn làm Phó Bản Thạch, thì bọn tao chắc chắn không thể tụt lại phía sau được.
Trong nháy mắt... Cửa sổ chat của Vương Viễn sắp nổ tung.
"Từ từ đã, từ từ đã! Lần lượt từng người một!" Vương Viễn trả lời tin nhắn đến mỏi cả tay, nhưng trên mặt lại là nụ cười không thể sung sướng hơn...