"Sao thế? Trần lão đại thấy khó xử à?"
Thấy vẻ mặt này của Trần Lượng, Vương Viễn giả vờ tò mò hỏi.
"Không không không... Không có gì khó xử cả."
Trần Lượng vội vàng xua tay.
Lưu Bân ở bên cạnh bèn nói: "Nhưng có chuyện này tôi phải nói rõ với Vương lão đại."
"Cứ nói đừng ngại." Vương Viễn gật đầu.
Lưu Bân móc từ trong ngực ra một quả cầu màu đen rồi nói: "Vì tác dụng của Đuốc Liệt Diễm, hiện tại chúng ta đã bị một lượng lớn Tín Đồ Liệt Diễm bao vây... Hơn nữa quái vật ở đây vẫn đang ùn ùn kéo tới, chúng ta muốn xuyên qua bầy quái để lên tế đàn diệt Boss thì nhất định phải dùng Tấm Chắn Trừ Tà này."
Nói đến đây, Lưu Bân dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Có điều, Tấm Chắn Trừ Tà này chỉ có thể chứa được mười người... Cho nên Vương lão đại cũng chỉ có thể dẫn theo bốn người thôi, hy vọng Vương lão đại có thể thông cảm."
"Hiểu mà! Hiểu mà!"
Vương Viễn mỉm cười.
Toàn cáo già ngàn năm cả, bày đặt diễn tuồng Liêu Trai với ai thế.
Vương Viễn dĩ nhiên hiểu rõ, lý do Lưu Bân chỉ cho phép hắn dẫn theo bốn người là vì mục đích gì.
Chắc chắn là sợ mình dẫn theo nhiều người quá, bọn chúng sẽ khó khống chế.
"Tiểu Kiệt, chị Phương, A Trư, ba người đi với tôi!"
Vương Viễn chỉ vào mấy người Vương Ngọc Kiệt bên cạnh.
Ba người này là đội hình gốc của Vương Viễn.
Cũng là những người hắn tin tưởng nhất.
"Ok!"
Ba người nghe vậy liền lập tức xúm lại.
"???"
Nhìn thấy ba người Vương Ngọc Kiệt, đám người Trần Lượng có hơi ngớ người, trong ánh mắt mang theo bảy phần kinh ngạc và ba phần ý cười.
Ban đầu bọn họ còn lo Vương Viễn thực lực quá mạnh, lại dẫn thêm mấy cao thủ thì năm người phe mình sẽ khó mà kiểm soát.
Kết quả là Vương Viễn chỉ tùy tiện chọn ba đứa trông yếu xìu.
Tên Thích Khách kia còn đỡ một chút, tuy mặt mày trông có vẻ nhát gan, nhưng ít nhất vẫn là một Giác Tỉnh Giả nam, không đến nỗi yếu một cách vô lý.
Chỉ có hai nữ Giác Tỉnh Giả kia thì hơi cùi bắp.
Cô Mục Sư bên trái trông cũng khá đoan trang, dù mặc một thân giáp nặng, tay lại cầm một thanh đại kiếm, bộ trang bị phối hợp lung tung này trông như newbie, nhưng không biết chơi thì cứ lên đồ tank, dồn phòng ngự cũng là tư duy của người bình thường.
Cộng thêm cái thân hình trước sau lồi lõm kia, ít nhiều cũng gọi là có tí cảnh đẹp ý vui.
Nhưng con nhỏ lùn tịt bên phải thì rõ ràng là đi cho đủ mâm thôi!
Một bộ giáp da, tay không tấc sắt!
Vãi chưởng!
Con hàng này không phải là Cách Đấu Gia sao?
Vãi cả nồi!
Cách Đấu Gia!
Trong cái thời mạt thế này mà vẫn còn Cách Đấu Gia sống sót được à?
Đây là cái class còn phế hơn cả Tử Linh Pháp Sư, được mệnh danh là class "lục giác" – ngoài cái mác ngầu lòi ra thì chả được tích sự gì.
Tử Linh Pháp Sư có yếu đến đâu thì cũng còn có mấy thằng đệ đỡ đòn, còn Cách Đấu Gia thì đúng là đi nộp mạng...
Huống chi lại còn là một nữ Cách Đấu Gia.
...
"Đệt... Thằng này đang giỡn mặt à?"
"Dẫn theo hai con mắm thì làm nên trò trống gì?"
"Hắn đúng là làm gì cũng không quên giải trí, bí cảnh nguy hiểm thế này mà còn dắt theo hai em... Thằng chó này số hưởng vãi."
"Chỉ là hơi ngu thôi."
Đám người Trần Lượng không nhịn được mà xì xào bàn tán, trong sự kinh ngạc lại xen lẫn ghen tị, trong sự ghen tị lại xen lẫn khinh bỉ.
Đồ mê gái! Lúc nào cũng thế!
Nhất là cái loại mê gái không biết lựa thời điểm thế này, chết cũng đáng đời!
Rác rưởi!
Nhìn thấy đội hình của Vương Viễn, ngay cả Lưu Bân cũng có chút mông lung: "Khoan đã, Vương ca... Chỉ dẫn theo ba người thôi sao?"
"Hả? Không đủ à?" Vương Viễn hỏi lại.
"Cái này... Chắc là đủ, vấn đề là, không dẫn theo đoàn trưởng Trịnh và những người khác sao?" Lưu Bân lại hỏi.
Thực ra, điều mà đám người Lưu Bân sợ nhất chính là Vương Viễn dẫn theo Trịnh Long và mấy người kia.
Dù sao thì ba người Trịnh Long đều là cấp đoàn trưởng, bất kể là cấp độ, trang bị hay thực lực, rõ ràng đều cao hơn một bậc so với Giác Tỉnh Giả thông thường.
Nếu thật sự dẫn theo ba vị đoàn trưởng này, đám người Lưu Bân đúng là sẽ cảm thấy hơi khó nhằn.
Ai ngờ Vương Viễn lại còn ham vui không bỏ, tâm hồn bay bổng, lại còn lôi mấy em gái vào đội.
"Chúng tôi mà đi hết thì ở đây cũng phải để lại vài người cốt cán chứ." Vương Viễn xua tay nói: "Có mấy người chúng tôi là đủ rồi, mấy anh em tôi dẫn theo đây cũng toàn là tinh anh cả, không cần lo về vấn đề thực lực đâu."
"Thôi được! Nếu Vương lão đại đã nói vậy! Vậy chúng tôi cũng không thể nói gì thêm."
Thấy Vương Viễn "nhất quyết muốn chết", Lưu Bân dĩ nhiên là mừng thầm.
Chỉ thấy hắn tiện tay bóp một cái.
"Bụp!" một tiếng, quả cầu đen trong tay hóa thành một làn sương mù.
Làn sương bao phủ lấy mấy người Vương Viễn và đám người Trần Lượng.
"Đi!"
Ngay sau đó, Lưu Bân dẫn mọi người đi thẳng ra khỏi đội hình.
Ra khỏi đội hình của các Giác Tỉnh Giả, chín người đã lọt vào giữa vòng vây của Tín Đồ Liệt Diễm.
Tấm Chắn Trừ Tà này quả đúng là danh bất hư truyền.
Mấy người đi đến đâu, Tín Đồ Liệt Diễm đều nhao nhao tránh ra một con đường.
Vương Viễn không khỏi cảm thán, đúng là dân chuyên game có khác, nắm trong tay không biết bao nhiêu thiết lập và bí mật mà Giác Tỉnh Giả bình thường không hề hay biết.
Chỉ riêng Tấm Chắn Trừ Tà này thôi cũng đã giúp mọi người tiết kiệm được không biết bao nhiêu công sức.
Mà gã này lại còn là một kẻ tâm thuật bất chính, độ nguy hiểm cực cao.
Đây mới chỉ là giai đoạn đầu của tận thế.
Nếu thật sự để hắn phát triển... e rằng hắn mới là mối nguy hại lớn nhất trên thế giới này.
Nếu một người như vậy không thể nằm trong tầm kiểm soát của mình, chi bằng trực tiếp hủy diệt hắn đi.
...
Xuyên qua bầy quái, mấy người Vương Viễn đi về phía trước bên trái không biết bao lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy một đài cao khổng lồ.
Xung quanh đài cao dường như có một kết giới, trong phạm vi đài cao không hề có một Tín Đồ Liệt Diễm nào.
Men theo đài cao là một dãy cầu thang xoắn ốc đi lên.
Trên đỉnh đài cao, lửa cháy hừng hực.
Trên cầu thang, cứ cách một đoạn lại có vài con quái tinh anh tỏa ra ánh sáng vàng kim đang đi tuần.
"Rào rào!!"
Ngay lúc mấy người Vương Viễn đang quan sát môi trường xung quanh, đột nhiên một con quái vật màu đen to bằng lốp xe, với tốc độ cực nhanh lăn đến dưới chân Lương Phương.
"A!!"
Lương Phương vốn không phải cao thủ gì, lá gan cũng không lớn.
Con quái vật đột ngột xuất hiện khiến cô sợ đến hét toáng lên.
"Hê hê! Không ngờ người chết đầu tiên lại là mỹ nhân này... Thật đáng tiếc."
Nhìn thấy con quái vật dưới chân Lương Phương, trên mặt Lưu Bân lộ ra một tia tiếc nuối.
"Đệt! Mau cứu người!"
Vương Viễn nghe thấy, lập tức ra lệnh cho Đại Bạch.
Lúc này, Hỏa Diễm Bạo Liệt của Đại Bạch đã bay đến người con quái vật kia.
"Ha ha! Vô ích thôi!" Lưu Bân thầm cười một tiếng, lắc đầu.
"Oành!"
Theo tiếng nổ của một quả cầu lửa.
Con quái vật lốp xe kia vậy mà không hề nhúc nhích, vụ nổ dữ dội bỗng dưng biến mất không tăm hơi, cùng lúc đó thông tin của con quái vật cũng hiện ra trước mặt mọi người.
[Giòi Quỷ Hắc Ám]
Cấp: 25
Phẩm chất: Tinh Anh
Kỹ năng: Lăn Lộn Thần Tốc, Tấn Công Cực Nhanh
Mô tả: Những con giòi chết trong hang ổ ma quỷ thời viễn cổ, sau khi bị nhiễm ma khí hồi sinh của Tín Đồ Liệt Diễm, chúng cũng sống lại. Chúng duy trì hình dạng cuộn tròn của xác chết, di chuyển như bánh xe bay, khiến người khác khó tấn công, đồng thời có khả năng kháng phép vô song.
"Giòi quỷ! Lại là giòi quỷ!"
Nhìn thấy thuộc tính của Giòi Quỷ Hắc Ám, Lưu Bân giả vờ kinh ngạc nói: "Đây không phải là quái trong Hầm Mộ Hương Thạch sao? Sao lại chạy đến Thần Điện Liệt Diễm rồi! Thứ này là quái kháng phép! Mọi người đừng dùng phép thuật tấn công!"
Đến lúc này, Lưu Bân mới vuốt đuôi ngựa thì đã muộn.
"Chít chít chít chít!!"
Con Giòi Quỷ Hắc Ám kia lăn một vòng đến dưới chân Lương Phương, rồi bổ nhào về phía cô...