【Liệt Diễm Ma Trảo】
Chiêu vừa xuyên thủng tấm khiên của Tiểu Bạch chính là chiêu này.
Tấm khiên của Tiểu Bạch là bộ trang bị Thiên Ma Huyết, vậy mà vẫn bị một móng vuốt xuyên thủng, đủ thấy lực công kích của kỹ năng này cao đến mức nào.
Ngoại trừ thuẫn chiến đỉnh cấp như Tiểu Bạch ra, bất kỳ giác tỉnh giả nghề nghiệp nào khác mà trúng chiêu này, chắc chắn sẽ bay màu ngay tại chỗ.
Thế nhưng, đối mặt với đòn tập kích bất ngờ của Lưu Bân, Vương Ngọc Kiệt không hề tỏ ra bất ngờ, bình tĩnh lùi lại một bước.
"Xoẹt!"
Móng vuốt của Lưu Bân mang theo lửa sượt qua trước mặt Vương Ngọc Kiệt.
Ngay khoảnh khắc kỹ năng của Lưu Bân thất bại, trường thương trong tay Vương Ngọc Kiệt nhấc lên nghiêng về phía trên.
"Phốc!" một tiếng.
Đầu thương vừa vặn nghênh đón mặt Lưu Bân, một thương đâm thẳng vào mắt trái của hắn.
"!!!!"
Lưu Bân kinh hãi, vội vàng trở tay bắt lấy thương, nhưng Vương Ngọc Kiệt lại kéo mạnh cán thương về phía sau.
"Xoẹt!"
Lưu Bân lại bắt hụt.
Lại bắt!
Lại né!
Võ Thánh Vô Hạn Giết!
Tiếp tục né!
Gào Thét Liên Hoàn Giết!
Liên tục né tránh.
Lưu Bân điên cuồng đuổi theo công kích Vương Ngọc Kiệt, nhưng Vương Ngọc Kiệt lại trượt như cá chạch, né tránh, di chuyển vị trí như đi dạo chơi.
Mặc cho Lưu Bân công kích điên cuồng đến mức nào, cũng không thể chạm vào Vương Ngọc Kiệt dù chỉ nửa lần.
Tất cả mọi người có mặt đều thấy ngây người.
"Đ*t m*! Cái này... Đây là tình huống gì vậy?"
"Con nhỏ này bật hack né tránh à?"
"Bật! Chắc chắn là bật!"
Các giác tỉnh giả của Anh Hùng Đoàn Tế Châu chưa từng thấy tình huống như vậy, ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc, nhìn mà than thở.
Phía Vương Viễn, tuy cũng kinh ngạc không thôi, nhưng cũng đã quen rồi.
Vương Viễn thậm chí còn bình luận: "Ôi chao! Tiểu Kiệt mà cao thêm tí nữa thì xoay người còn bá đạo hơn!"
"Đồ súc sinh! Nàng vẫn còn con nít!" Vương Cửu Thần bĩu môi.
"Nói tục thì phải là lão Cửu rồi, chửi bẩn vãi." Lý Thức Châu không nhịn được cảm thán.
"Biết nói chuyện không? Không biết nói chuyện thì nói nhiều vào!" Trịnh Long lại châm chọc thêm.
"Dù sao thì tôi cũng nhớ hết rồi, lát nữa sẽ mách Tiểu Kiệt." Lương Phương lặng lẽ rút ra một cái laptop.
"Đừng đừng đừng..."
Đám người thấy thế, lập tức sợ mất mật, vội vàng cầu xin Lương đại vú bà tha mạng.
Nói đùa à, đây chính là người đơn đấu BOSS trùm mạnh, là nữ nhân của lão đại Vương Viễn... Mọi người gộp lại cũng không đủ nàng đập, nàng đập cho thì có mà khóc tiếng Mán.
...
"Gào gào gào!!"
Liên tục công kích mà không thể chạm vào Vương Ngọc Kiệt dù chỉ một chút, Lưu Bân tức giận đến gào thét liên hồi.
Đột nhiên thân hình thoắt một cái, một cái Thuấn Gian Di Động xuất hiện sau lưng Vương Ngọc Kiệt, đồng thời hai tay xoa ra một quả cầu lửa khổng lồ đập thẳng xuống đầu Vương Ngọc Kiệt.
【Thuấn Gian Di Động】!
Một trong những kỹ năng đặc biệt của Giáo chủ Liệt Diễm! Có thể tức thời vượt qua không gian, thay đổi tọa độ.
Rõ ràng, lúc này Lưu Bân bắt không được Vương Ngọc Kiệt, cũng bắt đầu suy nghĩ.
Trong mắt Lưu Bân, việc mình không bắt được mục tiêu là do tốc độ không đủ nhanh.
Chỉ cần tốc độ đủ nhanh, thì không có đối thủ nào không bắt được.
Tốc độ có nhanh đến mấy, liệu có nhanh bằng "Thuấn Gian Di Động"?
Nhưng ngay khoảnh khắc quả cầu lửa rơi xuống, Lưu Bân lại trợn tròn mắt, Vương Ngọc Kiệt dưới chân một cái di chuyển vị trí, đã đi tới bên cạnh Lưu Bân.
"Cái này..."
Lưu Bân triệt để ngớ người.
Thật ra, tốc độ quyết định tỉ lệ chính xác là một tư duy bình thường đối với người thường.
Nhưng thân pháp của Vương Ngọc Kiệt không hoàn toàn phụ thuộc vào tốc độ, mà phần lớn vẫn là kỹ xảo và khả năng dự đoán tiên cơ.
Nói cách khác, chỉ cần đối thủ có động tác khởi động kỹ năng, Vương Ngọc Kiệt cơ bản đã đánh giá được phương vị công kích của đối thủ, chỉ cần hơi di chuyển vị trí là có thể hoàn toàn né tránh công kích.
Cơ bản chẳng khác nào bật hack kịch bản vậy.
Cho dù đối thủ có tốc độ cao hơn Vương Ngọc Kiệt rất nhiều, cũng không thể khóa chặt nàng, cho dù là Thuấn Gian Di Động!
Bởi vì ngay tại thời điểm Lưu Bân khởi động kỹ năng Thuấn Gian Di Động, Vương Ngọc Kiệt đã đoán được hắn muốn công kích từ phía sau mình.
Đây chính là sự huyền ảo của tuyệt học thân pháp Bảy Đạp Tinh Cương.
Vương Ngọc Kiệt vẻn vẹn chỉ mới chạm tới ngưỡng cửa mà thôi, nếu đổi là thái gia gia thiên tài ngút trời của nàng, khi né tránh còn có thể đập đối thủ ra bã, chứ không phải đơn thuần chỉ né tránh.
Lưu Bân ngây người một lúc, bị Vương Ngọc Kiệt bắt lấy cơ hội quay người.
Không đợi hắn tỉnh táo lại, Vương Ngọc Kiệt bỗng nhiên một cước 【Đá Nghiêng】 đạp thẳng vào dưới xương sườn Lưu Bân.
"Ầm!" một tiếng vang trầm.
Một cước rắn chắc đá vào người Lưu Bân.
Thế nhưng Lưu Bân lại không hề nhúc nhích.
"Vãi! Đạp không nhúc nhích!"
Vương Ngọc Kiệt không còn gì để nói.
Cú đá này đã cho thấy nhược điểm của Vương Ngọc Kiệt.
Mặc dù cô nàng này thân thủ cực tốt, điểm né tránh max, điểm trúng đích max, điểm linh hoạt max.
Nhưng thiếu sót duy nhất chính là lực công kích không đủ.
Dù sao Cách Đấu Gia vốn dĩ chỉ số tấn công tăng trưởng không cao, Vương Ngọc Kiệt lại thiếu các kỹ năng công kích mạnh mẽ.
Cho nên mới hình thành một hiện tượng rất kỳ quái.
Dù đánh với ai, Vương Ngọc Kiệt đều có thể đánh 50/50... Cho dù là Lưu Bân đang sở hữu sức mạnh của Giáo chủ Liệt Diễm, nàng vẫn có thể xử lý thành thạo.
Nhưng đồng thời, nàng cũng không gây được sát thương cho mục tiêu, với lực công kích của Cách Đấu Gia, dù Vương Ngọc Kiệt chiêu nào cũng đánh vào yếu điểm, cũng không thể gây ra bạo kích yếu điểm.
Cũng khó trách Cách Đấu Gia được mệnh danh là nghề nghiệp phế nhất, còn không được chào đón bằng Tử Linh Pháp Sư.
Trần nhà (giới hạn sức mạnh) của Cách Đấu Gia còn yếu xìu như thế, càng đừng nói đến những người khác.
Cũng chính vì thế, Vương Ngọc Kiệt là triệu hồi thú thứ bảy của Vương Viễn, phần lớn thời gian Vương Viễn đều để nàng hỗ trợ tank quái.
50/50 mà! Tiểu Bạch tank quái không ngừng nghỉ, Vương Ngọc Kiệt vẫn có thể tank thành thạo.
Một bên Vương Viễn, tự nhiên cũng nhìn thấy điểm khó xử này.
"Đi hỗ trợ!!"
Theo lệnh của Vương Viễn, đám người hô nhau xông lên.
"Tỏa Hồn Chú!"
Xuân Ca khống chế ra tay, muốn giữ chân Lưu Bân để phản công.
"Thuẫn Kích!"
Tiểu Bạch từ trên trời giáng xuống, một tấm khiên đập vào ót Lưu Bân.
Thân hình Lưu Bân thoắt một cái, bị choáng ngay tại chỗ.
Ngay khoảnh khắc Lưu Bân bị khống chế, đòn đánh lén của Mã Tam đã mang theo hào quang chói sáng bay tới.
"Phốc!"
Đòn đánh lén mang theo ánh sáng trắng xuyên qua yết hầu Lưu Bân.
Lưu Bân ngửa mặt về sau, máu đen lại lần nữa bay lên.
Giải trừ khống chế, Lưu Bân đưa tay phải bắt Tiểu Bạch, Vương Ngọc Kiệt trường thương duỗi ra, ngáng chân Lưu Bân, khiến hắn lảo đảo.
Lưu Bân giận dữ, quay đầu công kích Vương Ngọc Kiệt, Tiểu Bạch cúi đầu chính là một đòn công kích.
Trường kiếm của Xuân Ca vạch một cái, một vòng tròn màu đen bao vây Lưu Bân.
【Khốn Ma Chú】
"Sưu sưu sưu!"
Mấy mũi tên lại lần nữa bay tới, đều cắm vào người Lưu Bân.
Một tank, hai khống chế.
Ba bảo kê một! Cũng không biết sao mà thua được!
Có ba người Vương Ngọc Kiệt ở đó, Lưu Bân bị tóm chặt cứng, căn bản không thể chạy thoát. Mã Tam Nhi chỉ cần đứng im xả sát thương là được rồi.
Đứng im xả sát thương...
Đối với một cung tiễn thủ mà nói, đây còn gì hạnh phúc bằng.
Mã Tam Nhi lúc này mở Ưng Kích Trường Không, dây cung kéo tóe lửa, như thể súng máy, mũi tên như mưa trút nước đổ xuống.
Trong khoảnh khắc, Lưu Bân liền bị bắn thành con nhím, đặc biệt là trên mông Lưu Bân, còn bị Mã Tam Nhi bắn thành hình trái tim, sát thương đối với Lưu Bân có thể không đáng kể, nhưng tính sỉ nhục thì đủ đô.
"Chúng ta cũng đi hỗ trợ!"
Vương Cửu Thần thấy BOSS đã bị ổn định, lập tức muốn tiến lên hỗ trợ.
Lại bị Vương Viễn kéo lại: "Mấy người các cậu đừng có đi làm trò con bò thêm."
Vương Cửu Thần: "..."
...
"Các ngươi! Mau tới giúp ta!!"
Thấy mình bị áp chế, Lưu Bân cuối cùng cũng sợ, hoảng hốt kêu lớn với Lưu Đại Vệ và mấy người kia: "Ta là người phe các ngươi!! Ta chết rồi, các ngươi cũng không sống được đâu!!"
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa