Virtus's Reader
Võng Du: Ta Triệu Hoán Khô Lâu Tất Cả Đều Là Vị Diện Chi Tử?

Chương 446: CHƯƠNG 446: NGÀY LÀNH CÒN Ở PHÍA SAU CƠ

"Thả cái con khỉ! Tổ cha tám đời nhà ngươi!"

Nghe yêu cầu vô lễ của Vương Viễn, Nephis tức đến nỗi suýt nữa phá bung cả phong ấn trên người.

Nó ra sức vỗ cánh, giơ đôi chân ngắn cũn của mình lên dọa dẫm Vương Viễn.

Nếu không phải đang bị phong ấn, có lẽ ngay khoảnh khắc Vương Viễn rút tờ khế ước ra, Nephis đã mổ chết hắn rồi!

Sỉ nhục! Đây chính là sỉ nhục!

Nephis là ai chứ?

Là một trong tứ đại nguyên tố lực nguyên thủy tạo nên thế giới.

Trong mắt nó, đừng nói là loại người như Vương Viễn, mà ngay cả đám Thần tộc, Ma tộc tự xưng cao quý cũng chỉ là lũ sâu bọ.

Bây giờ bị Thần Chí Cao phong ấn ở đây, phải cầu cạnh Vương Viễn đã là một sự nhục nhã tột cùng đối với Nephis.

Nó đã tính toán kỹ càng, đợi sau khi thoát ra sẽ xé xác Vương Viễn thế nào, đoạt lại Liệt Diễm Chi Hạch ra sao.

Ai mà ngờ được, cái tên nhân loại vô sỉ, hèn hạ, thấp kém trước mắt này lại dám trơ tráo lôi ra một bản khế ước sủng vật, muốn nó trở thành sủng vật của hắn.

Tổ cha nhà nó!

Khế ước sủng vật!

Trong mắt cái tên sâu bọ hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu này, mình thậm chí còn không được ngang hàng ngang vế với hắn, mà chỉ có thể làm chó cho hắn!

Mẹ kiếp!

Thế nào gọi là sỉ nhục chứ!

Nephis sống bao nhiêu năm nay, chưa từng bị ai sỉ nhục như vậy!

Ngay cả Thần Chí Cao cũng chỉ phong ấn nó ở đây, chứ chưa bao giờ có ý định biến Nephis thành sủng vật của mình.

Một tên nhân loại hèn mọn, một chủng tộc giun dế, hắn lấy đâu ra cái gan đó?

"Ngươi là cái thá gì! Một tên nhân loại như con kiến, một chủng tộc rác rưởi, dựa vào đâu mà dám nói những lời trơ tráo đó trước mặt ta!"

Nephis, đường đường là một nguyên tố lực, giờ chỉ hận mình bị phong ấn, không thể tự tay giết chết Vương Viễn.

Nó bất lực gào thét, vỗ cánh loạn xạ như một mụ đàn bà chanh chua chửi bới Vương Viễn.

Tốt! Rất có khí thế! Không làm mất mặt!

Nó chửi ròng rã một phút đồng hồ!

Nephis mệt đến thở hổn hển (cũng có thể là do tức quá).

Còn Vương Viễn thì chỉ khoanh tay đứng đó, tủm tỉm cười thưởng thức, như thể người bị chửi là ai khác chứ không phải mình.

"Mệt rồi chứ gì? Hay nghỉ tí rồi chửi tiếp?" Vương Viễn nhướng mày hỏi.

"Cút con mẹ nhà ngươi đi!" Nephis gầm lên: "Mau thả lão tử ra, ông đây muốn luyện ngươi thành tro!"

"Chậc chậc chậc..."

Vương Viễn lắc đầu nói: "Này nhóc, cách duy nhất để cứu nhóc ra bây giờ là ký cái khế ước sủng vật này. Lúc nãy chúng ta đã thỏa thuận rồi, nhóc phải nghe lời anh... Nhóc cứ thế này làm anh khó xử quá."

"Ngươi! ~~~"

Nghe Vương Viễn nói vậy, Nephis mới sực tỉnh, thảo nào Vương Viễn cứ nằng nặc đòi ký khế ước, hóa ra trong khế ước còn có cạm bẫy, mình đã tự bán mình rồi.

"Rốt cuộc nhóc có nghe theo sự sắp xếp của anh không?" Vương Viễn hỏi tiếp.

"Nằm mơ đi con!" Nephis cũng không biết học ở đâu ra, chửi người câu nào câu nấy không hề trùng lặp.

"Vậy thì được thôi! Thế thì đừng trách anh không cứu nhóc nhé, chúng ta về thôi! Cảm ơn món quà Liệt Diễm Chi Hạch của nhóc." Vương Viễn cầm Liệt Diễm Chi Hạch lên huơ huơ trước mặt Nephis ra vẻ trêu ngươi.

"Tên khốn kiếp!!!"

Nephis tức điên lên: "Ngươi lừa ta!!"

"Nói phải có lương tâm chứ! Ai lừa nhóc nào!" Vương Viễn nhún vai: "Trong khế ước ghi rõ ràng, nhóc phải nghe theo sự sắp xếp của anh, nhóc không nghe thì trách anh được à?"

"Vãi! Pro quá!"

Hoa Vô Nguyệt chỉ biết đứng nhìn mà cảm thán.

Thật luôn! Hợp đồng hai mang à?

Đầu tiên ký một cái khế ước để đặt ra điều khoản cho đối phương, sau đó lại dựa vào điều khoản đó để lừa ký thêm một cái khế ước khác.

Cứ như vậy.

Nếu Nephis đồng ý, nó sẽ phải bán mình, trở thành nô lệ của Vương Viễn.

Nếu không đồng ý, thì Liệt Diễm Chi Hạch của nó sẽ thuộc về Vương Viễn.

Kiểu gì Vương Viễn cũng không lỗ!

Đây mới đúng chuẩn tư bản hút máu chứ!

Đây mới gọi là ăn người không nhả xương!

Hoa Vô Nguyệt đã ngả mũ thán phục.

Ngay cả Tử Thần, người đã quá quen với bộ mặt vô sỉ của Vương Viễn, khi thấy màn hợp đồng hai mang này cũng không khỏi lau mồ hôi lạnh.

Cứ tưởng hắn chỉ bỉ ổi trong game thôi, ai ngờ ngoài đời còn quá đáng hơn cả trong game.

"A a a a ~~" Nephis sắp tức đến nổ tung.

Một luồng hỏa diễm ba động cực mạnh bắn ra từ người nó.

Cả hang động bắt đầu rung chuyển.

Tử Thần thậm chí còn nghĩ rằng Vương Viễn cố tình chọc tức con hàng này để nó cưỡng ép đột phá phong ấn...

"Bình tĩnh nào!" Thấy vậy, Vương Viễn cười trấn an: "Này nhóc, bây giờ nhóc có nổi nóng cũng vô dụng, nếu không thì cần anh làm gì? Theo anh, anh cũng chẳng bắt nhóc làm này làm nọ đâu, ngoài việc không được phá hoại ra thì nhóc gần như tự do, chẳng phải tốt hơn vạn lần so với việc bị giam cầm ở cái nơi tối tăm này sao."

"Ta..."

Nghe Vương Viễn nói vậy, Nephis hơi sững người, quả nhiên đã bình tĩnh lại.

Vương Viễn nói đúng.

So với việc bị giam cầm trong sự cô độc vĩnh hằng ở nơi tăm tối này, thì làm sủng vật cho người khác ít nhất cũng được coi là tự do. Dù bị khế ước ràng buộc, nó vẫn có thể nhìn thấy thế giới rộng lớn bên ngoài.

Vương Viễn nói tiếp: "Nhóc thấy làm sủng vật cho anh là thiệt thòi à? Anh còn thấy mình thiệt đây này! Nuôi nhóc, anh không phải lo ăn lo uống, lo cả chuyện duy trì nòi giống cho nhóc à? Cho nhóc ăn thức ăn cho gà như mấy con khác chắc nhóc không thèm đâu... Thế thì có của ngon vật lạ gì anh cũng phải nhịn miệng để dành cho nhóc trước."

"Của ngon vật lạ..."

Nephis khẽ nheo mắt.

"Đúng vậy! Thỉnh thoảng còn phải kiếm cho nhóc vài em gà mái để giải khuây nữa chứ?" Vương Viễn nói.

"Tao thích gái đẹp..." Nephis đáp.

"Thế thì càng dễ..." Vương Viễn nói: "Ngoài kia đầy."

"Thật không?" Ánh mắt Nephis bắt đầu mơ màng.

"Tất nhiên!" Vương Viễn tiếp tục dụ dỗ: "Hơn nữa, với thực lực của nhóc, chẳng phải sẽ được mọi người coi như Thần thú hộ quốc sao? Biết bao nhiêu người muốn hiến thân cho nhóc! Nhóc tưởng mình chịu thiệt khi tìm một người chăn nuôi, chứ anh mới là người tìm được một ông bố sống về phụng dưỡng đây này."

"Ừm..."

Nephis im lặng.

Bài văn chửi Vương Viễn dài hai ngàn chữ vừa soạn sẵn trong đầu bỗng như bị mất điện không kịp lưu, biến mất không dấu vết.

Những lời chửi bới tục tĩu đã ra đến đầu môi cũng bị những lời này của Vương Viễn gột sạch.

"Vậy... theo ngươi thực ra là ta được hời à?" Nephis hỏi.

"Chứ nhóc nghĩ sao?"

Vương Viễn nói: "Trước đây anh toàn nuôi vong linh, mệt thì vứt, ai như nhóc còn phải lo cho đời sống tinh thần nữa. Nhìn cảnh sống của nhóc bây giờ mà anh thấy đau lòng quá, cứ yên tâm theo anh đi, ngày lành còn ở phía sau!"

"Được! Ta ký!!"

Sau một hồi bị lươn lẹo, Nephis hoàn toàn lên nóc.

Nó trực tiếp ấn dấu hỏa diễm của mình lên bản khế ước sủng vật của Vương Viễn.

"Vãi cả chưởng..."

Hoa Vô Nguyệt nhìn Vương Viễn chằm chằm, ngây người mất ba giây rồi quay sang hỏi Tử Thần: "Trước đây hắn cũng lầy lội thế này à?"

"Ừm..."

Tử Thần gật đầu.

Trước đây tuy không đến mức vô lý như thế này, nhưng cũng rất vô lý rồi.

"Vậy cậu đúng là đóa sen trắng giữa đầm lầy rồi." Hoa Vô Nguyệt chậc chậc cảm khái.

Người ta nói gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, có một người bạn như Vương Viễn mà Tử Thần vẫn là người bình thường, đúng là kỳ tích của tạo hóa...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!