"Vút!!"
Từng vệt kim quang lóe lên.
Phần thưởng hoạt động đã được phát xong.
...
Phần thưởng cơ bản nhất, dĩ nhiên là điểm kinh nghiệm.
Nếu ở trong game, đây chắc chắn là loại phần thưởng mà người chơi ghét nhất.
Nhưng trong thực tế, nó lại là thứ quan trọng nhất.
Dù sao kinh nghiệm chính là cấp bậc, mà cấp bậc lại tương đương với tu vi cảnh giới.
Hoạt động có mấy trăm ngàn người tham gia, mấy ngàn người nhận được phần thưởng cống hiến.
Lượng kinh nghiệm thưởng tự nhiên là cực kỳ hậu hĩnh.
Mỗi Giác Tỉnh Giả tham gia tiêu diệt Rainald đều đồng loạt thăng trọn vẹn một cấp.
Ngoài lượng lớn kinh nghiệm, hệ thống còn dựa vào cống hiến cao thấp của mỗi người để phát thêm các vật phẩm thưởng như trang bị, Đá Kỹ Năng.
Trong phút chốc, diễn đàn Cẩm Thành ngập tràn các bài đăng khoe khoang.
"Vãi chưởng! Đồ Bạc!! Hời to rồi!"
"Đồ Bạc thì có gì mà ngầu, xem Đá Kỹ Năng của tao này!"
"Đá Kỹ Năng thì oách lắm à? Đã thấy Bảo Thạch bao giờ chưa?"
"GATO với mấy ông thật... Chẳng như tôi, chỉ được mỗi một vật phẩm nhiệm vụ ẩn."
"Đậu phộng!!"
Nhìn những bài đăng khoe khoang đủ màu đủ vẻ của đám Giác Tỉnh Giả trên diễn đàn, những người khác chỉ biết ước ao ghen tị.
Chỉ thiếu một chút thôi mà!
Tại sao mình lại chạy nhanh như vậy chứ?
Chỉ cần cố trụ thêm một lúc nữa thôi là mình cũng có phần thưởng rồi!
...
Bên phía Vương Viễn, Lưu Đại Vệ cũng không khác mấy Giác Tỉnh Giả khác là bao, cũng thăng một cấp rồi nhận được một món đồ Bạc có thuộc tính cùi bắp.
Thế mà gã này cũng vui ra mặt.
Dù sao cả quá trình chỉ đi tấu hài, vậy mà vẫn vớ được phần thưởng, chẳng khác nào nhặt được của rơi.
Tử Thần thực ra là người có cống hiến lớn nhất trong nhiệm vụ lần này, nếu không có cổng dịch chuyển của hắn, mọi người căn bản không thể gây sát thương hiệu quả lên Rainald. Nhưng oái oăm là hệ thống lại chấm điểm cống hiến dựa trên sát thương... Cái này mới cay chứ.
Tử Thần chỉ đứng bên cạnh hỗ trợ, chém nát cả đao cũng chẳng gây được bao nhiêu sát thương cho Rainald.
Thế nên cống hiến của hắn rất thấp, tuy cũng lên được một cấp nhưng lại không có trang bị hay vật phẩm gì, đúng là oan thấu trời.
Vương Ngọc Kiệt, với tư cách là người tung đòn kết liễu BOSS, đã thăng liền ba cấp, từ cấp 22 lên thẳng cấp 25.
Cứ mỗi năm cấp, Giác Tỉnh Giả sẽ lĩnh ngộ một kỹ năng mới, vì vậy mỗi mốc năm cấp là một bước ngoặt lớn, thực lực cũng sẽ tăng vọt theo.
Sau khi thăng cấp, Vương Ngọc Kiệt đã lĩnh ngộ được kỹ năng cấp 25 của Cách Đấu Gia là 【Long Trảo Thủ】 – kỹ năng tóm bắt cốt lõi của hệ phái này.
Kỹ năng tóm bắt có ưu thế phán định mạnh, sát thương cao, vừa có hiệu ứng khống chế nhất định, vừa có hiệu ứng kỹ năng cháy nổ, thuộc loại kỹ năng cực kỳ bá đạo.
Thời còn trong game, Cách Đấu Gia chỉ sau khi học được 【Long Trảo Thủ】 mới có được khả năng khống chế, từ đó thoát kiếp "cống ngầm", trở thành một vị trí hữu dụng trong đội hình.
Đối với một Cách Đấu Gia bình thường, kỹ năng này đã mạnh như vậy, đối với Vương Ngọc Kiệt mà nói, nó tất nhiên còn thực dụng hơn nhiều.
Về phần Vương Viễn, tuy không phải là người kết liễu, nhưng lượng sát thương gây ra lại là cao nhất. Dù gì cũng là sáu con Khô Lâu Binh cùng tham gia gây sát thương, nếu không giành được đòn cuối mà sát thương còn không bằng Vương Ngọc Kiệt thì đám Đại Bạch cứ tự nghiền mình thành bột cho chó ăn cho rồi.
Là người gây sát thương cao nhất, Vương Viễn thăng hai cấp, hiện tại là cấp 28, ngoài ra cũng không nhận được trang bị hay vật phẩm thưởng nào.
【Thông báo: Giác Tỉnh Giả Vương Ngọc Kiệt đã tiêu diệt Cự Nhân Liệt Diễm Rainald, ngăn cơn sóng dữ, cứu vãn tình thế, thành công bảo vệ Cẩm Thành, nhận được danh hiệu "Chủ Nhân Cẩm Thành"!】
【Thông báo thế giới: Giác Tỉnh Giả Vương Ngọc Kiệt đã tiêu diệt Cự Nhân Liệt Diễm Rainald, thành công bảo vệ Cẩm Thành, trở thành thành chủ đầu tiên của thời tận thế.】
Ngay lúc Vương Viễn đang buồn bực, đột nhiên có hai dòng thông báo nữa lướt qua bầu trời.
"Mẹ nó!! Cái quái gì vậy?"
"Thành chủ?!!"
"Phần thưởng cao nhất của hoạt động! Lại là thành chủ?"
Nhìn thấy dòng thông báo đầu tiên, tất cả mọi người ở Cẩm Thành đều chết lặng.
Ngay cả Vương Viễn cũng ngẩn người tại chỗ, vẻ mặt không thể tin nổi.
Ghê thật!
Vương Viễn cũng vạn lần không ngờ tới, phần thưởng của hoạt động lần này lại hậu hĩnh đến thế, thậm chí còn đem cả một tòa thành chính ra làm phần thưởng.
Từ đó có thể thấy, độ khó của hoạt động lần này cao hơn Vương Viễn tưởng tượng rất nhiều.
Phần thưởng nhiệm vụ và độ khó có liên quan trực tiếp đến nhau mà.
Con Rainald này phải khó nhằn đến mức nào thì hệ thống mới thưởng cho Giác Tỉnh Giả cả một tòa thành chính như vậy.
Khi dòng thông báo thứ hai hiện ra, cả thế giới đều im phăng phắc.
Thành chủ!? Hít~
Một từ ngữ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Tận thế đã đến hơn nửa năm, cho đến nay, cấp bậc nơi trú ẩn lớn nhất cũng chỉ là thôn cấp hai...
Phần lớn mọi người vẫn đang phấn đấu với cái nơi trú ẩn cấp một của mình, vậy mà bây giờ đã có người chiếm được cả một tòa thành chính, hơn nữa còn là một tòa thành cấp đô thị.
Theo sáu cấp phân chia nơi trú ẩn là viện, thôn, trấn, thành trì, thành chính, đô thị, thì Cẩm Thành nghiễm nhiên đã là nơi trú ẩn cấp cao nhất... Mặc dù quy mô không bằng các siêu đô thị như Đế Đô hay Ma Đô, nhưng nó hoàn toàn nằm trong cùng một danh sách.
Về mặt lý thuyết, Vương Ngọc Kiệt đã có thể xây dựng quốc gia.
Sau này, cô nàng chính là "Vua Xây Nước" đúng nghĩa đen luôn.
"Chẳng có tác dụng quái gì..."
Trong khi mọi người đang kinh ngạc vì Vương Ngọc Kiệt trở thành thành chủ, cô nàng lại tiện tay ném một tấm lệnh bài cho Vương Viễn: "Thà cho mấy món đồ xịn còn hơn."
"Vãi chưởng!"
Vương Viễn nhận lấy lệnh bài nhìn lướt qua, suýt chút nữa đã làm rơi.
【Lệnh Bài Thành Chủ】
Loại: Vật phẩm đặc thù
Phẩm chất: Sử Thi
Khu vực an toàn: Cấp 6 (Cấp cao nhất hiện tại, tự lập quốc sẽ thăng cấp thành thủ đô cấp 7.)
Thuế: Hưởng thụ quyền thu thuế từ tất cả các nơi trú ẩn trong phạm vi Cẩm Thành.
Thống Soái: Có thể giao nhiệm vụ cho tất cả các nơi trú ẩn trong lãnh địa.
Lãnh Chúa: Ngươi có quyền trục xuất bất kỳ Giác Tỉnh Giả hoặc nơi trú ẩn nào trong lãnh địa.
Giới thiệu vật phẩm: Chỉ những Giác Tỉnh Giả mạnh mẽ bảo vệ được hòa bình cho một phương mới có thể nhận được vật phẩm đặc thù này.
"Đù... Món này mà cô đưa cho tôi?" Vương Viễn vội vàng nhét lại cho Vương Ngọc Kiệt.
Đùa chắc, họ Vương tôi tuy có hơi vô sỉ, nhưng cũng biết nặng nhẹ... Món đồ quý giá như vậy ai mà dám nhận. Vương Ngọc Kiệt đã là thành chủ được chính phủ công nhận, chứng nhận chưa được một phút đã đổi chủ, thế thì mình chẳng phải sẽ bị người ta nói là kẻ bám váy đàn bà sao?
"Anh không muốn à?" Vương Ngọc Kiệt tò mò: "Không phải anh thích nhất mấy thứ này sao?"
"Cô biết cái gì! Sau này giữ lại làm của hồi môn đi." Vương Viễn gãi đầu, thích thì chắc chắn là thích, nhưng muốn thì chắc chắn là không thể...
【Nhắc nhở: Bạn nhận được Lệnh Bài Lãnh Chúa!】
Lại một tin nhắn nhắc nhở hiện lên, trong tay Vương Viễn cũng xuất hiện một tấm lệnh bài.
Món này thì Vương Viễn quen thuộc.
Giống như khu dân cư Hảo Minh của hắn, đây cũng là một lệnh bài khu vực an toàn... Khác biệt là cái này cấp ba, và lãnh địa được phân chia ở một ngọn núi tận rìa Cẩm Thành.
Điều này khiến Vương Viễn rất không vui.
Đậu đen rau má, một vùng đồng bằng màu mỡ như thế không cho, ai lại đến cái nơi khỉ ho cò gáy này làm Lãnh Chúa chứ.
Vương Viễn bĩu môi, tiện tay ném nó vào ba lô.
"Hả? Món đồ này..."
Lúc này, Tử Thần đứng bên cạnh đột nhiên lộ vẻ kinh ngạc.
"Ồ? Cậu cũng nhận được phần thưởng đặc biệt à? Là thứ gì để tôi xem nào!" Vương Viễn thấy vậy liền vội vàng ghé qua.
Chỉ thấy Tử Thần đang cầm trong tay một bản vẽ màu vàng kim...