Virtus's Reader
Võng Du: Ta Triệu Hoán Khô Lâu Tất Cả Đều Là Vị Diện Chi Tử?

Chương 456: CHƯƠNG 456: THÀNH GIANG BẮC, CHỈ CÓ MỘT THÔN NGƯU GIA

Hai mươi bốn giờ trôi qua, phiên bản mới đã cập nhật hoàn tất.

Thời đại Đại Địa Chia Cắt chính thức mở ra.

Biển Ma Giới không ngừng tràn vào, toàn bộ khu vực Tây Nam đều bị ảnh hưởng.

May mắn là, vì hệ thống đã thông báo trước nên mọi người đều chuẩn bị kỹ càng, tuy có tổn thất về vật tư và nơi ẩn náu nhưng không gây ra thương vong quá lớn.

Những điều này gần như giống hệt với lịch sử được ghi lại trong Tuế Nguyệt Sử Thư.

Thế nhưng, chính vì không có thương vong nào đáng kể, thảm họa bất ngờ và bản cập nhật lần này đã không khiến những người thức tỉnh của nhân loại cảnh giác. Trái lại, thái độ của đại đa số mọi người đối với phiên bản mới đều là hưng phấn và mong chờ.

Cảm giác y hệt như đang chơi game trước kia.

Mọi người đã kẹt ở phiên bản cũ quá lâu, ít nhiều cũng có chút nhàm chán.

Dù sao tận thế cũng đã giáng xuống hơn nửa năm, tất cả mọi người gần như đã quen với cái game tận thế này rồi.

Bất kể là quái vật hay phó bản... loanh quanh cũng chỉ có bấy nhiêu đó.

Quái vật cấp thấp đã không còn chút thử thách nào.

Hướng dẫn cách chơi phó bản đã thuộc làu làu.

Mỗi ngày ngoài việc tìm BOSS để bem một trận thì về cơ bản mọi thứ đều diễn ra theo lối mòn.

Đối với những người thức tỉnh này, cuộc sống ngày càng trở nên tẻ nhạt.

Trong game, nếu không muốn chơi nữa thì còn có thể nghỉ ngơi một thời gian, đi làm việc khác.

Còn bây giờ, hiện thực là game, mà game cũng là hiện thực, cày level là chuyện quan trọng nhất.

Dù có tẻ nhạt đến mấy cũng phải cắn răng mà làm.

Cứ như vậy, nhóm người thức tỉnh rơi vào một tình cảnh tương đối an nhàn nhưng lại vô vị.

Lúc này nghe tin phiên bản mới ra mắt, tâm trạng của mọi người dĩ nhiên là có thể đoán được.

Giống hệt như những game thủ World of Warcraft năm xưa bị kẹt ở phiên bản Lich King quá lâu, khi nghe tin phiên bản mới cập nhật, trái tim ai nấy đều tràn đầy mong đợi và kích động.

Lúc này, diễn đàn của thành Giang Bắc và các thành chính khác đều tràn ngập không khí lễ hội.

【 Nửa năm rồi! Cuối cùng cũng cập nhật! Chém Quái Đầu Bò đến phát ngán luôn rồi! 】

【 Vọng Nguyệt Hồ tui farm muốn ói luôn! Hy vọng lần này mở thêm vài cái phó bản mới! 】

【 Phiên bản mới ra mắt, tìm team cứng cày level! Dân Đấu Sĩ xin đừng làm phiền! 】

【 Có ai đi khám phá bí cảnh không? Thích Khách +1 đây! 】

Các bài đăng trên trang đầu gần như đều là những lời hiệu triệu đầy nhiệt huyết, chuẩn bị cho một cuộc phiêu lưu mới sau khi phiên bản mới ra mắt.

Các đại ca của từng nơi ẩn náu cũng không ngoại lệ.

Tất cả mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng các đoàn khai hoang để đi thăm dò những khu vực và bí cảnh mới.

Dù sao thì cả khu vực luyện cấp lẫn bí cảnh mới đều là những thứ quan trọng nhất đối với người thức tỉnh.

Chiếm được một khu luyện cấp tốt có thể giúp đội mạo hiểm của mình tăng cấp vù vù.

Nếu may mắn phát hiện ra một bí cảnh và khai hoang thành công, vậy thì chẳng khác nào trực tiếp nắm trong tay tài nguyên của một phó bản, cả thành chính muốn farm phó bản này đều phải nhìn sắc mặt của mình.

Giống như đội mạo hiểm Ngân Hà trước đây, nhờ vào phó bản Vọng Nguyệt Hồ mà họ đã một bước trở thành một trong những đội mạo hiểm hàng đầu của thành Giang Bắc.

Nếu không phải tự tìm đường chết, chọc vào thôn Ngưu Gia, thì bây giờ có lẽ ngoài thôn Ngưu Gia ra, họ đã là nơi ẩn náu cỡ lớn độc nhất vô nhị ở thành Giang Bắc rồi.

Ngay lúc tất cả mọi người đang dùng thái độ lạc quan để chào đón phiên bản mới, trên diễn đàn bắt đầu xuất hiện hàng loạt bài đăng khác thường.

【 Phiên bản mới giáng lâm, thời khắc sinh tử tồn vong của nhân loại đã đến!! Mọi người nhất định phải chuẩn bị thật kỹ, đoàn kết lại, nghênh đón thử thách gian nan nhất! 】

【 Đại Địa Chia Cắt mở ra vết nứt không gian, quân đoàn Ma tộc sẽ thông qua vết nứt không gian giáng lâm xuống từng thành chính, nhân loại sẽ nghênh đón thời đại chiến tranh toàn diện! 】

"Vãi chưởng! Thật hay giả vậy?"

"Ai biết được! Đây là bài do người của thôn Ngưu Gia đăng đấy!"

"Thôn Ngưu Gia? Hít~ Vậy thì độ tin cậy chắc là cao lắm."

Nhìn thấy những bài cảnh báo đột ngột xuất hiện trên diễn đàn, tất cả người thức tỉnh đều hơi kinh ngạc.

Mặc dù từ khi tận thế bắt đầu, những bài đăng bi quan về tương lai nhân loại kiểu này nhiều vô số kể, nhưng đa số chỉ là hô hào khẩu hiệu suông. Trong đó, phần lớn là những kẻ bi quan, sống không nổi trong thời tận thế, hy vọng lôi kéo người khác cùng chết cho có bạn.

Nhưng lần này thì khác.

Bài đăng lần này xuất hiện ngay thời điểm phiên bản mới cập nhật, viết có đầu có đuôi, có lý có cứ, tạo cho người ta cảm giác rất đáng tin.

Quan trọng hơn là, người đăng bài không phải là những nhân vật vô danh tiểu tốt, mà là những người thức tỉnh có tiếng tăm lừng lẫy của thôn Ngưu Gia ở thành Giang Bắc.

Thậm chí ba đoàn trưởng của thôn Ngưu Gia cũng đích thân tham gia.

Tính chất của sự việc liền hoàn toàn khác hẳn.

Dù sao thôn Ngưu Gia cũng là nơi ẩn náu lớn nhất thành Giang Bắc, là nơi ẩn náu cấp hai duy nhất, hơn nữa còn là trung tâm giao dịch và đầu mối kinh tế lớn nhất khu vực.

Mặc dù họ không tự xưng là đội mạo hiểm lớn nhất Giang Bắc hay gì cả, nhưng trong lòng những người thức tỉnh ở thành Giang Bắc, thôn Ngưu Gia nghiễm nhiên đã là vua không ngai.

Họ đã tạo ra quá nhiều kỳ tích.

Hoàn thành thành công nhiệm vụ nơi ẩn náu cấp hai.

Khai phá bí cảnh Vọng Nguyệt Hồ.

Khai phá bí cảnh Thần Miếu Liệt Diễm.

Thậm chí hơn chín mươi phần trăm nhiệm vụ nơi ẩn náu ở thành Giang Bắc đều do thôn Ngưu Gia hỗ trợ hoàn thành.

Hơn nữa, thôn Ngưu Gia còn miễn phí giúp tất cả các nơi ẩn náu xây dựng Phó Bản Thạch.

Có thể nói, danh tiếng của thôn Ngưu Gia ở thành Giang Bắc gần như đã ngang hàng với chính quyền.

Người khác đăng bài, mọi người chỉ xem cho vui, nhưng thôn Ngưu Gia đăng bài, dù có mười phần hoài nghi thì cũng phải giữ lại chín phần tin tưởng.

Trong phút chốc, cả thành Giang Bắc chìm trong hoảng loạn.

Quân đoàn Ma tộc muốn mở ra chiến tranh toàn diện...

Tất cả mọi người đều đã trải qua cảnh quái vật vây thành, tự nhiên cũng hiểu rõ cái gọi là "chiến tranh toàn diện" có ý nghĩa gì.

Năng lực cá nhân của bạn có mạnh đến đâu, đội ngũ của bạn có tinh nhuệ thế nào, thì trước mặt quân đoàn Ma tộc đông như kiến, bạn cũng chỉ là một giọt nước giữa đại dương, một con sâu cái kiến mà thôi.

Muốn sống sót trong chiến tranh, biện pháp duy nhất chính là tất cả mọi người phải đoàn kết lại, ôm nhau sưởi ấm.

Đối mặt với quân đoàn Ma tộc, chỉ có quân đoàn của người thức tỉnh mới có sức đánh trả.

Đã muốn ôm nhau sưởi ấm, tự nhiên là phải ôm cái đùi to nhất.

Mà lúc này, cái đùi to nhất ở thành Giang Bắc là ai, thì không cần nói cũng biết.

Không sai! Chính là thôn Ngưu Gia!

...

"Muốn gia nhập quân đoàn cũng được! Phí vào đoàn là một kim tệ một người!"

Bên phía thôn Ngưu Gia, Trịnh Long và mấy người đang phụ trách việc xây dựng quân đoàn cũng nhận được mệnh lệnh của Vương Viễn.

"Không phải chứ đại ca... Chúng ta còn đang kéo người không xong, anh lại còn đòi thu tiền?" Nhìn thấy mệnh lệnh của Vương Viễn, ba người mặt mày ngơ ngác.

Thông tin tuyển người vào quân đoàn của thôn Ngưu Gia đã treo trên diễn đàn rất lâu.

Cho đến nay, chỉ có một số ít đội mạo hiểm và người thức tỉnh gia nhập thôn Ngưu Gia. Có thể nói, đại đa số mọi người, chỉ cần có thể sống an nhàn, đều không muốn chạy tới làm tiểu đệ cho người khác.

Tình hình đã như vậy rồi, Vương Viễn bây giờ lại còn thêm một điều khoản thu phí vào đoàn, đây chẳng phải là tự làm khó mình sao?

Không phải nên phát phúc lợi để thu hút thêm người mới đúng à?

"Ha ha!"

Đối mặt với thắc mắc của mấy người, Vương Viễn lại bật cười ha hả: "Cứ nghe tôi là được! Mấy người phải hiểu rõ một chuyện, thành Giang Bắc chỉ có một thôn Ngưu Gia mà thôi!"

Giờ này khắc này, dưới tác động của các bài đăng, đại bộ phận người thức tỉnh ở thành Giang Bắc đã rơi vào trạng thái hoảng loạn.

Cho nên tình thế đã đảo ngược.

Trước kia là thôn Ngưu Gia đi tuyển người, quyền quyết định nằm trong tay những người thức tỉnh khác ở thành Giang Bắc.

Bây giờ là mọi người chủ động xin gia nhập, quyền quyết định nằm trong tay thôn Ngưu Gia.

Nguy cơ sắp ập đến khiến mọi người muốn tìm ngay một nơi ẩn náu hùng mạnh để nương tựa, mà thôn Ngưu Gia không nghi ngờ gì chính là nơi ẩn náu mạnh nhất thành Giang Bắc, hơn nữa còn là sự tồn tại độc nhất.

Đúng như Vương Viễn đã nói, thành Giang Bắc chỉ có một thôn Ngưu Gia.

Trong tình huống này, thôn Ngưu Gia tự nhiên không thể thu người miễn phí như bình thường được.

Phật Tổ nói hay lắm mà, truyền kinh không lấy phí thì con cháu đời sau chỉ có nước húp cháo. Của cho là của nợ, thứ gì càng dễ có được thì người ta càng không biết trân trọng. Mấy người cho họ vào miễn phí, họ sẽ chẳng cảm kích đâu, nhưng nếu thu phí, họ chắc chắn sẽ cảm thấy nó đáng giá.

Hơn nữa, sau khi gia nhập quân đoàn, tâm thái cũng sẽ khác. Vào miễn phí, lỡ phạm sai lầm cũng chẳng mất gì, nhưng bỏ tiền vào... thì phải cân nhắc kỹ lưỡng.

Càng là lúc này, những người gia nhập quân đoàn càng vàng thau lẫn lộn, thể loại chim lợn nào cũng có. Một kim tệ này không phải để kiếm tiền, mà là để thiết lập một ngưỡng cửa và một cái giá phải trả.

Quả nhiên!

Đúng như Vương Viễn dự liệu.

Phí vào đoàn một kim tệ không hề ngăn cản được sự nhiệt tình gia nhập quân đoàn của những người thức tỉnh.

Ngược lại, khi nghe tin thôn Ngưu Gia còn thu một kim tệ, số người đến xin gia nhập lại càng đông hơn.

Lý do họ đưa ra cũng rất đơn giản, các người thu tiền chứng tỏ số người gia nhập ngày càng nhiều, biên chế ngày càng ít, nếu bây giờ không nhanh chân gia nhập, đợi đến cuối cùng e là mười kim tệ cũng không vào được...

"Thật sao..."

Nghe mọi người giải thích, ba người Trịnh Long suýt nữa thì quỳ xuống lạy Vương Viễn tại chỗ.

Vương Đại Thiện Nhân không chỉ có đạo đức sánh ngang thánh hiền, mà khả năng nhìn thấu lòng người cũng liệu sự như thần.

...

"Mẹ nó! Loạn cả rồi!"

Thấy những người thức tỉnh ở thành Giang Bắc lũ lượt kéo đến thôn Ngưu Gia xin gia nhập quân đoàn.

Người sốt ruột nhất không ai khác chính là các đại ca của những nơi ẩn náu cỡ vừa và lớn.

Bọn họ vẫn đang chờ thôn Ngưu Gia cho họ lợi lộc, sau đó làm giá tại chỗ, ai ngờ chỉ vài bài đăng trên diễn đàn đã khiến cả thành hoảng loạn, tất cả mọi người đều đổ xô về phía thôn Ngưu Gia.

Chiêu này quả thực đã đánh cho các đại ca nơi ẩn náu một đòn trời giáng.

Dù sao quân đoàn cũng có giới hạn số lượng thành viên, một khi quân đoàn tuyển đủ người, chẳng phải những nơi ẩn náu cỡ vừa và lớn đang chờ làm giá này sẽ bị cho ra rìa sao?

Thành Giang Bắc, nơi ẩn náu Cửu Hòa.

"Lão Tề, ông thấy thế nào?"

Trong phòng nghị sự, Tôn Tư Minh, đại ca của nơi ẩn náu Cửu Hòa, cũng đã thấy những tin tức tràn lan trên diễn đàn, hắn nhíu chặt mày hỏi một người thức tỉnh mặc đồ pháp sư tóc vàng bên cạnh.

Pháp sư này tên là Tề Diệu Văn, là một trong mười cao thủ cốt cán của nơi ẩn náu Cửu Hòa, cũng là quân sư của Tôn Tư Minh.

"Chuyện này còn cần phải xem sao!"

Tề Diệu Văn cười lạnh một tiếng nói: "Chẳng qua là chiêu trò hư trương thanh thế của cái đám họ Trịnh thôi!"

"Ý của ông là, tin tức quân đoàn Ma tộc giáng lâm là giả?" Tôn Tư Minh cau mày nói.

"Tin giả thì chắc không đến nỗi!"

Tề Diệu Văn nói: "Với danh tiếng của thôn Ngưu Gia ở Giang Bắc, họ không cần thiết phải bịa ra tin giả, nhưng chắc chắn là không đáng sợ như họ nói đâu. Chẳng qua chỉ là để hù dọa đám người thức tỉnh ở thành Giang Bắc, khiến họ nhanh chóng tìm cây đại thụ mà hóng mát thôi."

"Có lý!" Tôn Tư Minh nói: "Cách đây không lâu thôn Ngưu Gia lấy được kèn lệnh quân đoàn, vẫn luôn đăng bài tuyển người trên diễn đàn, chắc là không ai thèm để ý đến họ nên mới bày ra trò này."

"Mấy người thức tỉnh tự do kia gia nhập bọn họ thì tôi không sợ." Tôn Tư Minh nói tiếp: "Mấu chốt là những nơi ẩn náu cỡ vừa và lớn, nếu bọn họ cũng sợ hãi mà chủ động gia nhập thôn Ngưu Gia thì chúng ta sẽ rơi vào thế bị động."

"Không cần hoảng." Tề Diệu Văn cười nói: "Mấy lão đại của các đội mạo hiểm đó, đứa nào đứa nấy tinh như khỉ, bọn họ chắc chắn cũng nhìn ra được chuyện gì đang xảy ra. Cái trò hư trương thanh thế này không dọa được những người có thực lực thật sự đâu."

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!