"Tên này..."
Thấy cảnh này, Vương Viễn lập tức hiểu ra.
Cái con hàng này có cơ chế, hóa ra là miễn dịch sát thương từ khác giới tính...
Đậu đen rau má, mấy con Boss Sử Thi củ chuối này, con nào con nấy sao mà lắm cái thiết lập cổ quái kỳ lạ thế không biết.
Phải biết, ở giai đoạn hiện tại, số lượng người chơi nữ tham gia chiến đấu vốn đã không nhiều, những giác tỉnh giả được sắp xếp công lược bí cảnh thì 99% đều là nam giới.
Tạo ra một con mị ma miễn dịch sát thương nam giới... Đơn giản là một cơn ác mộng, e rằng ngay cả Memphisto tới cũng không khó nhằn đến thế.
May mà gặp phải Vương Viễn và đồng đội, chứ đổi ai cũng auto diệt đoàn.
Thậm chí không cần mị ma động thủ, chỉ cần nó vừa tung skill Mị Hoặc, không có kháng tính đặc trưng của Ma tộc thì tự bọn họ cũng phải tự sát hết.
Nghĩ đến đây, Vương Viễn một phen hú vía.
Mà nói đi thì nói lại, con mị ma này cũng tự tìm phiền phức. Ngươi có ý kiến gì với ông đây thì cứ đánh trực tiếp là được rồi, dù sao ông đây cũng không gây sát thương cho ngươi... Cứ nhất định phải đi gây sự với cái con ôn thần Vương Ngọc Kiệt.
Đây không phải tự tìm chết sao?
Nàng là thứ ngươi có thể trêu vào à?
Ơ? Không đúng!
Vương Viễn nhướng mày: "Sao nó không công kích mình nhỉ? Ừm... Nó cũng không công kích những người khác... Chẳng lẽ..."
Hai mắt Vương Viễn lại sáng rực!
Hiểu rồi!
Cơ chế của con mị ma này không chỉ là miễn dịch sát thương từ khác giới tính, mà chắc chắn là nó cũng không thể gây sát thương cho khác giới tính!
Nếu không phải cừu hận không ở trên người mình, thì nó cũng sẽ không trực tiếp công kích Vương Ngọc Kiệt.
...
"Con đàn bà đáng ghét! Dám làm tao bị thương!!"
Đang lúc Vương Viễn suy tư, mị ma hét lớn một tiếng, đột nhiên xòe mười ngón tay ra.
"Xoẹt!" một tiếng.
Mười ngón móng tay đột nhiên dài ra, biến thành mười lưỡi dao sắc bén, sau đó thân hình thoắt cái liền xuất hiện trước mặt Vương Ngọc Kiệt, hai tay vung lên, những lưỡi dao trên tay mang theo huyết quang vồ tới Vương Ngọc Kiệt.
"!!!"
Tốc độ của mị ma nhanh đến mức Vương Ngọc Kiệt cũng giật nảy mình, cuống quýt lùi lại.
"Xoẹt xoẹt!"
Móng tay của mị ma xẹt qua ngực Vương Ngọc Kiệt, để lại mười vết cào.
Cũng may quần áo bên dưới của Vương Ngọc Kiệt trống trơn, nếu là Lương Phương thì hậu quả khó lường.
"Vụt!!"
Vương Ngọc Kiệt bên này chưa hoàn hồn thì mị ma đột nhiên lại biến mất, lần nữa xuất hiện đã ở sau lưng Vương Ngọc Kiệt, tay phải duỗi ra, móng tay như năm lưỡi dao đâm vào gáy nàng.
Vương Ngọc Kiệt cảm giác được sát khí phía sau, bỗng nhiên lăn mình tới trước, né tránh công kích của mị ma, nhanh chóng xoay người hất tay, trường thương rời tay, thẳng đến mị ma.
Mà con mị ma kia lại lần nữa biến mất, né tránh trường thương của Vương Ngọc Kiệt, thoáng cái lại lần nữa xuất hiện sau lưng Vương Ngọc Kiệt.
Vương Ngọc Kiệt cũng phản ứng cực nhanh, vội vàng đá một cước về phía sau.
Mị ma nghiêng người một cái, lại xuất hiện bên cạnh Vương Ngọc Kiệt, lại vung một móng vuốt về phía Vương Ngọc Kiệt.
Cũng may Vương Ngọc Kiệt thân pháp quỷ dị, lại né tránh được công kích của mị ma.
Hai người kẻ tới người lui, trong nháy mắt giao thủ mười mấy hiệp, ai cũng không chạm được vào ai...
Mặc dù cả hai đều không bị thương, nhưng sự nguy hiểm trong đó khiến Vương Viễn mắt chữ A mồm chữ O.
Hai người này đơn giản là mỗi lần ra tay đều như đã diễn tập qua, một người công kích một người né tránh, chỉ cần nhanh hơn một chút hoặc chậm hơn một giây thôi là sẽ có người bị thương.
Đương nhiên, trong nghề xem môn đạo.
Vương Viễn cũng nhìn rất rõ.
Vương Ngọc Kiệt có thể né tránh công kích của mị ma, đó là bởi vì thân pháp quỷ dị, kỹ năng chiến đấu cao siêu.
Mị ma có thể né tránh công kích của Vương Ngọc Kiệt... Không có gì khác... Đơn thuần là nhanh thôi.
Nhanh đến mức có thể so với dịch chuyển tức thời!!
Lúc trước mặt, lúc sau lưng, thân pháp tựa như tia chớp, chớp mắt liền đổi vị trí...
Mọi người đều biết... Vương Ngọc Kiệt xưa nay không sợ Boss công kích cao, cũng không sợ Boss phòng ngự cao, thậm chí Boss có kỹ năng chiến đấu đỉnh cấp, Vương Ngọc Kiệt cũng có thể đánh ngang cơ.
Chỉ có điều Boss tốc độ nhanh thì Vương Ngọc Kiệt từ trước đến nay đều đau đầu.
Bởi vì kỹ năng vốn dĩ dựa trên tốc độ và phản ứng, đối phó những Boss khác, Vương Ngọc Kiệt kiểu gì cũng tìm được đấu pháp phù hợp, nhưng trước mặt tốc độ tuyệt đối... kỹ năng của Vương Ngọc Kiệt rõ ràng cũng có chút chắp vá.
Dù sao cho dù ngươi có một trăm chiêu biến hóa ở phía sau, người ta nhanh không nói lý thì ngươi cũng không thể thi triển ra được.
"Phương tỷ! Hỗ trợ!"
Vương Viễn chỉ huy Lương Phương lên hỗ trợ, xét về chỉ số, Lương Phương cũng không yếu...
"Em... Ờ... Em còn chẳng nhìn rõ..."
Thế mà Lương Phương mặt mày ngơ ngác.
Chỉ số của nàng thì đủ rồi, các phương diện đều không thua kém mị ma, thậm chí ý chí còn mạnh mẽ hơn mị ma...
Thế nhưng trình độ đánh nhau của cô nàng này lại cực kỳ thảm hại.
Tốc độ của Vương Ngọc Kiệt và mị ma nhanh đến mức ngay cả cao thủ bình thường cũng phản ứng không kịp, huống chi là Lương Phương.
"Cô cứ thoải mái công kích là được rồi!!"
Nói rồi, Vương Viễn thả người nhảy tới bên cạnh Vương Ngọc Kiệt.
"Ngươi tránh ra một bên! Con đàn bà này quá nguy hiểm!!" Vương Ngọc Kiệt thấy Vương Viễn muốn tới hỗ trợ, vội vàng ra hiệu hắn tránh xa ra.
Mà Vương Viễn lại chăm chú nhìn chằm chằm mị ma nói: "Xinh đẹp thế này, làm hỏng thì tiếc lắm."
"Hì hì!"
Nghe được lời này của Vương Viễn, mị ma che miệng cười nói: "Sao nào, ngươi đau lòng cho cô ta à?"
"Còn không phải sao..." Vương Viễn không tự chủ được tiến lên một bước, ánh mắt trở nên ngây dại.
"Ha ha!"
Mị ma thấy thế mừng rỡ, cười ha ha một tiếng nói: "Vậy ngươi tới... Ta cho phép ngươi..."
"Đến đây đi mày!"
Lời mị ma còn chưa dứt, Vương Viễn đã chạy tới bên cạnh mị ma, hai tay bỗng nhiên duỗi ra, ôm chặt lấy lưng mị ma.
"!!!!!!!!!"
"???????"
Thấy cảnh này, trong thoáng chốc toàn bộ quán bar đều yên lặng.
Ngay cả Tử Thần mất trí nhớ và Lý Thức Châu cũng sững sờ tại chỗ, ánh mắt dần trở nên tỉnh táo.
Mấy người Đại Bạch chụm đầu vào nhau, nhìn Vương Viễn trước mắt, cằm đồng loạt rớt xuống đất.
"Đúng là Ngưu ca của mình có khác!!" Tiểu Bạch kinh ngạc không thôi.
"Đúng là tấm gương của chúng ta!" Đại Bạch trong lời nói tràn đầy sự bội phục.
"Người khác còn đang do dự thì Ngưu ca đã dám ra tay rồi!!" Xuân Ca nhìn mà than thở.
"Gan lớn thì chết no! Gan nhỏ thì chết đói!" Tên Điên tổng kết.
"Hâm mộ quá... Lát nữa mình phải bảo Ngưu ca ôm mình một cái, như vậy mình sẽ cảm nhận được mỹ nữ vuốt ve an ủi." Mã Tam Nhi vẫn biến thái như mọi khi.
"Tôi thấy Ngưu ca thật sự sắp chết rồi, mấy ông nhìn cô tiểu thư kia kìa." Lão Lục lạnh lùng thốt ra một câu.
Mọi người như bị ma xui quỷ khiến cùng nhau quay đầu nhìn Vương Ngọc Kiệt một chút.
"Tê..."
Thật sự... Vương Ngọc Kiệt trực tiếp đỏ bừng mặt: Chỉ vào Vương Viễn, gằn giọng nói: "Ngươi đang làm cái quái gì vậy!?"
"Ha ha!"
Mị ma đắc ý cười nói: "Tiểu cô nương, đàn ông ai mà chẳng thế, chỉ là hắn háo sắc hơn một chút thôi mà."
Mị ma nhấn mạnh chữ "nhỏ" đặc biệt nặng.
Vương Ngọc Kiệt tức điên tại chỗ! Xoẹt một tiếng, trên người bộc phát ra ngọn lửa đỏ rực!
【Liệt Diễm Phần Bộ】 mở ra!
"Đến đây! Công kích!"
Lúc này, Vương Viễn cũng hai tay bỗng nhiên ghì chặt eo mị ma, quát lớn.
Vương Viễn vừa dứt lời.
Tấm khiên của Lương Phương đã từ phía sau giáng xuống, nhắm vào gáy mị ma.
Mị ma cảm giác được công kích phía sau, muốn di chuyển tốc độ cao để né tránh, nhưng dù nàng có di chuyển thế nào, cũng không thể nhúc nhích nửa phân.
"Rầm!" một tiếng vang trầm đục, tấm khiên rắn chắc của Lương Phương giáng thẳng vào gáy mị ma...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn