Nếu là người thường, chắc chắn đã bị cô ta lừa rồi.
May mà kiếp trước Tần Phong đã tìm hiểu về “Lưỡi Đao Hoàng Tuyền”, chức nghiệp ẩn duy nhất này.
“Chức nghiệp ẩn duy nhất này sở hữu một vũ khí chuyên dụng dạng song đao, có thể biến hình thành móc câu.”
“Vũ khí này bẩm sinh đã có thể bám vào các loại chướng ngại vật để kéo, dịch chuyển vị trí.”
“Không phải cấp độ ẩn thân của cô ta cao hơn cấp độ phản ẩn thân của mình.”
“Mà là cô ta đang trốn ngay bên dưới bệ đá này!”
Tần Phong nhanh chóng nhận ra.
Trong tình huống bình thường, tầng hầm thứ ba của Học Viện Ác Linh có một dòng sông dung nham ở dưới cùng.
Cầu đá và bệ đá đều được xây dựng cách mặt sông dung nham hơn chục mét.
Người bình thường sẽ không bao giờ nghĩ tới việc có kẻ lại ẩn thân ngay bên dưới bệ đá và cầu đá!
Dù sao thì việc đó cũng chẳng khác gì bò trên trần nhà, người chứ có phải thạch sùng đâu mà làm được?
Chỉ có “Lưỡi Đao Hoàng Tuyền”, nhờ vào vũ khí chuyên dụng, mới có thể bám vào “trần nhà” và treo ngược cả người lên đó!
Tần Phong nghe ra được, giọng cô gái có chút căng thẳng.
Hắn men theo hướng đó, vẫn duy trì trạng thái ẩn thân, rời khỏi bệ đá trước...
Đi dọc theo cây cầu đá được vài chục mét.
Quay đầu nhìn lại, quả nhiên hắn thấy bên dưới bệ đá có một bóng người nhỏ nhắn mặc giáp da màu đen đang bám chặt vào mặt dưới của bệ đá!
Bóng người đó để mái tóc ngắn màu đen nhánh dài đến cổ, vì tư thế treo ngược nên tóc rũ xuống...
“Muốn hợp tác với mình sao?”
Tần Phong ngồi xổm xuống, nheo mắt lại.
Hắn không trả lời.
Rõ ràng, đối phương không thể nhìn thấu trạng thái ẩn thân của hắn.
Dù sao thì cấp độ ẩn thân của Tần Phong bây giờ đã đạt đến cấp 8!
“Chắc là vừa nãy, cô ta thấy trên bệ đá không có động tĩnh gì nên lén lút bò ra mép nhìn trộm?”
“Thấy nhiều xác chết như vậy nên đoán là mình?”
Tần Phong cũng không nghĩ nhiều nữa.
Dù sao ở giai đoạn này, người có thể miểu sát chín người chơi kia trong nháy mắt, ngoài hắn ra thì gần như không có ai khác.
Tuy nhiên, Tần Phong không ngờ cô gái này lại dám mở lời, nói muốn hợp tác với hắn.
Giọng đối phương nghe rất căng thẳng, nhưng Tần Phong cũng chẳng bận tâm, dù sao thân phận của hắn là “Bóng Tối”, người khác sợ hãi cũng là chuyện thường tình.
“Là vì biết mình đã thảm sát nhà họ Đông Phương, cảm thấy có chung kẻ thù nên muốn hợp tác?”
Tần Phong nghĩ một lát, nói chuyện với cô gái này một chút cũng được.
Dù sao hắn muốn xử lý đám cá lọt lưới của nhà họ Đông Phương cũng cần thời gian điều tra vị trí của chúng, sau đó quay về thực tại ra tay.
Nếu có thể lợi dụng cô gái này để giải quyết kẻ địch, chẳng phải sẽ tiết kiệm được thời gian cho mình sao?
Thế là hắn quay trở lại bệ đá.
“Cô là ai?”
Tần Phong hỏi với giọng bình tĩnh.
“Tôi là...”
Đối phương ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Tôi là người muốn giết Đông Phương Nguyệt. Hiện tại, Đông Phương Nguyệt đang thuê người truy sát tôi, cũng đang thuê người truy sát ngài, vì ngài đã giết cả nhà mẹ của ả.”
Có lẽ vì nghĩ rằng Tần Phong không nhìn thấy mình.
Nên giọng điệu của cô ta dần dần bớt căng thẳng hơn.
Nhưng cô ta nào biết, Tần Phong đã sớm nắm rõ vị trí của cô ta trong lòng bàn tay... Nếu muốn giết, chỉ cần một phát “Mãnh Độc Phi Tiêu” hoặc kỹ năng mới học “Ảnh Nhận” là có thể dễ dàng tiễn cô ta lên đường.
Tần Phong hỏi: “Cô muốn hợp tác thế nào?”
Đối phương căng thẳng nói: “Tôi không có ý gì khác, chỉ là muốn... chúng ta kết bạn, nếu có tin tức gì về Đông Phương Nguyệt thì sẽ chia sẻ cho nhau...”
“Ngoài ra... tôi còn muốn thỉnh giáo ngài một chút, muốn rút kỹ năng ra ngoài đời thực để giết người thì cần phải chú ý những điểm nào ạ?”
???
Chia sẻ thông tin thì còn bình thường.
Thỉnh giáo cách giết người?
Tần Phong xoa trán.
Qua lời nói của đối phương, Tần Phong đại khái đã hiểu ra.
“Lưỡi Đao Hoàng Tuyền” hiện tại vẫn chưa trưởng thành thành nữ ma đầu giết người không ghê tay như kiếp trước.
Ngược lại có chút giống một cô bé nhà bên mắc chứng sợ xã hội.
Cô ta vẫn chưa bắt đầu báo thù, cũng chưa từng giết người.
Việc kết thù với Đông Phương Nguyệt khiến cô ta phải chịu áp lực rất lớn.
Vì vậy sau khi gặp được đại lão “Bóng Tối”, lại có chung kẻ thù, cô ta mới lấy hết can đảm đề nghị hợp tác và thỉnh giáo vài vấn đề...
“Cô kể cho tôi nghe chuyện giữa cô và Đông Phương Nguyệt trước đi.”
Tần Phong không trả lời mà hỏi ngược lại.
Rất nhanh, đối phương đã kể lại đầu đuôi câu chuyện...
Hóa ra, cô gái này bị Đông Phương Nguyệt thuê người truy sát là vì đã giết ả một mạng trong game!
Cướp đi hơn hai trăm năm tuổi thọ có thể giao dịch trên người Đông Phương Nguyệt!
Mà lý do cô ta muốn giết Đông Phương Nguyệt không phải vì thèm muốn tuổi thọ của ả.
Mà là...
Thời điểm trước khi trò chơi thần bí này xuất hiện, mẹ của cô đã bị Đông Phương Nguyệt lái xe tông chết!
Có nhân chứng nói rằng không phải tông một lần mà là nghiền qua nghiền lại nhiều lần...
Nhưng sau đó, Đông Phương Nguyệt trực tiếp dùng tiền tìm người chịu tội thay, không hề phải chịu bất kỳ hình phạt nào.
Điều này khiến cha của cô gái không thể chấp nhận được.
Ông đã một mình tìm đến tận cửa đòi lại công bằng... Kết quả là ngày hôm sau, người ta vớt được thi thể của ông dưới sông Hoàng Phố, kết luận đưa ra là nhảy sông tự tử!
Đúng lúc này, trò chơi thần bí xuất hiện!
Thế là cô gái này bắt đầu kế hoạch báo thù của mình...
Đương nhiên.
Tần Phong chẳng hứng thú gì với kế hoạch báo thù của cô ta, cũng chẳng rảnh mà donate cho 50 nghìn để động viên.
Nghe xong những chuyện này, trong đầu Tần Phong chỉ nảy ra một ý nghĩ: “Hay là... thu nhận con bé này làm cu li cấp cao cho mình cũng không tệ nhỉ? Dù sao với tiềm năng của cô ta, chỉ cần nuôi thả rông là được, cũng không cần mình phải bảo vệ gì, chỉ cần cho vài lời nhắc nhở về game là đủ...”
Nếu là người bình thường, Tần Phong sẽ không bao giờ có suy nghĩ tương tự.
Ví dụ như Lâm Lý Ngư hay Cố Y Tuyết, dù họ không yếu, nhưng Tần Phong sẽ không dẫn theo.
Bởi vì với thành tựu của Tần Phong ở kiếp này, chắc chắn sẽ bị vô số người và thế lực nhòm ngó!
Một khi thân thiết với ai đó, hắn sẽ có điểm yếu.
Chỉ có một mình mới không có kẽ hở!
Chính vì vậy, Tần Phong vốn không định đi lại quá gần với bất kỳ ai.
Nhưng...
Cô gái “Lưỡi Đao Hoàng Tuyền” này lại khác.
Bản thân cô ta đã là chức nghiệp ẩn duy nhất, lại còn thuộc hệ thích khách, khả năng sinh tồn vốn đã max cấp.
Tần Phong thậm chí còn không cần hỗ trợ cô ta về mặt vật chất.
Chỉ cần dẫn dắt một chút là có thể hoàn toàn nuôi thả rông!
Với lợi thế thông tin từ Tần Phong, không nói là giúp cô ta vượt qua kiếp trước, nhưng ít nhất cũng sẽ không kém hơn đời trước.
Nói tóm lại, mấu chốt phải là “nuôi thả rông”.
Nếu Tần Phong giúp đỡ quá nhiều, ngược lại rất có thể sẽ khiến cô ta không được như kiếp trước...
Trong trường hợp này, cho dù một ngày nào đó cô gái này có lật xe, Tần Phong cũng chẳng tổn thất gì về mặt thực chất.
Dù sao Tần Phong cũng chẳng bỏ ra cái gì.
Một khi thành công, Tần Phong sẽ có thêm một người có thể làm việc dưới trướng, cũng không tệ, có thể tiết kiệm cho hắn rất nhiều thời gian...
Trò chơi thần bí này, sau này còn nhiều chuyện phiền phức lắm.
Nếu chuyện gì Tần Phong cũng phải tự mình làm thì quá lãng phí thời gian...
...
Nghĩ vậy, Tần Phong lập tức hóa thân thành ông chú biến thái chuyên dụ dỗ bé loli.
“Nói như vậy, chúng ta quả thực có chung kẻ thù.”
“Cô ra đây trước đi, chúng ta kết bạn đã.”
Nghe Tần Phong nói vậy, đối phương có vẻ hơi do dự: “Ngài... sẽ không giết tôi chứ?”
Tần Phong thản nhiên nói: “Ta mà muốn giết thì cô chết từ lâu rồi. Cô nghĩ ta không biết cô trốn ở đâu à?”
Hắn tiện tay vung lên.
Một phi tiêu kịch độc bay thẳng đến bên dưới bệ đá, cắm phập ngay cạnh đầu của bóng người nhỏ nhắn!
“A?”
Cô gái kinh hãi...