Người Gác Mộ đứng hình tại chỗ.
Hắn tự nhận đã từng chứng kiến vô số sự kiện trọng đại trong vũ trụ này, nhưng tình huống thế này thì đúng là lần đầu tiên gặp phải.
Mới cày cuốc trong game Thần Khí được bốn tháng mà đã sở hữu chỉ số đơn vượt quá 1 triệu, không chỉ Nhanh Nhẹn và Tinh Thần mạnh bá đạo, mà ngay cả Sức Mạnh cũng khủng bố tột cùng, lại còn có tốc độ nghịch thiên hơn 7000 lần vận tốc âm thanh, đến cả thú cưỡi cũng không phải dạng tầm thường!
Trong game Thần Khí, sau khi đến Trật Tự Chi Địa, người chơi có thể thay đổi các loại mô bản cho thú cưỡi và pet.
Các loại mô bản vô cùng phong phú, nên Người Gác Mộ cũng không biết mô bản mà Tần Phong triệu hồi ra Ausilio lúc nãy là dạng gì...
Nhưng vẫn còn ở giai đoạn văn minh luân hồi mà đã chuyển hóa mô bản cho thú cưỡi thì đúng là hiếm có khó tìm.
“Bất kể là mô bản gì, đây tuyệt đối là mô bản thú cưỡi cấp cao nhất.”
“Xem ra, thằng nhóc này... có chống lưng không nhỏ đâu!”
Người Gác Mộ mỉm cười.
Hắn tháo chiếc mặt nạ trên mặt xuống, để lộ ra gương mặt của một ông chú cực kỳ từng trải, tuy không có râu nhưng chỉ cần nhìn khuôn mặt và ngũ quan cũng đủ để người ta cảm nhận được hắn đã trải qua biết bao thăng trầm...
Hắn vốn đang cười, nhưng đột nhiên sắc mặt biến đổi.
Bởi vì hắn nhận ra, cú vỗ đầu vừa rồi đã phá nát kiểu tóc mà hắn phải rất vất vả mới chuẩn bị xong...
Kiểu tóc hình cây kem ốc quế ban đầu giờ biến thành một đống bùi nhùi.
Hắn vội vàng sửa sang lại tóc tai.
Nhưng kiểu tóc kem ốc quế vốn không dễ làm, loay hoay nửa ngày trời chẳng những không sửa xong mà còn càng làm càng rối, trên đầu trông như một bãi cỏ...
Ngay đúng lúc này.
Con Rắn Điện Tử · Kim Lôi đột nhiên bay đến trước mặt Người Gác Mộ, trung thành báo cáo: “Chủ nhân, thuộc hạ đã đưa người chơi “Ám Ảnh” của vòng khiêu chiến tốc độ lần này trở về, mời ngài ban thưởng ạ!”
Thế là, khi Người Gác Mộ nhìn thấy thích khách loài người “Ám Ảnh” được dịch chuyển tới, mặt hắn lập tức sầm lại...
Bởi vì hắn liếc mắt một cái là thấy, ánh mắt đầu tiên của gã thích khách này khi được dịch chuyển đến chính là mái tóc của hắn.
“Toang rồi, một đời cool ngầu của ta, tan tành trong phút chốc...”
Người Gác Mộ bỗng cảm thấy tuyệt vọng...
...
Tần Phong cũng cạn lời.
Vừa rồi hắn nghe thấy thông báo của hệ thống, nói rằng khiêu chiến đã kết thúc, có muốn quay về nhận thưởng không.
Thế thì đương nhiên là chọn xác nhận rồi!
Kết quả vừa về đến nơi đã thấy mái tóc bù xù như bị chó gặm của Người Gác Mộ.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Tần Phong cảm thấy quả đầu bù xù bây giờ trông còn thuận mắt hơn kiểu tóc kem ốc quế lúc trước?
Đương nhiên, chuyện đó không quan trọng.
Quan trọng nhất bây giờ là phải nhận được phần thưởng mình xứng đáng có!
“Khụ khụ.”
Chỉ thấy Người Gác Mộ ho khan một tiếng, dường như để đánh lạc hướng Tần Phong, rồi trực tiếp để lộ danh hiệu thật của mình!
—
«Người Gác Mộ · Bakibar · Levin · Leopold · Formana · Mạn Ba... (Lv???)»
—
Cái tên này dài quá thể!
Tần Phong còn chẳng thèm đọc hết, phán ngay một câu: “Xin hỏi ngài Buggy, phần thưởng cho lần khiêu chiến này của tôi là gì?”
Nghe cách xưng hô này, khóe miệng Người Gác Mộ giật giật, nhưng lại không thể phản bác...
Đôi mắt từng trải của hắn liếc nhìn Tần Phong, nở một nụ cười ôn hòa: “Anh bạn Ám Ảnh, nói chuyện với tôi không cần căng thẳng thế đâu, tôi không giống mấy tên thích làm màu kia.”
Tần Phong: “Tôi có căng thẳng đâu?”
Người Gác Mộ im lặng một lúc, rồi nói: “Anh bạn, EQ của cậu hơi thấp đấy.”
Tần Phong phát hiện, gã này lắm mồm thật...
Là bản tính hắn như vậy, hay chỉ là muốn che giấu mái tóc rối bù của mình?
Tần Phong nhìn thẳng vào đối phương: “Anh bạn, EQ của tôi có thể không cao, nhưng phần thưởng của ải này chắc không liên quan gì đến EQ của tôi đâu nhỉ?”
Người Gác Mộ không thể phản bác, đành thừa nhận: “Đúng là không liên quan... Tình hình là thế này, dựa theo tổng điểm hiện tại của cậu, đã vượt xa yêu cầu của phần thưởng ẩn cuối cùng gấp ba lần.”
“Theo quy định, tôi có thể trao cho cậu phần thưởng ẩn cuối cùng, cộng thêm phần thưởng hạng nhất trên bảng tổng sắp.”
“Vậy thì, nhận lấy đi!”
—
«Chúc mừng ngài, ngài nhận được phần thưởng vượt ải thứ tư của Con Đường Tận Cùng: Số lần hồi sinh vô điều kiện +1»
«Chúc mừng ngài, ngài nhận được phần thưởng hạng nhất về điểm của ải thứ tư Con Đường Tận Cùng: Số lần hồi sinh vô điều kiện +3»
«Chúc mừng ngài, ngài nhận được phần thưởng ẩn duy nhất cuối cùng của ải thứ tư Con Đường Tận Cùng: Huyết thống Long Thần Nguyên Sơ»
—
Mạng chỉ có một.
Đây là điểm khác biệt lớn nhất đối với người chơi game Thần Khí sau khi đến Trật Tự Chi Địa so với giai đoạn luân hồi trước đó, đồng thời đối với tất cả sinh vật của văn minh thăng hoa, đây cũng là chân lý không thể thay đổi.
Nhưng bây giờ...
Điều này không còn là giới hạn đối với Tần Phong nữa!
Thật ra, Tần Phong vốn đã có khả năng hồi sinh nhờ vào “Tử Vong Tụng Ca”, và ít nhất có thể hồi sinh ba lần.
Nhưng năng lực này chỉ có thể hồi sinh tại chỗ, một khi bị người khác “canh xác”, thì dù có hồi sinh ba lần hay một ngàn lần cũng vô dụng.
Mặt khác, khả năng hồi sinh của Tử Vong Tụng Ca thuộc về kỹ năng huyết thống.
Trước khi Tần Phong nhận được thần tính nội nguyên, một khi kẻ địch sở hữu thủ đoạn mang quy tắc thần tính “cấm hồi sinh”, thì khả năng hồi sinh của Tử Vong Tụng Ca sẽ mất hiệu lực.
Chỉ có phần thưởng vượt ải thứ tư của Con Đường Tận Cùng này, hiệu quả hoàn toàn khác biệt!
“Số lần hồi sinh vô điều kiện?”
Tần Phong nhanh chóng kiểm tra, trong bảng thuộc tính của mình quả thật đã có thêm một dòng thuộc tính như vậy.
Hiệu quả của dòng thuộc tính này là, khi người chơi chết hoàn toàn, sẽ được hồi sinh với trạng thái đầy đủ tại điểm an toàn đã thiết lập từ trước, không tiêu hao, vô điều kiện, không có độ trễ!
Đồng thời còn có một điểm quan trọng nhất.
“Sau khi hồi sinh bằng cách này, lại có thể miễn nhiễm mọi sát thương và hiệu ứng đến từ kẻ đã giết mình trong tương lai, kéo dài tới 30 ngày?”
“Chơi gì kỳ vậy?”
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một cơ chế bảo vệ người chơi.
Những người chơi có thể vượt qua ải thứ tư của Con Đường Tận Cùng, thậm chí giành được hạng nhất về điểm, chắc chắn được xem là những người chơi tinh nhuệ đã được sàng lọc trong game Thần Khí.
Nếu nhóm người chơi này chết đi vì một vài sự cố bất ngờ thì quả thực sẽ rất đáng tiếc.
Đối với Tần Phong mà nói, đây cũng là một sự bảo vệ không tồi.
Dù sao sau này khi đến Chí Cao Thiên, nếu Tần Phong thật sự đụng độ những người thừa kế quyền năng khác, lỡ bị giết thì đúng là khó chịu.
Nhưng nhìn từ một góc độ khác...
Đây cũng là một sự bảo vệ cho kẻ địch của Tần Phong.
“Xem ra bây giờ, rất nhiều người thừa kế quyền năng có lẽ đã nhận được số lần hồi sinh vô điều kiện tương tự thông qua nhiều con đường khác nhau.”
“Trong trường hợp này, cho dù mình chớp được cơ hội xử lý một người thừa kế đại quyền năng khác, cũng không thể trực tiếp đoạt lấy đại quyền năng của đối phương... mà phải bào mòn hết số lần hồi sinh của hắn trước?”
Là một thích khách, ưu tiên hàng đầu đương nhiên là tiễn đối thủ lên bảng đếm số.
Sau đó mới tính đến chuyện sinh tồn.
Dù sao thì chỉ cần giết hết kẻ địch, chẳng phải là sẽ sống sót một cách tự nhiên sao?
Nhưng với cơ chế thế này...
“Không còn cách nào khác, sau này chỉ có thể cố gắng hơn, tìm mọi cơ hội để hốt hết tất cả số lần hồi sinh có thể lấy!”