Ban đầu, đám người chơi của hội Thục Đạo Sơn đều nghĩ rằng Bóng Tối mạnh như vậy chẳng qua là vì sát thương cao và có thể tàng hình vĩnh viễn.
Nhưng bây giờ xem ra...
Bọn họ hoàn toàn chẳng biết gì về “Bóng Tối” cả!
Trận kịch chiến giữa Bóng Tối và Đạo Thánh... à không, phải nói là màn đơn phương bón hành này, đối với đám người chơi của hội Thục Đạo Sơn mà nói, chẳng khác gì thần tiên đánh nhau!
Bởi vì...
Những thủ đoạn mà hai bên sử dụng đã hoàn toàn vượt xa khỏi tầm hiểu biết của họ!
Nói đơn giản, một trận chiến như thế này, đừng nói là tham gia, họ đến xem còn chẳng hiểu nổi.
Ở giai đoạn hiện tại, tất cả người chơi trên toàn thế giới vẫn đang trong quá trình tìm hiểu về “thuộc tính thượng vị”, thậm chí còn chưa biết rõ có tổng cộng bao nhiêu loại thuộc tính này...
Có thể nói, 99.99% người chơi trên toàn cầu thậm chí còn chưa từng tự mình tiếp xúc với “thuộc tính thượng vị”!
Cũng chính vì vậy mà bọn Teshima Ichirō ở Anh Hoa Quốc mới rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng đến thế...
Đương nhiên, người tuyệt vọng không phải là bản thân họ, mà là những người dân khác của Anh Hoa Quốc...
“Mà nói đi cũng phải nói lại, tên Đạo Thánh này trâu bò thật sự.”
“Đúng vậy, tôi thấy tổng lượng máu của nó mới có 4,25 triệu, theo lý thuyết thì với mức sát thương của Bóng Tối, hai skill là đủ miểu sát rồi chứ.”
“Dù sao người ta cũng là NPC cấp 50, chắc chắn là khó giết rồi.”
“Ủa, khoan đã, sao đại lão đột nhiên dừng tay rồi? Tên kia vẫn còn nửa cây máu mà!”
“Hả? Dừng thật này...”
Các thành viên của hội Thục Đạo Sơn đều tỏ ra vô cùng nghi hoặc.
Đúng lúc này.
Tần Phong trong bộ giáp da “Khế Ước Roslav” hiện thân ở cách đó không xa, hắn đã cất cặp dao găm đi, trông vô cùng thong dong, thoải mái.
Cảnh tượng này khiến đám người chơi của hội Thục Đạo Sơn giật thót tim.
Thiếu nữ Trúc Tử cưỡi trên lưng con gấu trúc mập ú, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ nghi hoặc, thăm dò hỏi một câu: “Đại ca, Đạo Thánh kia không giết được ạ? Có phải nó có chiêu gì bảo mệnh không?”
Nghe vậy, Tần Phong cười nói: “Giết thì vẫn giết được, nhưng không cần thiết... Vừa rồi hệ thống thông báo là tôi đã thu phục được gã này, hắn đồng ý theo tôi về căn cứ ẩn của hội.”
Chỉ cần đánh Đạo Thánh xuống còn nửa máu là xem như đã thu phục được NPC này.
Đây là thông tin mà Tần Phong biết được từ kiếp trước.
Bây giờ xem ra, thông tin này quả nhiên không sai.
Có điều...
Hiện tại tên Đạo Thánh này vẫn đang trong trạng thái “Mộng Yểm”, còn đang hoảng loạn tự đấm mình ở đằng kia.
Đối với chuyện này, Tần Phong cũng đành bó tay, chỉ có thể chờ hắn tự giải trừ trạng thái Mộng Yểm.
May mà các thuộc tính thượng vị của NPC này đều có hạng khá cao, chỉ khoảng mười giây nữa là sẽ hồi phục.
“Cái gì cơ?”
Nghe Tần Phong nói vậy, đám người của hội Thục Đạo Sơn ngơ ngác cả lũ.
Đánh... thu phục?
Ban đầu họ còn tưởng Bóng Tối đến để giúp họ giải quyết NPC này, giết chết hắn.
Nhưng không thể ngờ rằng, NPC này vậy mà lại chịu khuất phục!
“Vậy... những thứ hắn trộm của chúng tôi, có thể trả lại không?”
Một gã tráng hán cao to vạm vỡ trong hội Thục Đạo Sơn nhìn về phía Tần Phong, có chút ngượng ngùng: “Cái roi da, vật phẩm nhiệm vụ quan trọng của tôi bị hắn chôm mất rồi, giờ nhiệm vụ kẹt cứng, không tài nào hoàn thành được...”
Khi hắn vừa dứt lời.
Không chỉ Tần Phong, mà tất cả người chơi của hội Thục Đạo Sơn xung quanh đều đồng loạt quay sang nhìn hắn, hơn chục cặp mắt đổ dồn về một phía.
“Roi da?”
“Ca à, không ngờ gu của huynh mặn thế!”
“Nhiệm vụ gì mà lại cần roi da vậy? Tôi có thằng bạn muốn mở mang tầm mắt!”
“À này, tôi nghe nói ở Tháp Thần Quyền bên khu phế tích thành phố Mây Xanh có bán Sách Thần Thụ kỳ quái, nào là roi da, nến, rồi cả mấy viên ‘tiêu dao hoàn màu lam’ nữa, thứ gì cũng có...”
Đối mặt với sự tò mò của mọi người.
Gã tráng hán cao to vạm vỡ ho khan một tiếng, đỏ mặt nói: “Thôi thôi, coi như tôi chưa nói gì... Khụ khụ.”
“...”
Tần Phong bất lực đỡ trán.
Dân Xuyên Thục, đỉnh!
Tần Phong đành nói với họ: “Những thứ bị hắn trộm đi chắc là không lấy lại được đâu, đều bị hắn đổi thành tuổi thọ hết rồi. Nhưng ở chỗ hắn có thể mua được đồ tốt đấy...”
“Đồ tốt? Đồ tốt gì cơ?”
Lời này vừa thốt ra, sự chú ý của mọi người lập tức bị thu hút.
“Các người cứ đến xem đi.”
Tần Phong điều chỉnh một chút quyền hạn liên quan đến NPC “Đạo Thánh William Scott”.
NPC này có hai quyền hạn có thể thiết lập.
Một là quyền mua “Phù Đạo Thánh”, hai là quyền học kỹ năng “Thánh Thủ Trộm Cướp”.
Cái sau Tần Phong tạm thời không có ý định công khai.
Cái trước thì có thể công khai, dù sao thứ này cũng không hề rẻ.
Bán càng nhiều, Tần Phong thu thuế càng đậm!
Thế là...
Cuối cùng, khi Đạo Thánh hồi phục từ trạng thái Mộng Yểm, đầu óc hắn có chút choáng váng.
“A Sát ——”
“Chuyện gì thế này?”
“Mình vừa làm gì vậy? Sao đầu óc quay cuồng thế này?”
Hắn đương nhiên không biết mình vừa điên cuồng tự hành hạ bản thân...
Ngay sau đó, gã này kiểm tra lại nhật ký thông báo của hệ thống, và lập tức chết lặng tại chỗ.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn vừa rồi, hắn đã bị đánh bay mất nửa cây máu, bị hệ thống quy tắc trò chơi của Thần Khí cưỡng chế phán định, trở thành NPC thuộc công hội của người chơi Lam Tinh “Bóng Tối”!
Kể từ đó, hắn không được phản bội Bóng Tối, không được phản bội hội “Ảnh”, bị bắt buộc phải cung cấp các dịch vụ cơ bản là “Phù Đạo Thánh” và “Thánh Thủ Trộm Cướp” cho Bóng Tối và công hội!
Ngay cả hành động thường ngày cũng phải nghe theo mệnh lệnh của “Bóng Tối”!
Ngay lúc hắn đang ngơ ngác.
“Lại đây.”
Tần Phong gọi một tiếng từ xa.
Sau đó, NPC Đạo Thánh mặc giáp da màu đen với tám cánh tay này liền hấp tấp chạy tới, vừa đi vừa bò, cực kỳ nhanh nhẹn!
Đợi đến khi hắn lại gần...
Mọi người mới phát hiện, mặt gã này được che bởi một chiếc khăn đen, trên khăn có những hoa văn màu trắng bạc trông khá quỷ dị, không nhìn rõ mặt mũi ra sao, chỉ thấy được một đôi mắt hẹp dài.
Có thể thấy, gã này hoàn toàn khác biệt so với con người trên Lam Tinh.
Không chỉ có tám cánh tay, mà tròng mắt cũng khác.
Quan trọng nhất là...
Mọi người dường như nhìn thấy trong ánh mắt hắn một sự tủi nhục xen lẫn kiêu ngạo.
“A Sát —— Lũ người Lam Tinh? Chỉ là một chủng tộc cấp thấp với hai cánh tay mà thôi!”
“Vậy mà ta lại trở thành NPC cho công hội của các ngươi...”
Đạo Thánh tỏ ra vô cùng căm phẫn.
“Này, hai tay thì sao? Ủa, tám tay thì ghê gớm lắm à? Tám tay của ngươi đó chẳng phải vẫn bị đại ca Bóng Tối của bọn ta đánh cho không ngóc đầu lên được sao?”
Thiếu nữ Trúc Tử cười khẩy.
“Ở chủng tộc của bọn ta, ngay cả thường dân hạ đẳng nhất cũng có bốn tay!”
“Còn ta là hoàng tộc tám tay cao quý nhất!”
“A Sát!! Bọn ta là những kẻ cướp đoạt tài sản tối cao trong vũ trụ ——”
Hắn còn định khoác lác tiếp.
Kết quả bị Tần Phong cắt ngang bằng một câu: “Trộm cắp thì nói thẳng là trộm cắp đi, bày đặt kẻ cướp đoạt tài sản... Tám tay để tiện hành sự đúng không? Hoàng tộc tám tay cái gì, giờ ta nói ngươi là hoàng tộc Barbie thì ngươi cũng phải nhận.”
Đối với Tần Phong mà nói, lai lịch của gã này không quan trọng.
Quan trọng là, kỹ năng “Thánh Thủ Trộm Cướp” của gã này quả thực rất ngon!
Thế là...
Tần Phong mở bảng dịch vụ của gã này ra.
Chuyện bán Phù Đạo Thánh các thứ, lát nữa nói với hội Thục Đạo Sơn sau.
Hắn phải học “Thánh Thủ Trộm Cướp” trước đã.
Nhưng khi hắn mở danh sách ra, nhìn thấy phần mô tả kỹ năng đặc biệt mà chỉ hội trưởng mới có thể xem... hắn không khỏi trợn tròn mắt.
Mẹ nó.
Kỹ năng này còn có phân biệt đối xử nữa à?
“Mỗi cánh tay có thời gian cooldown độc lập?!”
“Mình có hai tay, tương đương với mỗi lần cooldown có thể sử dụng kỹ năng này hai lần.”
“Tên này có tám tay, có thể dùng tám lần?!”
“Chả trách kiếp trước sau khi học xong mình lại nhận được hai kỹ năng, hóa ra là vì mình có hai tay?”