"Ơ này..."
"Bình thường quy trình không phải là trả lời mấy câu hỏi của Mắt To, giúp nó làm vài việc, rồi nhận được buff kinh nghiệm nhân đôi sao?"
"Mặc dù muốn đưa nó về nơi ẩn náu, nhưng mãi mà không tìm ra cách nào cả."
"Ngay cả khi ngày nào cũng đánh cờ với nó, thua cả trăm năm tuổi thọ, nó cũng chẳng hề đả động gì đến chuyện về nơi ẩn náu cùng chúng ta."
"Sao Đại ca Bóng Tối vừa mới đến, Mắt To đã nói bằng lòng phục tùng hắn rồi?"
Cô gái "Ta Không Ăn Trúc Tử" trợn tròn mắt. Thân hình bé nhỏ chứa đầy những dấu hỏi to đùng.
Nàng có chút không tài nào hiểu nổi!
Bóng Tối, vừa mới gặp NPC này, rốt cuộc đã làm cái quái gì vậy?
Có điều...
Tần Phong thấy tình hình này lại nhíu mày.
"Tuy Mắt To này đúng là rất tò mò thật..."
"Nhưng cũng không trực tiếp kích hoạt điều kiện để nó gia nhập công hội của mình?"
Tần Phong biết.
Muốn đưa các NPC trong trò chơi Thần Khí về nơi ẩn náu, đều cần phải đạt được điều kiện kích hoạt đặc biệt.
Ví dụ như Bát Thủ Đạo Thánh, chỉ cần bị đánh xuống nửa máu là sẽ tự động kích hoạt, trực tiếp thuộc về công hội của người đạt thành điều kiện...
Vừa rồi, Tần Phong còn tưởng điều kiện để thu phục Mắt To này là khiến nó tò mò.
Nhưng xem ra bây giờ...
Gã này tò mò thì có tò mò, thậm chí tò mò đến mức nói thẳng là bằng lòng phục tùng Tần Phong.
Nhưng lại không hề kích hoạt điều kiện thu phục!
Mà đây dĩ nhiên không phải là kết quả Tần Phong mong muốn.
Dù sao đi nữa, hắn không thể nào nói cho một NPC biết thiên phú của mình được.
Hay là... lừa nó vào công hội trước đã?
Thế là Tần Phong thăm dò hỏi: "Hay là ngươi vào công hội của ta trước đi, rồi ta sẽ suy nghĩ xem có nên nói thiên phú của ta cho ngươi không?"
Nghe vậy, con Mắt To màu vàng kia bỗng trợn trừng: "Lão già xấu xa, đừng hòng lừa ta!"
???
Tần Phong hơi đứng hình.
Mình thành lão già xấu xa từ bao giờ?
Câu này ai dạy nó thế?
Mà thôi...
Đối với chủng tộc Mắt To, có lẽ con người trông ai cũng như ai, chắc nó cũng chẳng phân biệt được ai già ai trẻ...
Lúc này Tần Phong rơi vào trầm tư.
"Dựa trên thông tin hiện có, muốn đưa gã này về nhà, chắc chắn là phải khơi dậy sự tò mò của nó."
"Nhưng mà..."
"Ta khiến nó tò mò về thiên phú của mình, cũng không tự động kích hoạt điều kiện thu phục."
"Lão kiếm tiên chửi nó nửa tiếng đồng hồ lại có thể kích hoạt điều kiện thu phục."
"Chẳng lẽ là..."
"Điều kiện kích hoạt tự động thu phục này không liên quan đến mức độ tò mò, mà chỉ liên quan đến số lần khiến nó tò mò thôi sao?"
Chửi Mắt To nửa tiếng, câu nào câu nấy không trùng lặp.
Có thể tưởng tượng, mỗi một câu chửi của lão kiếm tiên đều khiến Mắt To tò mò một lần.
Cuối cùng, lượng đổi chất đổi?
"Vả lại, bản thân sự 'tò mò' cũng khó mà dùng 'mức độ' để đo lường được."
"Cho nên muốn kích hoạt điều kiện thật sự của NPC này..."
"Là phải nói ra đủ nhiều thông tin nằm ngoài phạm vi kiến thức của nó trong một khoảng thời gian ngắn?"
Ví dụ như, 200 hoặc 300 mẩu thông tin mà Mắt To không biết trong vòng nửa tiếng!
Tần Phong tiếp xúc với NPC không ít, cũng có chút kinh nghiệm.
Mặc dù những NPC này đều có trí tuệ, nhưng khi chúng bị trục xuất đến đại lục của trò chơi Thần Khí trên Lam Tinh, chúng buộc phải tuân theo những quy tắc riêng. Những quy tắc này giống như một bản hợp đồng được "niêm yết công khai", một khi đạt được, chúng không thể nào chống lại!
"Nếu đã vậy... thì mình cứ đi theo đúng quy trình một lần xem sao."
Vừa hay có thể dùng đến những "kiến thức" học được trước đó.
Thế là, Tần Phong nhìn về phía Mắt To, phát hiện nó đang nhìn mình với ánh mắt có chút mong chờ và cầu khẩn.
Hiển nhiên là nó cực kỳ khao khát Tần Phong sẽ nói ra thiên phú để thỏa mãn sự tò mò của nó.
Rất tiếc, Tần Phong đành phải để nó thất vọng rồi.
"Vậy chúng ta đánh cờ trước đi."
Để tránh xảy ra sai sót, Tần Phong quyết định làm y hệt như lão kiếm tiên.
Đánh cờ thua mười ván, rồi chửi cho một trận ra trò.
"Được, được, được."
Mắt To màu vàng óng hưng phấn gật đầu, nhanh chóng bay về khoảng đất trống trước tòa tháp cao, nơi đó có rất nhiều bàn cờ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, những bàn cờ này đều do lão kiếm tiên và cô gái Trúc Tử chuẩn bị cho nó.
Tần Phong đi theo sau.
Cô gái Trúc Tử thì vẫn còn đang ngơ ngác, nghe hai bên muốn đánh cờ, cũng bất giác đi theo...
Thực tế, Tần Phong đối với cờ caro, cờ vây, cờ tướng đều chỉ biết sơ sơ luật chơi, trình độ hoàn toàn là gà mờ.
Mặc dù thuộc tính tinh thần của hắn rất cao, tư duy cũng nhanh nhạy hơn.
Nhưng mà... đã trọng sinh rồi thì ai còn đi học đánh cờ nữa chứ?
Thế nhưng, kết quả ván cờ lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tần Phong và cô gái Trúc Tử!
"A! Quân trắng năm con thẳng hàng rồi, nhân loại ngươi lợi hại quá!"
"A! Mã của ta bị ăn hết rồi! Con mã thứ hai cũng bị ăn luôn! Nhân loại ngươi lợi hại quá!"
"A! Ta thua rồi! Nhân loại ngươi lợi hại quá!"
Mắt To màu vàng óng gào lên đầy khoa trương.
Nó không có tay, nhưng có thể dùng niệm lực để di chuyển quân cờ.
Trong mắt cô gái Trúc Tử...
Mắt To vốn có trình độ đánh cờ ngang ngửa siêu cấp AI, bây giờ lại vụng về như một tay mơ, rõ ràng là đang cố tình nhường Bóng Tối!
Mà oái oăm thay, thắng thua của ván cờ này lại liên quan đến tuổi thọ.
Thua một ván, mất 20 năm tuổi thọ!
Trước đó lão kiếm tiên và cô gái Trúc Tử đã thua không ít tuổi thọ cho NPC này.
Nhưng bây giờ...
Mắt To này lại thua liên tiếp cho Tần Phong, khiến Tần Phong thu về rất nhiều tuổi thọ!
"Tình hình gì đây?"
"Thắng liên tiếp mười ván luôn?"
Tần Phong nhìn vào bảng thuộc tính thấy mình có thêm hai trăm năm tuổi thọ, mặt mày ngơ ngác.
Cô gái Trúc Tử cũng ngơ ngác không kém, sao tình hình này lại khác xa tưởng tượng thế nhỉ?
Ngay lúc này.
Tần Phong đột ngột nổi đóa chửi ầm lên!
"Ý gì đây, đánh cờ với ông mà mày dám nhường à, mày khinh thường ông đúng không?"
"Mày nghĩ ông đây cùi bắp lắm chắc?!"
???
Con Mắt Tri Thức Arisde nghe vậy liền trợn tròn mắt, nó vốn định nịnh nọt con người trước mặt để đối phương nói ra thiên phú cho mình...
Ai ngờ đâu, nó nhường người ta thắng mười ván, tặng không hai trăm năm tuổi thọ, mà con người này lại nổi điên?
Không đợi nó đáp lời.
Tần Phong không cho nó bất cứ cơ hội nào, trực tiếp phun châu nhả ngọc!
Nào là "đồ đầu đất mọc nấm", "đồ dưa leo leo cột điện", rồi thì "cái đồ bánh bao chay", "khỉ khô ăn chuối cả nải"... đủ thứ từ ngữ khó nghe tuôn ra như thác!
Mắt To: "???"
Cô gái Trúc Tử: "???"
Bọn họ tuyệt đối không ngờ rằng, Tần Phong lại đột nhiên chửi xối xả như vậy, mà còn chửi không ngừng nghỉ!
Trong đó, cô gái Trúc Tử chỉ miễn cưỡng nghe hiểu được một chút.
Rất rõ ràng, đó là tiếng địa phương Tứ Xuyên.
Nhưng phần lớn đều là những từ mà cô gái Trúc Tử nghe không hiểu.
"Vãi..."
"Đại ca Bóng Tối chuyên nghiệp vãi!"
"Nhiều câu nghe không hiểu gì sất, nhưng vừa nghe là biết ngay đang chửi người!"
Cô gái Trúc Tử mở to hai mắt, chỉ biết thán phục.
Con Mắt To kia thì bị chửi cho đứng hình.
Mỗi khi Tần Phong văng ra một câu tiếng địa phương, nó lại ngẩn người ra một lúc, rõ ràng đó đều là những điểm mù kiến thức của nó.
Mãi cho đến...
Ba mươi phút sau.
Tần Phong cuối cùng cũng nghe được thông báo của hệ thống!
——
« Chúc mừng ngài đã nói ra hơn 100 điểm kiến thức hoàn toàn mới trong vòng 30 phút, kích hoạt điều kiện mời của "Con Mắt Tri Thức Arisde", mở khóa tính năng cơ bản! »
« ...hơn 200 điểm kiến thức hoàn toàn mới, mở khóa tính năng nâng cao của "Con Mắt Tri Thức Arisde"! »
« ...hơn 300 điểm kiến thức hoàn toàn mới, mở khóa tính năng cao cấp của "Con Mắt Tri Thức Arisde"! »
——