Nghe Tần Phong nói vậy, An Vũ đáp ngay: "Thị trấn Ám Nguyệt."
Tiện thể, cô gửi luôn cho Tần Phong một lời mời giao dịch.
Tuổi thọ cho không, không lấy thì phí...
Nhìn An Vũ đặt vào mười năm tuổi thọ, Tần Phong không khỏi cảm khái.
Bảo sao người ta không nói cô gái này thật thà cho được?
Vốn dĩ, với bảy con BOSS cấp Hoàng Kim tụ tập một chỗ, nếu Tần Phong ra tay thì có thể thu về không ít chiến lợi phẩm, bán đi kiếm 40, 50 năm tuổi thọ cũng chẳng thành vấn đề.
Vậy mà cô gái này còn đưa cho hắn mười năm tuổi thọ làm thù lao, đúng là quá khách sáo rồi!
Đương nhiên, mười năm tuổi thọ này, phần lớn là ý của bên chính quyền thành phố Giang Hải, bởi họ nhất định phải xử lý bảy con BOSS Hoàng Kim kia.
Nếu không, người chơi của thị trấn Ám Nguyệt sẽ gặp nguy hiểm cực lớn khi ra ngoài luyện cấp.
"Vậy tôi đi đây."
Tần Phong nhận lấy mười năm tuổi thọ, gật đầu với An Vũ, sau đó thân hình biến mất, tiến thẳng về phía trung tâm khu phế tích thành phố Giang Hải!
...
Dưới bầu trời u ám, Dạ Hành Lang chở Tần Phong, duy trì trạng thái ẩn thân, lao đi hết tốc lực với tốc độ kinh hoàng 400-500 km/h!
Vài phút sau, hắn đã đến trung tâm khu phế tích thành phố Giang Hải.
Ngay chính giữa vẫn là bức tượng người đá không mắt cao hơn mười mét.
Xung quanh bức tượng có không ít người chơi cấp 10 của thành phố Giang Hải đang lập đội, thậm chí tập hợp thành đoàn, chuẩn bị xuất phát đi quét sạch ma vật trong phế tích để lên cấp...
Nơi này là điểm hồi sinh ngầm định của người chơi từ cấp 10 trở lên, nên số lượng người chơi đương nhiên rất đông.
Hơn nữa, đây không phải là khu vực an toàn!
Giữa đám đông người chơi, ai nấy đều nhìn nhau đầy cảnh giác.
Lúc đi ngang qua, Tần Phong thấy được nhóm người của hội "Thánh Điện Kỵ Sĩ" bị hắn giết về thành...
Trong đám người, hắn quả nhiên thấy được bóng dáng quen thuộc đó.
Tần Tiểu Du đã gia nhập "Thánh Điện Kỵ Sĩ".
Sau khi bị giết về thành, giờ đây cô đang mang vẻ mặt đầy lo lắng.
Đáng tiếc, Tần Phong thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái.
Hắn chỉ lướt mắt qua đám người đó rồi ẩn thân đi vòng qua.
"Từ phế tích thành thị dịch chuyển về thị trấn, lần đầu tiên tốn 500 ngày, lần thứ hai 1000 ngày, lần thứ ba 2000 ngày... Mỗi lần dịch chuyển về, tuổi thọ cần thiết đều sẽ tăng gấp đôi!"
"Sau mười lần, con số đó sẽ là gấp 1024 lần... Cho nên nếu không có việc gì thực sự cần thiết, tuyệt đối không thể quay về."
Đây chính là lý do vì sao trước đó Tần Phong không quay lại.
Hắn biết rõ, theo thời gian trôi qua, rất nhiều tiểu quái ở các thị trấn tân thủ sẽ tiến hóa thành BOSS, khiến số lượng BOSS ngày càng nhiều.
Nếu hắn quay về, tùy tiện giết hết đám BOSS đó, có lẽ sẽ kiếm được điểm tiến hóa nhanh hơn.
Nhưng mà, không cần thiết!
Bởi vì...
Nếu giai đoạn đầu cứ liên tục quay về thị trấn, thì sau này khi thực sự cần quay về, e rằng sẽ phải tiêu tốn mấy chục ngàn ngày, thậm chí mấy trăm ngàn ngày tuổi thọ!
Ở các thị trấn tân thủ, đôi khi sẽ xuất hiện những vật phẩm thực sự có giá trị, những thứ không thể sao chép được.
Ví dụ như lần này, có khả năng tồn tại Mảnh Vỡ Cổ Thần!
"Điểm tiến hóa, mình có thể farm ở đại lục."
"Nhưng những thứ như Mảnh Vỡ Cổ Thần, một khi đã xuất hiện thì tuyệt đối không thể bỏ lỡ."
Để tiết kiệm tuổi thọ tiêu hao cho việc dịch chuyển về thị trấn, Tần Phong chỉ có thể chọn thời điểm này để quay lại thị trấn tân thủ.
"Hơn nữa, trong trò chơi Thần Vực, khi tiêu diệt ma vật thấp hơn bản thân 5 cấp, kinh nghiệm và tuổi thọ nhận được sẽ bắt đầu giảm dần."
"Còn về điểm tiến hóa..."
"Trước đây mình cũng từng tiện tay xử lý vài con tiểu quái thấp hơn mình trên 5 cấp, chưa bao giờ nhận được điểm tiến hóa."
"Có thể thấy, nếu cấp độ của ma vật quá thấp, điểm tiến hóa nhận được cũng sẽ bị giảm đi."
Trong tình huống này, Tần Phong càng không có lý do gì để quay về thị trấn tân thủ farm quái.
"Thị trấn Ám Nguyệt."
"Đây là thị trấn xuất hiện ở giai đoạn sau của game thì phải?"
Tần Phong không có ấn tượng gì về thị trấn này.
Rất nhanh, hắn đi dọc theo cầu thang, đến bên pháp trận dịch chuyển nằm dưới lòng đất, đứng vào trong, rồi nhập hai chữ "Ám Nguyệt" vào khung chat hiện ra.
Tiêu hao 500 ngày tuổi thọ, dịch chuyển!
Một luồng sáng trắng lóe lên, Tần Phong đã xuất hiện ở "Thị trấn Ám Nguyệt".
Khi hắn bước ra khỏi phòng dịch chuyển, hắn phát hiện thị trấn này vẫn rất đông người.
Có nhân viên chính quyền thành phố Giang Hải đang bày sạp, thu mua tuổi thọ với tỉ lệ 1 ngày đổi 50 ngàn tiền mặt.
Cũng có các thế lực công ty khác đang thu mua tuổi thọ, tỉ lệ cũng tương đương.
Có người chơi đang tìm tổ đội.
Có người chơi đang ăn xin.
Có người chơi đang cãi nhau.
Toàn bộ khu vực an toàn của thị trấn vô cùng náo nhiệt.
Thậm chí còn có một vài tổ chức công ích đang giúp đỡ những người già sức chiến đấu yếu, dẫn họ lên cấp 3 để họ có thể logout, tránh bị chết đói chết khát vì mắc kẹt trong game...
Đương nhiên, tổ chức này cũng không hoàn toàn dẫn người miễn phí.
"Bà ơi, theo như thỏa thuận, chúng cháu đã đưa bà lên cấp 3."
"Trong quá trình lên cấp, bà đã nhận được tổng cộng 72 ngày tuổi thọ, bây giờ giao dịch cho chúng cháu đi ạ."
Có mấy người trẻ tuổi đang dẫn một bà lão từ bên ngoài thị trấn trở về.
Kết quả là bà lão kia vừa quay lại khu an toàn liền thở phào một hơi, sau đó chửi ầm lên: "Tôi không biết cái thỏa thuận chó má gì hết. Các người không phải là tổ chức công ích, giúp chúng tôi lên cấp sao? Thế mà còn đòi tiền một bà già như tôi, không biết xấu hổ à?"
Nói xong câu đó, bà lão liền logout tại chỗ!
Để lại mấy người trẻ tuổi đã dẫn bà đi với vẻ mặt đứng hình!
"Dẫn bà ta lên cấp 3, không đưa tuổi thọ theo thỏa thuận thì thôi, lại còn chửi chúng ta?"
"Bà già chết tiệt này, mới vừa rồi còn tỏ ra hiền lành dễ mến, quay ngoắt một cái đã trở mặt không quen biết?"
"Lần sau phải hỏi rõ địa chỉ ngoài đời của họ, nếu không trả tiền thì đến tận nơi 'bạo kim tệ' ngoài đời thực luôn..."
72 ngày tuổi thọ, theo tỉ giá hiện tại, đó chính là 3,6 triệu tiền mặt!
Có người quỵt nợ cũng là chuyện bình thường, có điều, tiền mặt bây giờ, sức mua đã không còn được như trước nữa...
...
Tần Phong đương nhiên chẳng thèm để ý đến bọn họ.
Trò chơi Thần Vực giáng lâm đã hoàn toàn thay đổi cách sống của tất cả mọi người trên toàn cầu.
Đủ loại chuyện kỳ quái đều sẽ xảy ra...
Tần Phong liếc nhìn tọa độ mà An Vũ gửi cho hắn, duy trì trạng thái ẩn thân rồi cưỡi lên Dạ Hành Lang, như một cơn gió lốc, lao về phía bắc của thị trấn!
Cùng lúc đó.
Tại phía bắc của thị trấn Ám Nguyệt.
Cô bạn thân của Tần Tiểu Du, Sở Yên, một cô gái tóc ngắn, đang lập tổ đội với ba người bạn khác, cùng với cả bố mẹ của mình, cẩn thận tìm kiếm ma vật bên bờ một con sông!
Sở Yên và các bạn của cô chính là thành viên của tổ chức công ích "Mộng Sa Hà".
"Sở Yên, Tiểu Du thật sự gia nhập hội Thánh Điện Kỵ Sĩ rồi à? Nghe nói hội đó thu phí thành viên cao lắm..."
Trong đội, một cô gái đeo kính lo lắng hỏi.
Cô cũng ở cùng ký túc xá với Sở Yên và Tần Tiểu Du.
Nghe cô bạn hỏi vậy, cô nàng xinh đẹp tóc ngắn Sở Yên thở dài: "Đúng vậy... Tớ đã bảo cậu ấy cùng chúng ta gia nhập Mộng Sa Hà, nhưng cậu ấy không chịu. Nhưng mà giờ cậu ấy đã cấp 10 rồi, là người của Thánh Điện Kỵ Sĩ dẫn cậu ấy lên cấp đó."
Nghe vậy, một nam thanh niên trong đội khịt mũi khinh thường...