"... Đoàn diệt rồi."
Vĩnh Hằng Chi Tiện nghe vậy bèn thở dài, hắn biết ngay kết quả sẽ là thế này mà.
"Tạm thời đừng để ý đến hắn nữa, gã này pro vãi, chúng ta không huy động toàn bộ lực lượng thì đừng hòng giết được hắn. Hiện tại nhiệm vụ là ưu tiên hàng đầu, đợi đến khi tiến độ phó bản cao hơn, mọi người sớm muộn gì cũng có cơ hội gặp mặt, đến lúc đó lại từ từ xử lý hắn sau."
Nhiệm vụ trong các phó bản đối kháng chính là so kè tốc độ, bây giờ nếu bọn họ dốc toàn lực ra, cho dù có giết được gã Thực Vật Sư kia ra khỏi phó bản, thì bản thân họ cũng chẳng được lợi lộc gì, ngược lại còn làm chậm tốc độ hoàn thành nhiệm vụ của mình. Đúng là hại người hại mình, Vĩnh Hằng Chi Tiện dĩ nhiên không ngu đến mức lãng phí thời gian vào chuyện vô bổ như vậy.
"Ok, hiểu rồi."
Gã Chiến Sĩ tên Phong Lợi Tiễn Đao ở đầu dây bên kia cũng hiểu rõ lúc này nên làm gì. Sau khi biết gã Thực Vật Sư kia thật sự lợi hại đến mức vô lý, hắn cũng chỉ đành nghe theo lời Vĩnh Hằng Chi Tiện, tạm gác lại ý định báo thù.
"Haha, tìm thấy đồng đội của gã kia rồi, là con Mục Sư đó!"
Vĩnh Hằng Chi Tiện vừa nói chuyện xong với Phong Lợi Tiễn Đao, tưởng rằng mọi chuyện đã tạm ổn thì Phong Lợi Tiễn Đao lại nhanh chóng gửi cho hắn một tin nhắn mới đầy phấn khích.
Nghe vậy, Vĩnh Hằng Chi Tiện không khỏi thấy đau đầu.
"Con Mục Sư đó đang đi một mình, để tôi đi giết nó xả giận!"
Vĩnh Hằng Chi Tiện vừa định bảo Phong Lợi Tiễn Đao tập trung làm nhiệm vụ, đừng lãng phí thời gian, nhưng khi nghe nói chỉ có một mình Mục Sư thì cũng không nói thêm gì nữa.
Có thù tất báo là tôn chỉ của bọn họ, nếu ngay cả việc Phong Lợi Tiễn Đao giết một người chơi Mục Sư để báo thù xả giận mà hắn cũng ngăn cản, thì chỉ khiến đồng đội coi thường mà thôi. Nghĩ lại thì giết một Mục Sư cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian, Vĩnh Hằng Chi Tiện dĩ nhiên không khuyên can nữa.
"Gã Thực Vật Sư kia đã khó nhằn như vậy, con Mục Sư này e là cũng không phải dạng vừa đâu nhỉ?"
Nhưng Bất Tri Hỏa Pháp đứng bên cạnh lại nói với vẻ mặt có chút không tự nhiên.
Trước đây trong phó bản kinh nghiệm pet, tuy họ đã bị BOSS giết chết trước khi nó kịp toi đời, nhưng họ vẫn ở trong trạng thái linh hồn quan sát từ xa, nhìn toàn bộ quá trình giao chiến của Diệp Trần và Huyễn Tưởng Thiên Sứ.
Bất Tri Hỏa Pháp cũng được coi là một người chơi có kỹ năng, nhận thức về trình độ của Diệp Trần sâu sắc hơn Vĩnh Hằng Chi Tiện và những người khác vài phần, nên tự nhiên cũng dè chừng hơn.
Nghĩ đến việc cô Mục Sư kia đi cùng Diệp Trần, hắn bất giác liên tưởng rằng cô Mục Sư đó e cũng là một nhân vật rất lợi hại. Dù sao thì một class yếu ớt giai đoạn đầu như Thực Vật Sư mà còn có thể chơi đến mức bá đạo như vậy, thì build ra một Mục Sư biến thái cũng không phải là không thể.
"Chắc không đến nỗi đâu."
Nghe Bất Tri Hỏa Pháp nhắc tới, Vĩnh Hằng Chi Tiện cũng cảm thấy có chút bất an.
Ở một nơi khác, trong một con hẻm nhỏ màu vàng đất không quá rộng rãi của sa mạc cự thành.
"Anh... các anh muốn làm gì?"
Tiểu Ngả bị bốn người vây ở cuối hẻm, yếu ớt hỏi.
"He he, đương nhiên là tìm cô báo thù rồi, ai bảo cô lại quen biết gã Thực Vật Sư kia chứ?"
Phong Lợi Tiễn Đao cười lạnh nói, ba người còn lại bên cạnh cũng nhìn Tiểu Ngả với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Một lúc trước, bọn họ không tài nào ngờ được gã Thực Vật Sư kia lại biến thái đến vậy. Chỉ một thoáng không chú ý, trong một lần đối mặt, họ đã bị gã Thực Vật Sư đó dùng một cái cây quái dị nào đó cho đoàn diệt về thành.
Tuy gã Thực Vật Sư đó rất lợi hại, nhưng cái chết của họ cũng quá ư là cay cú, bây giờ ai cũng muốn xả giận.
Về phần giết một Mục Sư tay trói gà không chặt để xả giận, bọn họ chẳng thèm bận tâm!
"Ồ, em biết rồi, các anh chắc chắn là bị anh Trần Ai giết, không dám tìm anh ấy báo thù, thấy em dễ bắt nạt nên mới tìm đến em đúng không!" Tiểu Ngả nghe vậy, vỗ tay một cái như bừng tỉnh ngộ.
Bọn Phong Lợi Tiễn Đao nghe xong càng thêm tức điên, đệch mợ, cái biểu cảm gì thế kia, không biết là mình sắp chết rồi à?
"Vâng vâng! Em hiểu mà, anh Trần Ai quả thực quá lợi hại, các anh không đi tìm anh Trần Ai để bị hành, mà qua đây tìm em báo thù, đúng là một quyết định sáng suốt! Yên tâm, IQ của các anh không có vấn đề gì đâu, điểm này thiên tài thiếu nữ xinh đẹp là em đây có thể vỗ ngực bảo đảm!"
Nhưng ngay sau đó, những lời của Tiểu Ngả nghe như thấu hiểu, như đang an ủi, nhưng lại giống như đang sỉ nhục bọn họ một cách thậm tệ, khiến cho mấy người Phong Lợi Tiễn Đao càng thêm khó chịu.
"Thôi, giết quách con nhỏ này đi, đừng lãng phí thời gian với nó nữa."
Một người trong nhóm mất kiên nhẫn nói. Vốn dĩ giết cô Mục Sư này chỉ để xả giận, nhưng bây giờ, cơn giận không những không xả được mà dường như còn tích tụ nhiều hơn. Cứ ở lại với con bé trông có vẻ đáng yêu này thêm nữa, có khi tức đến hộc máu mà không có chỗ xả.
"Ra tay, giết!"
Phong Lợi Tiễn Đao cũng không chịu nổi nữa. Bây giờ hắn cảm thấy dù có giết cô Mục Sư này thì tâm trạng cũng chẳng khá hơn được bao nhiêu, nhưng nếu không giết thì chắc chắn sẽ còn ấm ức hơn.
Bốn người đối phó với một người, mà người này lại là một Mục Sư không có sức tấn công, thật sự chẳng có gì phải lo lắng. Bốn người Phong Lợi Tiễn Đao quyết định đánh nhanh thắng nhanh, cả bốn người liền đồng loạt lao lên tấn công.
Trận chiến bắt đầu, bốn người kinh ngạc phát hiện, cô bé Mục Sư này có động tác và ý thức chiến đấu tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của họ. Dưới sự vây công của bốn người, họ tung ra liên tiếp mấy chiêu mà cũng chỉ miễn cưỡng mỗi người đánh trúng cô bé Mục Sư một lần, mà toàn là những đòn tấn công sát thương không cao.
Sau khi bị họ đánh trúng, cô bé Mục Sư này càng nhanh chóng lùi lại vài bước, rồi dùng skill "Nhảy Lùi", khéo léo thoát ra khỏi phạm vi tấn công của mấy người.
"Giết nhanh nó lên!"
Cuối hẻm là ngõ cụt, Phong Lợi Tiễn Đao không sợ cô Mục Sư này có thể chạy thoát, chỉ nhanh chân đuổi theo.
Phong Lợi Tiễn Đao lúc này đang cực kỳ bực bội, đến một Mục Sư mà bốn người cũng không xử lý nổi, chuyện này mà truyền ra ngoài thì hắn đúng là không còn mặt mũi nào nữa!
"Thẩm Phán Chi Thư!"
Thấy bốn người sắp vây lại lần nữa, đồng thời phía sau cũng không còn nhiều chỗ để lùi, Tiểu Ngả liền vung pháp trượng lên, sau đó một luồng ánh sáng thánh khiết chợt lóe lên trước ngực cô!
Ánh sáng vụt tắt, mấy người Phong Lợi Tiễn Đao kinh ngạc nhìn về phía trước Tiểu Ngả, phát hiện trước ngực cô bé đã lơ lửng một quyển sách màu đỏ sẫm tỏa ra ánh sáng thánh khiết.
"Thẩm Phán Chi Thư, chương một, 'Tội Ác Thẩm Phán', kích hoạt!"
Tiểu Ngả khẽ quát một tiếng, tay khẽ lật, mở ra trang đầu tiên của quyển Thẩm Phán Chi Thư màu đỏ sẫm.
"Giết nó mau!"
Phong Lợi Tiễn Đao có chút hoảng sợ hét lớn. Dù nhìn thế nào đi nữa, quyển sách kỳ lạ chưa từng thấy kia cũng không phải là vật phẩm tầm thường. Cô Mục Sư này lấy nó ra vào lúc này, tuyệt đối không giống như đang giãy giụa trong tuyệt vọng!
Bốn người lao về phía Tiểu Ngả, và đúng lúc này, trước mặt Tiểu Ngả liên tiếp hiện lên mấy dòng thông báo hệ thống!
Hệ thống thông báo: Người dùng bị tấn công ác ý, Thẩm Phán Chi Thư chương một, Tội Ác Thẩm Phán, kích hoạt!
Hệ thống thông báo: Phán định hệ số thần thánh của người dùng trong vòng 30 ngày... Hệ số thần thánh 100%!
Hệ thống thông báo: Phán định hệ số tội ác của mục tiêu trong vòng 30 ngày... Hệ số tội ác 40%, 44%, 38%, 55%!
Hệ thống thông báo: Phán quyết thông qua, cho phép sử dụng kỹ năng "Thẩm Phán Ánh Sáng" lên tất cả mục tiêu bị phán quyết!
"Thẩm Phán Ánh Sáng!"
Thông báo hệ thống vừa vang lên, Tiểu Ngả khẽ quát, pháp trượng vung lên. Trong nháy mắt, vô số quả cầu ánh sáng hiện lên từ phía sau Tiểu Ngả, rồi theo cú vung pháp trượng của cô, chúng ào ạt bắn thẳng về phía bốn người Phong Lợi Tiễn Đao!
—1221! —1506! —1378!— 1088! ...
Hàng loạt sát thương hơn một nghìn hiện lên trên đầu bốn người. Dưới sự tấn công của một loạt quả cầu ánh sáng, sát thương mà bốn người này phải chịu có cao có thấp, nhưng dù cao hay thấp, cả bốn người đều bị trúng mấy quả cầu ánh sáng trong tích tắc, sau đó tất cả đều ngã gục trên mặt đất!
"Hừ hừ! Cũng không xem các người là ai nữa, muốn giết thiên tài vô địch thiếu nữ xinh đẹp là tôi đây á, mơ đi nhé!"
Tiểu Ngả lè lưỡi làm mặt quỷ với thi thể của mấy người, rồi tung tăng nhảy ra khỏi con hẻm, đi về phía một NPC trong trí nhớ để chuẩn bị trả nhiệm vụ.
Trong lúc cô bé chiến đấu với bốn người này, Diệp Trần đã hoàn thành thêm một nhiệm vụ nữa. Tiểu Ngả bây giờ muốn trả nhiệm vụ này trước rồi mới nhận nhiệm vụ mới.
...
"Cái gì? Lại bị một chiêu đoàn diệt nữa à?"
Dù rất ấm ức, nhưng mấy người Phong Lợi Tiễn Đao vẫn báo cáo kết quả trận chiến với Tiểu Ngả cho Vĩnh Hằng Chi Tiện. Vĩnh Hằng Chi Tiện nghe xong không khỏi kinh ngạc, hắn thật sự có chút không thể tin nổi!
Gã Thực Vật Sư kia một chiêu quét sạch bốn người Phong Lợi Tiễn Đao, hắn không thấy lạ, nhưng bây giờ chỉ là một Mục Sư chẳng có mấy sức tấn công cơ mà!
"Quả nhiên! Tốt nhất là đừng chọc vào hai người đó nữa, nếu không lần này trong phó bản chúng ta có thể sẽ công cốc!"
Suy đoán của Bất Tri Hỏa Pháp đã thành sự thật, nhưng sắc mặt anh ta lại chẳng vui vẻ chút nào.
"Cũng phải, tạm thời đừng gây xung đột với họ nữa."
Sự mạnh mẽ của gã Thực Vật Sư không cần phải bàn cãi, mà kỹ năng của cô Mục Sư này cũng là thứ chưa từng nghe thấy bao giờ. Nếu thật sự dây dưa với họ, không biết sẽ phải trả giá đắt đến mức nào. Vĩnh Hằng Chi Tiện trầm ngâm một lát rồi đồng ý với đề nghị của Bất Tri Hỏa Pháp.
Tuy nhiên, liệu có thật sự không phải đối đầu với đội ngũ hai người quái dị này không, trong lòng Vĩnh Hằng Chi Tiện luôn có một dự cảm không lành.
...
Bên ngoài sa mạc cự thành, Diệp Trần không hề biết Tiểu Ngả vừa có một trận chiến, anh chỉ biết cắm đầu làm nhiệm vụ với tốc độ nhanh nhất.
Thời gian trôi qua, số nhiệm vụ Diệp Trần hoàn thành ngày càng nhiều, các đội chơi khác cũng hoàn thành ngày càng nhiều nhiệm vụ. Đương nhiên, số lượng nhiệm vụ có xung đột giữa người chơi bắt đầu tăng mạnh.
Ưu thế của đội đông người lúc này dần dần lộ rõ. Diệp Trần liên tiếp đụng độ với mấy đội, tiêu diệt tất cả bọn họ về thành. Sau khi hoàn thành thêm một nhiệm vụ nữa, anh rơi vào trầm tư ngắn ngủi.
"Tiểu Ngả, chuẩn bị nhận nhiệm vụ lớn hơn đi, chúng ta cùng nhau hoàn thành."
Sau mấy trận chiến tranh giành nhiệm vụ, tuy cuối cùng Diệp Trần đều giành chiến thắng, nhưng thời gian bỏ ra lại không hề ít. Chỉ ba nhiệm vụ thôi đã ngốn của anh gần 20 phút. Thay vì như vậy, chi bằng đi làm những nhiệm vụ lớn và phức tạp hơn.
Trước khi thực sự tiếp cận đến nhiệm vụ chính tuyến của phó bản, việc cày các nhiệm vụ đơn giản để lấy tiến độ phó bản dựa vào số lượng sẽ hiệu quả hơn so với làm nhiệm vụ khó. Nhưng hiện tại, nhiệm vụ đơn giản đã không còn ưu thế nữa, chỉ có thể bắt tay vào những nhiệm vụ có độ khó cao hơn mà thôi.