Phó bản đó khiến Bất Khả Kháng Cự đau đầu không thôi, chuỗi nhiệm vụ bị kẹt cứng ngay tại phó bản này. Mà độ khó của phó bản, level càng cao thì độ khó càng tăng, đó là quy tắc cơ bản. Hơn nữa, cứ mỗi 10 level của người chơi, phó bản lại tăng thêm một bậc khó. Nếu có thể, Bất Khả Kháng Cự chỉ muốn khống chế level của người chơi vào phó bản dưới 30, bằng không thì theo kinh nghiệm của hắn, người chơi trên level 30 cơ bản là không thể qua nổi BOSS.
"Chắc là anh đang làm nhiệm vụ Guild 'Anh Hùng Truyền Thừa' à?"
Nghe Bất Khả Kháng Cự mô tả về phó bản, Diệp Trần chợt nảy ra ý nghĩ và hỏi.
"Sao cậu biết?"
Bất Khả Kháng Cự kinh hãi trong lòng, nhiệm vụ này đến cả hướng dẫn trên diễn đàn hắn cũng tìm không ra.
"Tình cờ nghe người khác nhắc tới thôi, hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được một món trang bị Truyền Kỳ chuyên dụng cho Guild, đúng không?"
Diệp Trần cười cười, nếu là nhiệm vụ khác thì hắn còn không rõ lắm, nhưng riêng cái phó bản này thì lại khiến hắn đau đầu một thời gian dài.
Sau khi Guild được thành lập, người chơi có thể nhận một số nhiệm vụ chuyên biệt cho Guild tại Đại Sảnh Guild của hệ thống. Phần thưởng của nhiệm vụ Guild có nhiều có ít, trong đó phần thưởng xịn nhất chính là trang bị chuyên dụng cho Guild.
Trang bị chuyên dụng cho Guild là trang bị khóa, chỉ có thể được cất giữ trong kho của Guild. Hội trưởng có thể thiết lập điểm cống hiến Guild cần có để thuê trang bị này. Sau khi hết hạn thuê, trang bị sẽ tự động quay trở lại kho Guild từ tay người chơi, để cho thành viên Guild tiếp theo thuê.
Có thể nói, trang bị Guild là thứ mà bất kỳ hội trưởng Guild nào cũng khao khát có được. Nếu một Guild sở hữu lượng lớn trang bị chuyên dụng cao cấp, Guild đó sẽ có sức cạnh tranh mạnh hơn hẳn các Guild thông thường. Chỉ cần không phải quản lý yếu kém, việc phát triển sẽ đơn giản hơn rất nhiều.
Vì vậy, một món trang bị cấp Truyền Kỳ chuyên dụng cho Guild, đối với một vị hội trưởng mà nói, có sức hấp dẫn không gì sánh bằng!
"Phó bản đó rất khó, nhưng tôi có một bản hướng dẫn siêu đơn giản. 1 vạn kim tệ, tôi bán hướng dẫn cho anh, qua được phó bản rồi trả tiền cũng được."
Phó bản này vốn dĩ Diệp Trần tính toán rằng khi mình lên level 31 cũng có thể dễ dàng vượt qua, nhưng cách qua phó bản chắc chắn không giấu được, nên Diệp Trần dứt khoát tiết kiệm thời gian, bán thẳng hướng dẫn cho rồi, chẳng khách sáo mà hét giá 1 vạn kim tệ.
Nhiệm vụ Anh Hùng Truyền Thừa, sau khi hoàn thành sẽ nhận được một món trang bị Truyền Kỳ tương ứng với level trung bình của Guild, giá trị ít nhất cũng phải trên 50 vạn kim tệ.
Nhưng Diệp Trần cũng biết, muốn nhận được phần thưởng là trang bị Truyền Kỳ thì không chỉ cần qua một phó bản là xong, chuỗi nhiệm vụ trước sau còn phải bỏ ra không ít nhân lực vật lực, nên hắn cũng không chặt chém quá đáng.
"Không vấn đề, nhưng cũng không thể để huynh đệ cậu lo lắng được, tôi trả trước 3000 kim tệ, còn lại qua được rồi đưa thêm!"
Bất Khả Kháng Cự đã bị phó bản này hành cho lên bờ xuống ruộng, nghe nói có hướng dẫn siêu đơn giản, lập tức sảng khoái gửi mail cho Diệp Trần 3000 kim tệ làm tiền cọc.
"Ok, vậy anh nghe cho kỹ nhé." Bất Khả Kháng Cự sảng khoái như vậy, Diệp Trần cũng không dài dòng, "Giai đoạn đầu của phó bản vẫn khá đơn giản, chỉ là giết mấy con quái lặt vặt, thực lực không quá chênh lệch thì dọn sạch là chuyện dễ."
"Đương nhiên." Bất Khả Kháng Cự gật đầu lia lịa, bọn họ đã dọn sạch không biết bao nhiêu lần rồi.
"Nhưng nếu anh cứ thế giết sạch quái trên đường đi, thì 99% là cả team sẽ bị BOSS diệt gọn."
Thế nhưng lời của Diệp Trần lại khiến Bất Khả Kháng Cự ngẩn người.
"Trước khi đối mặt với BOSS, sẽ có tổng cộng bảy cụm quái vật, giữa mỗi cụm quái có một cột đá totem hình trụ cổ xưa. Trên cột đá totem sẽ ngẫu nhiên xuất hiện hình dạng của quái vật. Thực ra, nếu tìm kiếm kỹ trên những cột đá totem này, anh sẽ còn tìm thấy một con số bị ẩn đi. Con số đó tương ứng với thứ tự của cụm quái, còn hình dạng quái vật trên cột đá totem có nghĩa là, ở cụm quái tương ứng với con số đó, phải để lại một con quái giống hệt như vậy.
Giết hết những con quái thừa, đợi đến khi cả bảy cụm đều chỉ còn lại một con quái tương ứng, thì trong cùng một lúc, hãy dụ bảy con quái đó về cạnh cột đá totem của chúng và giết hết toàn bộ trong vòng một phút. Làm vậy, bảy cột đá totem sẽ tạo thành một ma pháp trận cổ xưa, áp chế sức mạnh của BOSS. Sau đó thì anh muốn hành hạ con BOSS thế nào cũng được."
Diệp Trần nói một hơi, Bất Khả Kháng Cự nghe xong chỉ biết đứng hình.
Cột đá totem thì hắn biết, trên cột đá có tượng của các loại quái vật hắn cũng biết, nhưng hắn chưa bao giờ nhận ra trên đó còn có những con số ẩn, càng không thể ngờ rằng những con số ẩn và quái vật này lại có mối liên hệ đặc biệt như vậy!
Đây tuyệt đối không phải bí mật mà một người chơi bình thường có thể biết được. Rốt cuộc Nhất Hiệt Trần Ai này là ai?
Trước đó hắn đã tìm hiểu qua về Nhất Hiệt Trần Ai từ chỗ Vạn Sự Đạt, biết đây là một cao thủ, Vạn Sự Đạt đánh giá rất cao về cậu ta, nếu không hắn cũng chẳng sảng khoái đặt cọc trước 3000 kim tệ. Nhưng xem tình hình hiện tại, Nhất Hiệt Trần Ai này còn bí ẩn hơn nhiều so với hắn tưởng tượng!
"Đúng rồi, hội trưởng Bất Khả Kháng Cự." Diệp Trần chợt nhớ ra một chuyện, "Sau khi BOSS Ải Nhân Vương chết có khả năng rớt ra một bộ trang phục Vũ Đạo Sư. Nếu được thì hy vọng anh có thể ưu tiên bán nó cho tôi."
"Trang phục Vũ Đạo Sư à? Đương nhiên không thành vấn đề, chỉ cần nó rớt ra, tặng cho Trần Ai huynh đệ cũng có sao đâu!"
Bất Khả Kháng Cự cũng rất sảng khoái, còn chưa hỏi thuộc tính của bộ trang phục đã đồng ý ngay.
Diệp Trần cũng không từ chối. Nhiệm vụ của phó bản là giết BOSS Ải Nhân Vương để giải cứu mỹ nữ Vũ Đạo Sư bị bắt cóc, cho nên sau khi giết BOSS có khả năng rớt ra trang phục Vũ Đạo Sư. Có điều, bộ trang phục này rớt ra cũng chỉ để đẹp là chính, thuộc tính cũng bình thường, chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Hai người kết thúc cuộc trò chuyện, Bất Khả Kháng Cự vội vã quay về thử ngay hướng dẫn phó bản của Diệp Trần, còn Diệp Trần thì tiếp tục cày Đấu Trường.
Có 3000 kim tệ tiền cọc của Bất Khả Kháng Cự, Diệp Trần tạm thời không cần lo lắng về vấn đề tài chính.
Cho đến bây giờ, Diệp Trần đã tích lũy được gần 3000 trận thắng liên tiếp, đáng tiếc là sau đó hệ thống không cho hắn thêm phần thưởng nào nữa.
"Haha, Trần Ai huynh đệ, cảm ơn cậu nhiều lắm! Dựa theo cách cậu chỉ, tôi thử hai lần là qua được phó bản rồi!"
Đến bốn năm giờ sáng, Diệp Trần vừa rời khỏi bản đồ Đấu Trường thì nhận được tin nhắn của Bất Khả Kháng Cự.
"Bộ trang phục Vũ Đạo Sư cậu nói đã rớt ra rồi, tôi gửi nó cùng với 7000 kim tệ còn lại qua mail cho cậu rồi đấy, rảnh thì check nhé!"
Giọng của Bất Khả Kháng Cự vô cùng phấn khởi, nhiệm vụ đã hành hạ hắn suốt hai ba tháng trời cuối cùng cũng có đột phá!
"Cảm ơn, sau này rảnh lại hợp tác."
Diệp Trần khách sáo đáp.
"Đương nhiên rồi! Trần Ai huynh đệ rảnh rỗi thì ghé qua chơi, tôi biết trong game có không ít chỗ ăn chơi hay ho lắm đấy!"
Bất Khả Kháng Cự cười hì hì lôi kéo, kẻ ngốc cũng biết Nhất Hiệt Trần Ai không phải người chơi tầm thường, lúc này không tranh thủ kết thân thì còn đợi đến bao giờ!
"Để sau đi, gần đây tôi không có thời gian."
Diệp Trần đương nhiên biết những chỗ ăn chơi mà Bất Khả Kháng Cự nói là gì. Game đã vận hành được năm năm, trong game cũng xuất hiện đủ loại tụ điểm ăn chơi, so với ngoài đời thực lại có một phong vị khác, không ít người chơi thường xuyên đến những nơi đó vung tiền như nước.
"Huynh đệ chắc là chuẩn bị tham gia thám hiểm di tích số 7 lần này nhỉ, vậy tôi không làm phiền nữa. Sau này huynh đệ có cần giúp gì cứ tìm tôi!"
Bất Khả Kháng Cự biết chuyện không thể một bước thành công, không tiếp tục lằng nhằng về vấn đề này nữa, rồi kết thúc cuộc trò chuyện với Diệp Trần.
Sau khi cày Đấu Trường đến lúc logout, Diệp Trần như thường lệ vươn vai thức dậy, hai cô bé loli cũng theo đó mà bò dậy.
Trong biệt thự của bà Văn thực ra vẫn còn phòng trống, bà Văn từng đề nghị để hai cô bé ngủ riêng một phòng, nhưng hai cô bé nhất quyết không chịu rời xa Diệp Trần, bà Văn cũng đành thôi.
"Anh Diệp, anh mau cạo râu đi, rồi Tiểu Tĩnh sẽ thơm má anh một cái!"
Ba người đang đánh răng rửa mặt trong nhà vệ sinh, Tiểu Tĩnh sau khi lau khô khuôn mặt nhỏ nhắn, liền bí ẩn ghé vào tai Diệp Trần nói.
"Ồ, thật sao? Được! Anh tới đây!"
Diệp Trần cười hì hì, đưa mặt lại gần khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Tĩnh.
"Oa, anh ơi, mau cạo râu đi mà!"
...
Chơi đùa với hai cô bé loli một lúc lâu, Diệp Trần lại quay trở lại game, tiếp tục cày Đấu Trường.
Thời gian còn lại hơn hai ngày, 12 giờ trưa ngày kia chính là thời điểm tiến vào di tích số 7. Thời gian mở cửa di tích là một tiếng, người chơi nào quá giờ mà chưa vào, dù có Vé Vào Cửa Di Tích cũng không thể vào được. Nhưng đối với Diệp Trần, việc đầu tiên vẫn là phải cày ra được Vé Vào Cửa Di Tích đã.
"Lại một ngày nữa trôi qua rồi."
Trong nháy mắt, lại một ngày nữa trôi qua, khoảng cách đến lúc di tích số 7 mở ra chỉ còn lại một ngày rưỡi. Chuỗi thắng của Diệp Trần vẫn đang tăng lên, nhưng cả ngày trời, Vé Vào Cửa Di Tích vẫn bặt vô âm tín.
Nhưng đây vốn là vật phẩm hoàn toàn dựa vào tỷ lệ rớt, Diệp Trần cũng không có cách nào khác, hơn nữa, hắn cũng không phải là không có thu hoạch gì.
Mấy ngày qua, hắn đã tích lũy được gần 3 vạn điểm Đấu Trường, cày thêm hơn 1 vạn điểm nữa là có thể đổi đủ 800 hạt giống Cây Sầu Riêng Bom, để nâng skill Cây Sầu Riêng Bom lên một cấp nữa!
Như vậy, khi trang bị pháp trượng Basron, skill Cây Sầu Riêng Bom sẽ đạt đến cấp 5 kinh khủng!
Mấy ngày nay ở Đấu Trường, Diệp Trần đều dùng vũ khí bình thường để chiến đấu, dù sao nếu dùng pháp trượng Basron, skill tung ra thật sự quá biến thái. Tuy rằng đều là one-shot đối thủ, nhưng one-shot cũng phải có giới hạn. Cái cây tấn công một phát mà mất hơn một ngàn máu, người chơi khác có lẽ sẽ chạy lên diễn đàn chính thức để khiếu nại mất, đến lúc đó hắn không muốn nổi tiếng cũng khó.
Mặc dù chưa từng sử dụng trong Đấu Trường, nhưng sau khi nhận được pháp trượng Basron, Diệp Trần vẫn trồng thử Cây Sầu Riêng Bom cấp 4 ra để chiêm ngưỡng một lúc lâu.