Ba!
Vòng tay vỡ ra, mảnh vụn rơi đầy đất.
Thúy Thúy bị dọa sợ, sau đó hai mắt đẫm lệ, không kìm được khóc lớn lên.
"Ô ô ô ô... Ô ô ô ô..."
Cô bé từ nhỏ không có bạn bè gì, không chỉ trẻ con cùng tuổi trong thôn không chơi cùng, ngay cả người lớn cũng không chào đón, cảm thấy cô bé đi đến sân phơi nhà ai liền sẽ mang đến xúi quẩy cho nhà đó.
Dù là hiện tại nhảy lớp đi học, có bạn mới cùng bạn học mới, nhưng trong mắt cô bé, Viễn Hầu ca ca và A Ly tỷ tỷ, những người có thể cùng mình chơi đùa khi đó, không chê bai mình, là đặc biệt nhất.
Cái vòng tay này là A Ly tỷ tỷ tự tay làm cho cô bé, là món quà cô bé cực kỳ trân quý, từ khi đeo lên đến giờ, chưa hề tháo xuống.
Vậy mà chỉ trong chớp mắt, vòng tay liền bị hủy.
Thúy Thúy không phải đang trách A Ly, cô bé khóc, rất thuần túy.
Dưới lầu, các bà lão đang đánh bài nghe được tiếng khóc truyền từ trên lầu xuống.
Cảnh tượng như thế này, kỳ thật rất phổ biến, khi bọn trẻ con chơi cùng nhau, cuối cùng không tránh khỏi khóc lóc.
Nhưng ở nơi này, lại là tương đương hiếm thấy.
Lưu Kim Hà "Ha ha ha" cười lên, nói với Liễu Ngọc Mai: "Thúy Thúy nhà tôi bị A Ly nhà chị Liễu làm khóc rồi?"
Liễu Ngọc Mai cũng cười, bà cũng cảm thấy việc này rất thú vị.
Thậm chí, Liễu Ngọc Mai đã tưởng tượng trong đầu cảnh cháu gái mình tức giận, đẩy Thúy Thúy ngã xuống đất, hung tợn trừng mắt nhìn cô bé.
Nhưng nghĩ thế nào... Đều cảm thấy không thể nào là thật.
Vừa lúc ván tiếp theo Lưu Kim Hà được nghỉ, bà liền lên lầu xem thử.
"Thúy Hầu à, Thúy Hầu à..."
Nghe được tiếng bà nội, Thúy Thúy lập tức tỉnh lại từ cảm xúc thương tâm, cấp tốc thu dọn mảnh vòng tay vỡ trên mặt đất, dùng sức lau nước mắt, đáp lại:
"Nội!"
Lưu Kim Hà xuất hiện tại cửa lưới, Thúy Thúy đi tới.
"Nội, cháu vừa rồi không cẩn thận ngã một cái, đau quá nên khóc."
"Có mỗi mày yếu ớt, khóc lớn tiếng như vậy, làm ồn đến chị A Ly thì làm sao?"
Thúy Thúy chu mỏ một cái.
Lưu Kim Hà với đôi mắt đã mổ đục thủy tinh thể từ sớm, chú ý tới một vòng máu ứ đọng dọa người nơi cổ tay cháu gái.
Lập tức mở cửa lưới ra, kéo cháu gái ra ngoài, cẩn thận quan sát.
Bà đương nhiên sẽ không tin tưởng đây là con gái nhà người ta đánh nhau gây ra, đây rõ ràng không phải do người làm, càng giống là... sinh bệnh, đúng, sinh bệnh!
Bà làm nghề này, lại không nguyện ý nhất tin tưởng cháu gái nhà mình sẽ dính dấp đến chuyện kia.
"Đến, đi cùng bà, bà dẫn cháu đi trạm y tế."
Thúy Thúy bị Lưu Kim Hà kéo xuống lầu, đến sân phơi, Lưu Kim Hà đi tới nói:
"Con bé không biết thế nào, trên cổ tay hiện ra một vòng tím xanh, sợ là thân thể xảy ra vấn đề, tôi mang nó đi trạm y tế tìm bác sĩ xem sao."
Liễu Ngọc Mai đặt bài trong tay xuống, vẫy vẫy tay, nói: "Để tôi xem một chút."
Lưu Kim Hà thúc giục Thúy Thúy, đưa tay cho chị Liễu.
Liễu Ngọc Mai chỉ nhìn lướt qua, liền hiểu được là chuyện gì xảy ra.
Lúc trước cháu gái nhà mình tự tay chế tạo một chiếc vòng tay, tặng cho Thúy Thúy, giúp cô bé trấn áp mệnh cách kiên duệ trên người.
Hiện tại không biết nguyên nhân gì, mệnh cách trên người Thúy Thúy phát sinh biến hóa, mà cái vòng tay kia không có vật trấn áp, liền bắt đầu trở thành gánh nặng cho cơ thể.
Vòng tay không thấy đâu, khỏi cần nói, tất nhiên là cháu gái nhà mình gõ rơi mất.
Ha ha, trách không được vừa nãy trên lầu Thúy Thúy lại khóc.
Liễu Ngọc Mai tay phải nắm lấy cổ tay Thúy Thúy, tay trái bưng chén trà lên, dội trà nóng lên đó, sau đó ngón cái tay phải bắt đầu thuận theo vết máu ứ đọng nhẹ nhàng xoa nắn.
Cứ xoa xoa xoa xoa, máu ứ đọng thế mà dần dần biến mất.
Hoa bà tử: "Ha ha, hết rồi kìa, đây là bí phương gì vậy?"
Vương Liên: "Là thuốc màu rửa sạch à?"
Lưu Kim Hà há to miệng, bà tuy chưa ăn thịt heo nhưng cũng thường xuyên thấy heo chạy.
Lúc trước bà liền bản năng hoài nghi, vết tích trên cổ tay cháu gái không tầm thường, nếu là đi trạm y tế, bác sĩ nhìn không ra bệnh gì, nói không chừng bà sau khi trở về liền phải dùng phương pháp của mình để mân mê.
Bởi vậy, khi nhìn thấy Liễu Ngọc Mai đơn giản như vậy liền xóa bỏ vết tích này, bà bản năng nghĩ đến khả năng kia, chẳng lẽ Liễu gia tỷ tỷ...
Lưu Kim Hà lắc đầu, nhanh chóng nhổ bỏ ý nghĩ này đi, bà Lưu Kim Hà cả một đời mạnh mẽ, chưa từng phục ai, duy chỉ có đối với vị này sợ cực kỳ cũng phục cực kỳ, bà thà tin tưởng Liễu gia tỷ tỷ hiểu Trung y, cũng không tin người ta dùng chính là loại pháp môn kia.
"Được rồi, không có chuyện gì."
Liễu Ngọc Mai buông tay ra, thuận tiện cầm một khối bánh ngọt, đưa tới miệng Thúy Thúy.
Thúy Thúy cười ha hả há mồm nhận lấy, ngậm trong miệng nhai.
Lưu Kim Hà cười vỗ đầu cháu gái: "Cho mày bao nhiêu mày cũng nuốt trọn à, không biết lấy ra từng miếng từ từ ăn?"
Thúy Thúy: "Hì hì."
Lưu Kim Hà hỏi: "Liễu gia tỷ tỷ, con bé bị làm sao thế?"
Liễu Ngọc Mai: "Nhảy lớp xong, áp lực học tập quá lớn, khí huyết tích tụ."
Lưu Kim Hà: "Vậy vậy vậy... vậy phải làm thế nào."
Liễu Ngọc Mai: "Mang con bé ra ngoài du lịch, giải sầu một chút, khúc mắc mở ra, liền không sao."
Lúc trước chỉ là nhắc qua, lúc này kết hợp biến hóa xuất hiện trên người Thúy Thúy, Liễu Ngọc Mai cảm thấy việc Triệu Nghị để Lão Điền đầu sắp xếp cho gia đình Lưu Kim Hà đi Cửu Giang, sợ là có sự cần thiết.
Liền xem như bạn bài, Liễu Ngọc Mai cũng là thật để tâm.
Bà lão bình thường trong thôn, bà thật đúng là lười cùng người ta chơi chung.
Trên người Lưu Kim Hà, Liễu Ngọc Mai thực ra nhìn thấy chính mình đã từng.
Trong nhà đàn ông không còn, một người phụ nữ, muốn chống đỡ một ngôi nhà, mặc kệ là tại nông thôn hay giang hồ... cũng không dễ dàng.
Liễu Ngọc Mai: "Thúy Thúy, bài 'Nhìn thác nước Lư Sơn' có biết đọc thuộc lòng không?"
Thúy Thúy: "Biết ạ, thơ Lý Bạch. Nắng rọi Hương Lô khói tía bay..."
Liễu Ngọc Mai cười với Lưu Kim Hà:
"Đúng dịp, cái thác nước này chính là cái thác nước ghi trên vé xổ số kia."
...
Cháu gái, là gốc rễ của Lưu Kim Hà.
Bởi vậy, vé xổ số, Lưu Kim Hà muốn.
Nhưng bà đưa cho Lão Điền đầu một khoản tiền.
Lão Điền đầu vốn không nguyện ý nhận, nhưng Lưu Kim Hà khăng khăng đưa, không lấy tiền, bà cũng không cần vé nữa.
Lão Điền đầu đành phải nhận lấy.
Lưu Kim Hà trịnh trọng giải thích với Lão Điền đầu, nói bà không có ý tứ về phương diện kia, để Lão Điền đầu đi ngó nghiêng bà lão nhà khác, bà còn có thể giúp làm mối.
Về phần phần thưởng, Lưu Kim Hà hứa giúp Lão Điền đầu lĩnh về, nhưng bà sẽ không lấy.
Cùng với việc Lưu Kim Hà cũng biết số tiền mình đưa, khẳng định không đủ chi tiêu cho chuyến du lịch, cho nên sau khi trở về, bà sẽ để Lý Tam Giang thay mặt mời Lão Điền đầu đi nhà hàng trên trấn ăn một bữa ra trò.
Sự tình phân rõ ràng, nói giảng được minh bạch.
Lão Điền đầu cầm tiền trong tay, nhìn bóng lưng Lưu Kim Hà đi về.
Thích là thật thích, mà lại càng ngày càng thích.
Nhưng Lão Điền đầu cũng biết, mình cùng Lưu Kim Hà đại khái là không có khả năng gì.
Nhưng ông vẫn chờ mong, ngày mai có thể nhìn thấy bà...